Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • NhaGiuXe1200
  • hinhCu 1200
  • DaiThinhDuong1200
  • CD4 1200

Có khoảng chừng 20 ngàn người Việt sinh sống ở tiểu bang Minnesota. Phần đông tập trung ở hai thành phố lớn Minneapolis, Saint Paul và những vùng phụ cận. Hai thành phố này gần nhau lắm, cách nhau khoảng chừng 15 cây số, nên được gọi là Twin Cities. Tiểu bang Minnesota được lấy tên là "Ten Thousand Lakes" và người Việt mình gọi là "Xứ Vạn Hồ". Đi đâu cũng thấy hồ. Có những hồ rất lớn, chu vi hồ dài đến 130 cây số. Đứng bên này bờ không nhìn thấy bên kia bờ. Nếu đi lên hướng bắc từ Twin Cities, mất khoảng 3 giờ lái xe*, sẽ gặp hồ Superior**.



...Chừng 20 ngàn người Việt sinh sống ở tiểu bang Minnesota


Vào mùa thu, phong cảnh trở nên đẹp lạ thường... (Minnetonka, MN: Lone Lake Park, Minnetonka )

Vào mùa Thu, phong cảnh trở nên đẹp lạ thuờng. Lá chuyển màu đỏ, vàng, tím thẩm chen lẫn nhau tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp. Đông đến, hồ đóng một lớp băng dày khoàng 30-40 cm. Thiên hạ lái xe ra giữa hồ, dựng lều, khoan lỗ và ngồi cả ngày để câu cá. Cũng có một vài người bạn làm chung sở rủ đi câu cá mùa đông, nhưng tôi chưa bao giờ đi, vì sợ sụp lỗ băng chết cóng ! Mùa Hè, nắng nóng có hôm lên đến 40°C và ẩm ướt lắm, rất khó chịu. Mùa xuân cây lá đâm chồi nẩy lộc, đất trời tươi mát. Nơi tôi ở có đủ bốn mùa xuân, hạ, thu, đông nên tâm hồn cũng lãng đãng; lúc vui, lúc buồn, lúc ngậm ngùi, lúc rưng rưng như bốn mùa của đất trời vậy. Mùa đông dài đến đâu là lòng sụt sùi dài theo đến đó! Tôi nghĩ ở đây phải dùng từ "đón Đông" mới đúng. Phải chăng mình chỉ được đón Xuân ở trong lòng!



Thiên hạ lái xe ra giữa hồ, dựng lều, khoan lỗ và ngồi cả ngày để câu cá. (The North Shore of
Lake Superior)

Tết Nguyên Đán, năm nào không rơi vào tháng một thì cũng rơi vào tháng hai dương lịch, mà đây là hai tháng lạnh nhất trong năm, nên việc tụ tập không thể xảy ra ở ngoài trời. Thường thì cộng đồng Việt hay tổ chức ở những trường học hay những trung tâm hội họp có bãi đậu xe rộng lớn. Năm ngoái, nghe đâu bãi đậu xe nhỏ quá, không đủ chỗ. Bà con đậu lung tung, nên có đến vài trăm chiếc xe bị phạt và vài trăm chiếc bị kéo về bãi phạt và dĩ nhiên là những chiếc bị kéo đi, không những phải trả tiền phạt mà còn phải trả tiền bị kéo đi, ít nhất là hai trăm đô. Hết mất một phần không nhỏ của tháng lương rồi còn gì. Mấy năm gần đây, tiền phạt lên rất cao. Không có lỗi nào dưới một trăm đô. Xui xẻo mà bị phạt là cái mặt méo xẹo. Bà con than thở quá chừng, đi hội chợ Tết gì mà mắc quá! Năm ngoái tôi không đi, nếu đi chắc tôi cũng lãnh giấy phạt đầu năm rồi. Chắc mếu quá!

Công việc chọn địa điểm cũng rắc rối lắm. Đôi khi ban tổ chức không ước tính được số người tham dự, bởi nhiều nguyên do mà thời gian và thời tiết là nguyên nhân chính. Như năm ngoái, lạnh quá, mấy mẹ con trốn ở nhà, đổ thừa cho khí hậu để nhẹ tội với ban tổ chức. Năm nay, thứ Bảy ngày 23 tháng 1 vừa qua, trời ấm, nhiệt độ vào khoảng âm 4°C, nên bà con tham dự rất đông. Năm nay cả nhà tôi đi hội chợ Tết. Tôi rất vui vì đã thực hiện được.

Chương trình bắt đầu từ 10 giờ sáng. Biết thế, mà mãi tới 2 giờ chiều chúng tôi mới đến được, vì có một số việc phải làm vào buổi sáng. Các bạn sẽ thắc mắc sao Tết gì kỳ vậy? Tết ở đây là thế mà. Bạn không thấy là đến ngày 14 tháng 2 mới Tết, mà họ đã tổ chức sớm vào ngày 23 tháng 1 đấy sao? Còn nữa, học sinh thì lại đến thời điểm thi học kỳ. Rồi những khó khăn như mướn hội trường có bãi đậu xe tương đối rộng rãi hơn, rồi phải vừa với túi tiền. Hai tuần đầu của tháng hai, những nơi mà ban tổ chức ưng ý thì không còn chỗ nữa. Ban tổ chức đã rút kinh nghiệm từng năm, vậy mà không có năm nào là không có những khó khăn mới. Tôi luôn biết ơn ban tổ chức của cộng động Việt, dù được khen hay bị chê, hằng năm họ đều cố gắng tổ chức một buổi hội chợ Tết với mục đích giữ gìn truyền thống tốt đẹp của chúng ta.

