Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • hinhCu 1200
  • NhaGiuXe1200
  • CD4 1200
  • DaiThinhDuong1200

Trà sớm cùng tôi 21____

trau
ảnh internet
Sau mỗi chuyến đi
Thỉnh thoảng tôi cũng có những chuyến đi xa. Người xưa nói "xấu làm tốt, dốt khoe chữ", nôm na là bạn hay nói về cái gì, tui biết bạn đang thèm, đang thiếu cái đó. Hiểu vậy, tôi đang thèm, đang thiếu những chuyến đi chứ không dám "khoe". Khoe sao được, mình đâu "giàu có" tầm mắt và nhiều trải nghiệm như bè bạn mà khoe!
Tôi vốn ọp ẹp, sức khỏe không cho phép ngao du nên mỗi lần được (hay buộc phải) đi xa là mỗi lần cố nhìn, cố cảm cuộc sống, cảnh vật, con người nơi mình qua dù có khi "trần thế" chỉ như những thước phim lia nhanh bên ngoài ô cửa tàu xe...

Xem tiếp...

Trà sớm cùng tôi 18_________

chan trau
Ảnh : internet

Đời lúa

Đời tôi chưa đủ diễm phúc cũng không quá gian truân. Gian không ra gian mà hiền cũng chẳng ra hiền. Vừa u u mà cũng có chút minh minh. Đã quá 50 được một đoạn nghĩa là cũng xập xòe xanh vỏ đỏ lòng này nọ như ai. Cuối cùng có là ốc mượn hồn giỏi đến đâu, tôi cũng thấy mình thực sự chỉ thuộc về một căn phần nhiều đau đớn: nông phu.

Xem tiếp...

Chuyện kể Quy Nhơn, những ngày không yên tĩnh - Phần 2

Phần 2: 1968-1972

Cũng như hầu hết các tỉnh thành ở miền Nam, mùa xuân 1968 ở QN bắt đầu bằng biến cố tết Mậu Thân kinh hoàng. Chiều ba mươi tết, trong khi mọi nhà đang chuẩn bị đón xuân bỗng xe phóng thanh chạy khắp đường phố thông báo lệnh giới nghiêm, cấm đốt pháo, quân nhân công chức cắm trại 100%... Trước đó cảnh sát đã bắt được một số người trên chiếc xe lam có chở vũ khí tại bến xe đường Gia Long. Qua khai thác, an ninh quân đội (ANQĐ) đã bắt được các cán bộ giao liên chủ chốt vừa xâm nhập vào thị xã. Viên đại úy trưởng phòng đích thân thẩm vấn tại nha ANQĐ ở góc Tăng Bạt Hổ-Cường Để, và biết được kế hoạch tấn công trong đêm giao thừa. Có điều lạ là viên SQ này không báo cáo cấp trên ngay hôm đó và cũng không đề nghị các biện pháp tăng cường an ninh cho các công sở trọng yếu.

Đài Phát Thanh Qui Nhơn, Tết mậu Thân 1968

Xem tiếp...

Chuyện kể Quy Nhơn, những ngày không yên tĩnh - Phần 1

Phần 1 : 1963-1967

Đầu thập niên 60, Quy Nhơn là một thị trấn nhỏ ven biển hiền hòa nép mình dưới rặng núi Vũng Chua. Chiến tranh đã lùi xa, và có lẽ trại Bảo an đổ nát, ngập tràn cỏ dại ở khu đất đường Trần cao Vân-Tăng bạt Hổ-Hai bà Trưng là dấu tích còn lại của một thời binh lửa. Phố xá bắt đầu hồi sinh trong không khí yên bình. Tiếng động cơ xe Lam chở hàng nổ lạch bạch, tiếng rao hàng, hòa với tiếng ve rộn rã đặc trưng ở nơi đây tạo thành nhịp điệu sinh động. Văng vẳng trên phố những ca khúc Pháp thời thượng phát ra từ các quán café những giai điệu trữ tình "La vie en rose, Que sera sera...". Thật vậy, cuộc sống tươi đẹp này chẳng biết rồi sẽ ra sao ?


Qui Nhơn, 1965.

Xem tiếp...

