Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • hinhCu 1200
  • DaiThinhDuong1200
  • CD4 1200
  • NhaGiuXe1200
Chào mừng, Khách
Tài khoản: Mật mã: Tự động đăng nhập
  • Trang:
  • 1
  • 2

CHỦ ĐỀ: Giang Hồ Kỳ Tình Lục chương 250

Giang Hồ Kỳ Tình Lục chương 250 02 02 2020 20:22 #1

Hạ Mẫn cúi đầu đáp:

- Ba của em đã từng cứu mạng cho ông ta, do đó mà sư phụ mất đi rồi, ba em mời ông ta lại bảo vệ cho em.

Dương Thông nghe nói gật gật đầu, bụng nghĩ:

- Người ta thường nói: "Có tiền mua tiên cũng được", đừng nói ba của Tiểu Mẫn đã từng cứu mạng Tống Tam Kiều, chỉ dựa vào tài lực của Tây Thục tiền trang cả khắp nước, ông ấy mời ai không được?

Nghĩ vậy chàng bỏ qua mối nghi ngờ đã có lúc trước, thế rồi chàng lại hỏi Hạ Mẫn:

- Tiểu Mẫn, có phải là em biết những người khác trong đám Di Lặc giáo không?

Hạ Mẫn liếc chàng một cái rồi gật gật đầu đáp:

- Em đã biết Tống tiên sinh và bọn họ lâu nay rồi, không những vậy, ba em và họ cũng có qua lại, giữa mọi người với nhau cũng có chút quan hệ sâu đậm ..., Thông ca, anh có phiền trách em không?

Dương Thông thấy Hạ Mẫn mặt mày trắng bệch, bèn nắm lấy tay cô, chàng cảm thấy hai tay của cô có vẻ run rẫy, giật mình hỏi:

- Sao vậy Tiểu Mẫn, trong người em không được khỏe sao?

Dương Thông nắm cô tay cô bắt mạch, không thấy có chuyện gì, Hạ Mẫn lắc lắc đầu, nhưng cô cúi đầu không nói gì cả.

Vui lòng Đăng nhập để tham gia cuộc hội thoại.

Giang Hồ Kỳ Tình Lục chương 250 04 02 2020 13:01 #2

Dương Thông nắm chặt tay cô nói:

- Tiểu Mẫn, em yên lòng, anh không bao giờ đi phiền trách gì với em và ba em, chỉ là bọn Di Lặc giáo đều là những hạng người không lương thiện, sau này em khuyên ba em và bọn họ đừng qua lại với đám người đó là tốt nhất.

Dương Thông nghĩ thầm trong bụng:

- Ba của Tiểu Mẫn và đám Tây Thục tiền trang không chừng có làm ăn với bọn Di Lặc giáo, không những vậy còn được bọn chúng bảo vệ cho nữa, người xưa thường nói "thương nhân trọng lợi, biểu tử vô tình" (dân buôn bán thích gì có lợi, gái mãi dâm chẳng có tình nghĩa gì), quả nhiên là nói không sai, ba của Tiểu Mẫn chỉ vì tiền mà lại ngấm ngầm đi giao thương với bọn Di Lặc giáo, chỉ e là muốn kéo bọn chúng bỏ tiền cướp được vào trong nhà băng của mình, như nếu quan phủ mà hay được, ắt là tội chém đầu không phải chơi.

Vui lòng Đăng nhập để tham gia cuộc hội thoại.

Giang Hồ Kỳ Tình Lục chương 250 05 02 2020 15:15 #3

Dương Thông thấy Hạ Mẫn trong lòng vẫn không yên ổn, chàng nắm chặt lấy tay cô hạ giọng nói:

- Tiểu Mẫn, em cứ yên tâm, chuyện này anh chẳng nói cho ai biết đâu, chỉ là bọn Di Lặc giáo trước giờ vốn chống đối quan phủ, em khuyên dùm ba em ít qua lại với bọn chúng là tốt hơn cả, phải biết quan phủ mà biết tiền trang của ba em có qua lại với bọn chúng là không phải chuyện đùa đâu!

Hạ Mẫn nghe vậy gật gật đầu, Dương Thông ôm lấy cô nhẹ nhàng khuyên:

- Từ nay về sau em đừng lo nghĩ bậy bạ, tuy anh không thường bên cạnh em, nhưng trong lòng anh không lúc nào là không nghĩ đến em, đợi chuyện trong Cái Bang và chuyện của anh xử lý xong, anh sẽ lại chỗ ba em cầu hôn, lấy em làm vợ.

Hạ Mẫn dựa vào người chàng, cười khẻ nói:

- Nếu ba em không chịu thì sao ?

Dương Thông cười nói đùa:

- Anh sẽ giết ông bố vợ cho xong! Hay là mình học Tư Mã Tương Như và Trác Văn Quân bỏ nhà chạy trốn!

Hạ Mẫn giật nãy mình lên nói:

- Không ... không được!