Chương trình gồm nhiều tiết mục thật hay, nhưng tôi không có dịp xem từ đầu. Tôi cho rằng chương trình hay vì được dàn dựng bởi những tình nguyện viên, những người vẫn phải đi làm, những em vẫn phải đi học. Tôi luôn cố gắng cho hai con đến những lễ hội của người Việt tổ chức để các con không cảm thấy bỡ ngỡ và xa lạ với phong tục, tập quán của xứ mình.

Nghe đâu buổi sáng có làm Lễ Giỗ Tổ Tiên, và sau đó là những tiết mục văn nghệ, ca, hát, múa của các thanh thiếu niên. Có cả thi Hoa hậu Áo dài và thi Giọng Ca Vàng. (Nói nhỏ thôi nghe, tôi mơ sao mình trẻ lại đến 30 hay 40 tuổi để được đi thi hoa hậu áo dài và thi làm ca sĩ, chắc thế nào cũng được giải an ủi; giải dũng cảm đó mà!)

Tết ở Minnesota

Lúc tôi đến nơi, hội trường đã đông nghẹt. Có khoảng 1.200 ghế mà tôi không tìm ra được một chỗ để ngồi. Thiên hạ đứng ngồi chật ních, hơi lộn xộn chút xíu, nhưng là vui xuân mà, nên ai cũng vui vẻ với nhau nếu lỡ có che chắn lối đi. Thường thì tôi hay quan sát và nhìn chung quanh xem có ai quen biết mà đã lâu không có cơ hội gặp. Tay bắt, mặt mừng chào hỏi nhau và biết là vẫn còn mạnh khỏe, vậy là vui rồi. Năm nay tôi để ý thấy thế hệ trẻ đông đúc hơn mọi năm. Những ông bố, bà mẹ trẻ đưa con nhỏ đến dự nhiều nên không khí có phần rộn ràng, nhộn nhịp hơn; với những tiếng kêu, réo, la, khóc của mấy em nhỏ. Những cụ ông, cụ bà cũng áo dài khăn đóng, nhìn thật vui mắt. Ừ, vì sao lạnh quá mà các cụ vẫn mặc áo dài khăn đóng được hè? Tôi và hai con cũng thích mặc áo dài nhưng lạnh quá, có mặc được đâu. Chắc cái tình của mấy cụ với áo dài nó "dày" quá nên mấy cụ thấy ấm hơn chăng? Năm nào tôi cũng hứa với lòng là năm sau, vậy mà chưa có năm nào tôi mặc chiếc áo dài để đi hội chợ tết. Mong sao sang năm trời ấm hơn!

Tết ở Minnesota

Còn có những gian hàng ăn uống, những gian hàng quảng cáo lớp tiếng Việt của chùa Phật Ấn, những gian hàng quảng cáo những chương trình từ thiện. Không khí vô cùng nhộn nhịp và sắc màu. Tôi và hai con thích nhất là xem múa lân, những con lân nhỏ xíu xiu, chạy lăn quăn theo mấy con lân lớn thật dễ thương. Đúng ra mấy mẹ con mê xem múa lân và mê chạy theo bỏ những tờ giấy một đồng vào miệng con lân. Năm nào tôi cũng đổi vài chục ra tờ một đồng để tham gia trò chơi này. Tôi nghĩ đó là niềm vui lớn nhất của tôi vào dịp Tết ở đây. Ước gì tôi có nhiều tiền hơn để những tờ bạc không chỉ là tờ một đồng!



Phải nói là mấy mẹ con ...mê chạy theo bỏ những tờ giấy một đồng vào miệng con lân.

Năm nay Tết được tổ chức sớm quá, nên không có những gian hàng bán thức ăn như bánh tét, bánh chưng, dưa món...Thường khi, tôi luôn rinh về vài cây bánh tét, mấy cái bánh chưng. Dù xa quê đã lâu, bạn bè và người thân cũng không quên tặng nhau chút quà mang về trong ba ngày Tết. Có khi là gói mứt, khi là gói kẹo, hay cây bánh tét hoặc cái bánh chưng....

Tôi cũng đang nóng lòng chờ đến cuối tuần này để gói dăm cái bánh chưng, vài cây bánh tét; trước cúng ông bà, sau là cả nhà thưởng thức tài-nghệ-nấu-nướng-của-tôi. Hy vọng lần này bánh không sống, không bén lửa như năm rồi!

Một cái Tết nữa lại sắp đến. Tôi thêm một tuổi và bạn cũng thế. Tôi không nhớ tôi mấy tuổi. Bạn có nhớ bạn mấy tuổi không? Lỡ mà bạn có nhớ tuổi của tôi thì cũng đừng nhắc đến nhé! Cứ xem như tôi không có tuổi!

Tôi nghĩ rằng chưa khi nào, trong lịch sử của mình, người Việt lại phân tán khắp nơi như thế này. May mà có internet làm mình gần lại nhau hơn, nếu không thì những người Việt xa xứ chắc sẽ buồn vô hạn vào những ngày Tết đến, nhất là những người độc thân không có gia đình bên cạnh. Tôi đã từng có nhiều cái Tết như thế. Buồn lắm, chỉ muốn trùm mền mà khóc thôi. Và đó có phải là vận nước? Tốt hay xấu, nào ai biết!

Trái đất hình như nhỏ lại, và sự giao lưu của những dân tộc khác màu da, khác phong tục, tập quán hình như cũng sống hài hoà hơn, có phải?

Nguyễn Kim Tiến
02 tháng 02 năm 2010


* Chừng 250Km.

** 1 trong 5 đại hồ, phía đông - bắc Hoa Kỳ, giáp với Canada:
 

Thêm bình luận


Đăng Nhập / Đăng Xuất