Khoảnh Khắc Mùa Xuân



Mỗi khi tôi có dịp đi xuống quận 1, đi ngang qua cái hồ phun nước Nguyễn Huệ nhìn sang phía bên kia đường là Thương xá Tax tôi lại nhớ đến cái nhà hàng thanh lịch ở bên trên lầu 3, ở đây buổi tối người ta thường hay tổ chức tiệc cưới, còn buổi trưa trong tuần thì có cơm trưa văn phòng để phục vụ dân đi làm công sở ở trung tâm.

Xem tiếp...

Baler – Đứa Con Lai Bị Bỏ Rơi

baler 1937149 10204221141123636 4907892557272709077 n

Tôi đến với Baler khi Baler vừa trải qua trận lũ lụt đáng ghi nhận. Con đường dẫn vào Baler sạt lở, đất đổ tràn ra lòng đường. Con đường vốn đã nhỏ hẹp, gồ ghề nay lại thêm trận bão lụt càng thêm khó di chuyển. Lần đầu tiên đi xe đường dài ở quốc đảo này nên không thể hình dung ra hết cảnh vật trên đường đi sẽ thế nào. Theo những thông tin tìm kiếm được thì Baler là chốn dừng chân của những người đam mê lướt sóng, thế nên trong trí tưởng tượng con đường đến Baler sẽ nhộn nhịp những xe với cộ trên đường, hay nhà cửa sầm uất hai bên đường như khi mình đi ra Nha Trang vậy.

Xem tiếp...

Facebook và Họp Mặt

Nguyên tác: Facebook has killed the high school reunion - Kerri Sackville



Mười năm trước, tôi đã có một kinh nghiệm mà các con tôi sẽ không bao giờ hiểu được. Một kinh nghiệm mà các thế hệ tương lai sẽ không bao giờ thực sự hiểu nổi. Tôi đã tham dự buổi họp mặt kỉ niệm hai mươi năm học xong trung học.

Tôi bước vào phòng họp mặt, có chừng trên dưới bốn mươi mạng, phần lớn tôi chưa từng gặp mặt lại từ lần họp mặt mười năm. Tôi đã kinh hoàng vì rất nhiều bạn đã thay đổi dữ dội, và còn kinh hoàng hơn nữa vì nhiều bạn nhìn vẫn y như mười năm xưa.

Xem tiếp...

Đất Màu Đỏ Và Tuổi Thơ Thì Mang Mùi Nắng



Tôi không ngớt cau có phàn nàn với Ba Mẹ về con đường đất đỏ trước nhà nhất là mỗi khi mùa mưa tới. "Sao hồi đó mình không ở ngoài đường Cái như nhà Bác Hai vậy?" Tôi vừa lèm bèm vừa xách đôi dép bám đầy đất đỏ giờ đây đã nặng độ cả ký đi ra sàn nước chà cật lực vào phiến đá sau khi đi chợ về. Đặc sản của vùng này là đất đỏ bazan, đất đỏ ngập mắt người, khởi đầu đâu đó từ rìa những cánh rừng cao su bạt ngàn này đến những rẫy khoai mỳ ngút tận đường chân trời nọ, rồi thì mất hút điểm kết thúc sau những dãy đồi. Đất màu mỡ trù phú, ăn trái nhãn tiện tay quăng cái hột đen tuyền ra ngoài vườn rồi quên luôn để rồi một buổi sáng nọ thấy từ mặt đất đâm chồi lên một cây con mạnh khỏe chắc chắn nơi hột nhãn đáp xuống. Cứ để như thế, chỉ vài năm sau có khi được cả một cây nhãn lúc lỉu trái. Đất ban cho con người nơi đây nhiều đặc ân vì thế cũng làm con người cơ cực vất vả ở những mặt khác một khi đã quyết định gắn bó với nó. Vì thế, đất này để sống với nó phải cần rất nhiều tình thương và tấm lòng thành.

Xem tiếp...

Một Chuyến Xuôi Nam

Trong cuộc sống, đôi khi có những thứ không nằm trong dự tính mà thành hiện thực. Và cái kỷ niệm đột xuất đó xảy ra trong chuyến xuôi Nam lần đầu tiên tham dự Đại Hội Liên Trường Qui Nhơn tổ chức tại Nam California giữa tháng 7/2015 vừa qua của nhóm bạn bè CĐ San Jose.


Phương, Mây Lan, Qui Nhơn, Tuyết, Tú Trinh và Lộc

Xem tiếp...

Đăng Nhập / Đăng Xuất