Dương Thông ôm chàng lấy cô vừa cười vừa hỏi:

- Thế thì anh làm sao bây giờ ? Thôi cái gì anh cũng nghe em hết, bà cô của anh!

Hạ Mẫn phì cười nói:

- Em cũng không biết đâu! Để chừng nào em nghĩ ra được cách nói chuyện với ba em rồi em cho anh biết.

Vui lòng Đăng nhập để tham gia cuộc hội thoại.

Giang Hồ Kỳ Tình Lục chương 250 05 02 2020 15:19 #4

Nhớ ngày nào ngồi bàn đầu, Trường Lưu, Công Trường, Khắc Tưởng, Minh Tuấn, Phúc Định, nghe cô giảng thế chiến thứ nhất, Mặt trận miền tây vẫn yên tĩnh ... Và nghe thầy Dụng giảng thế chiến thứ hai.
Nguyện cầu linh hồn cô Trang sớm tiêu diêu miền cực lạc.

Vui lòng Đăng nhập để tham gia cuộc hội thoại.

Giang Hồ Kỳ Tình Lục chương 250 06 02 2020 13:50 #5

Hai người lại âu yếm với nhau một hồi nữa, Hạ Mẫn thình lình hỏi Dương Thông:

- Thông ca, em cầu anh một chuyện có được không ?

Dương Thông gật mạnh đầu nói:

- Được! Em nói đi!

Hạ Mẫn khẻ nói:

- Em cầu anh sau này đừng làm tổn thương đến Tống tiên sinh, được không anh ? Tuy ông ta là người trong Di Lặc giáo, nhưng ông ta cứu mạng em không biết bao nhiêu lần.

Dương Thông cười an ủi:

- Dĩ nhiên rồi, đừng nói là em cầu anh, dù em không nói anh cũng không làm khó dễ gì ông ấy, trừ phi là ... trừ phi là ông ấy muốn lấy mạng của anh, Tống tiên sinh lúc anh còn cùng khổ long đong đã từng cho anh mười lượng bạc, lúc ấy anh chỉ là đứa bé ăn mày gặp ông ấy qua một lần mà ông ấy không hề bỏ mặc anh, còn mời anh uống rượu, truyền thụ cho anh nội công pháp môn, đến giờ anh vẫn không thể ngờ một người hiệp nghĩa can trường khẳng khái rộng rãi như ông ấy, lại rơi vào một chỗ như Di Lặc giáo ?

Nói xong chàng bất giác thở dài lên một tiếng, không biết sau này mình và ông ta gặp lại thì sẽ khó xử đến mức nào, Dương Thông trước giờ trong lòng vẫn đối xử với Tống Tam Kiều như một người thân thích, không ngờ ông ta lại là người của Di Lặc giáo.

Vui lòng Đăng nhập để tham gia cuộc hội thoại.

Giang Hồ Kỳ Tình Lục chương 250 09 02 2020 20:30 #6

Hạ Mẫn nghe Dương Thông nói một hồi bèn vội vàng ngẩng đầu lên nói:

- Thông ca, thật ra trong Di Lặc giáo còn rất nhiều những người can đảm hiệp nghĩa như Tống tiên sinh vậy, không phải như trong giang hồ truyền thuyết đều là đám ma quỹ giết người không chớp mắt đâu.

Dương Thông mỉm cười nói:

- Sao em biết ?

Hạ Mẫn thộn mặt ra một lát rồi hạ giọng đáp:

- Em nghe Tống tiên sinh nói vậy.

Dương Thông ôm choàng qua cổ cô, mặt đối mặt vừa cười vừa nói với cô:

- Em thật dại! Người xấu bao giờ cũng nói mình là người tốt thôi, em coi chừng đừng bị mắc bẫy bọn chúng.

Hạ Mẫn nghe vậy thở ra một hơi dài nói:

- Không lẽ Tống tiên sinh cũng là người xấu sao ?

Dương Thông nghiêm nét mặt nói:

- Trừ Tống tiên sinh ra, ông ấy thật không phải là người xấu.

Hạ Mẫn nhìn chăm chú vào Dương Thông một hồi nói:

- Thông ca, như nếu sau này ba em có làm chuyện gì không phải với anh, anh có bỏ qua cho người được không ?

Dương Thông nghe vậy biết cô vẫn còn băn khoăn chuyện Tây Thục tiền trang tư thông với Di Lặc giáo giấu diếm tang vật, sợ mình giết luôn cả bọn Tây Thục tiền trang, nghĩ trong bụng:

- Ba của Hạ Mẫn tuy tham lam tài vật của bọn Di Lặc giáo, giúp bọn chúng thu thập đồ cướp được, nhưng bọn thương gia ai mà không tham của cải tiền tài, cũng chẳng phải là tội ác gì lớn lao.

Vui lòng Đăng nhập để tham gia cuộc hội thoại.

  • Trang:
  • 1
  • 2

Đăng Nhập / Đăng Xuất