Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • NhaGiuXe1200
  • CD4 1200
  • hinhCu 1200
  • DaiThinhDuong1200

Baler – Đứa Con Lai Bị Bỏ Rơi

baler 1937149 10204221141123636 4907892557272709077 n

Tôi đến với Baler khi Baler vừa trải qua trận lũ lụt đáng ghi nhận. Con đường dẫn vào Baler sạt lở, đất đổ tràn ra lòng đường. Con đường vốn đã nhỏ hẹp, gồ ghề nay lại thêm trận bão lụt càng thêm khó di chuyển. Lần đầu tiên đi xe đường dài ở quốc đảo này nên không thể hình dung ra hết cảnh vật trên đường đi sẽ thế nào. Theo những thông tin tìm kiếm được thì Baler là chốn dừng chân của những người đam mê lướt sóng, thế nên trong trí tưởng tượng con đường đến Baler sẽ nhộn nhịp những xe với cộ trên đường, hay nhà cửa sầm uất hai bên đường như khi mình đi ra Nha Trang vậy.

Xem tiếp...

Facebook và Họp Mặt

Nguyên tác: Facebook has killed the high school reunion - Kerri Sackville



Mười năm trước, tôi đã có một kinh nghiệm mà các con tôi sẽ không bao giờ hiểu được. Một kinh nghiệm mà các thế hệ tương lai sẽ không bao giờ thực sự hiểu nổi. Tôi đã tham dự buổi họp mặt kỉ niệm hai mươi năm học xong trung học.

Tôi bước vào phòng họp mặt, có chừng trên dưới bốn mươi mạng, phần lớn tôi chưa từng gặp mặt lại từ lần họp mặt mười năm. Tôi đã kinh hoàng vì rất nhiều bạn đã thay đổi dữ dội, và còn kinh hoàng hơn nữa vì nhiều bạn nhìn vẫn y như mười năm xưa.

Xem tiếp...

Đất Màu Đỏ Và Tuổi Thơ Thì Mang Mùi Nắng



Tôi không ngớt cau có phàn nàn với Ba Mẹ về con đường đất đỏ trước nhà nhất là mỗi khi mùa mưa tới. "Sao hồi đó mình không ở ngoài đường Cái như nhà Bác Hai vậy?" Tôi vừa lèm bèm vừa xách đôi dép bám đầy đất đỏ giờ đây đã nặng độ cả ký đi ra sàn nước chà cật lực vào phiến đá sau khi đi chợ về. Đặc sản của vùng này là đất đỏ bazan, đất đỏ ngập mắt người, khởi đầu đâu đó từ rìa những cánh rừng cao su bạt ngàn này đến những rẫy khoai mỳ ngút tận đường chân trời nọ, rồi thì mất hút điểm kết thúc sau những dãy đồi. Đất màu mỡ trù phú, ăn trái nhãn tiện tay quăng cái hột đen tuyền ra ngoài vườn rồi quên luôn để rồi một buổi sáng nọ thấy từ mặt đất đâm chồi lên một cây con mạnh khỏe chắc chắn nơi hột nhãn đáp xuống. Cứ để như thế, chỉ vài năm sau có khi được cả một cây nhãn lúc lỉu trái. Đất ban cho con người nơi đây nhiều đặc ân vì thế cũng làm con người cơ cực vất vả ở những mặt khác một khi đã quyết định gắn bó với nó. Vì thế, đất này để sống với nó phải cần rất nhiều tình thương và tấm lòng thành.

Xem tiếp...

Một Chuyến Xuôi Nam

Trong cuộc sống, đôi khi có những thứ không nằm trong dự tính mà thành hiện thực. Và cái kỷ niệm đột xuất đó xảy ra trong chuyến xuôi Nam lần đầu tiên tham dự Đại Hội Liên Trường Qui Nhơn tổ chức tại Nam California giữa tháng 7/2015 vừa qua của nhóm bạn bè CĐ San Jose.


Phương, Mây Lan, Qui Nhơn, Tuyết, Tú Trinh và Lộc

Xem tiếp...

Trở Về Cát Bụi

Từ lúc có tài khoản FB hằng ngày tôi thường nhận được đủ loại thông tin và hình ảnh đến từ bạn bè, thường là những điều vui điều hay mà bạn bè xa gần muốn chuyển đạt và chia sẻ thông tin với nhau một cách nhanh gọn. Nhưng vừa mới đây thôi tôi nhận được một tin nhắn từ N., một cô bạn cùng trường học sau tôi một lớp, báo một tin thật buồn. Những dòng chữ không dấu đó như nhảy múa trước mắt tôi, tôi vừa đọc vừa đoán rồi thấy mình hoa mắt và hoàn toàn không muốn tin rằng điều đó là sự thật, S. đã ra đi thật rồi sao? Tôi đã hỏi tôi không biết đến bao nhiều lần, tại sao là S. và tại sao bạn tôi lại ra đi nhanh đến như vậy và với tôi rất nhiều câu hỏi tại sao đã được đặt ra mà cho đến bây giờ vẫn không có câu trả lời...

Xem tiếp...

Nghe Mai Khôi hát ở Melbourne


Mai Khôi - Melbourne 23/5/2015


Tôi nghe Mai Khôi hát lần đầu qua cái CD Căn Nhà Nhỏ của ông bạn Mai Xuân Vỹ. Và nghe Vỹ nhắc đến tên cô thường xuyên qua những lần trò chuyện cho nên nghe thấy cái tên cô rất quen. Nhưng tôi không biết nhiều gì về Mai Khôi, tìm trên wiki cũng không thấy tên cô. Vài ba năm về thăm nhà vài ngày thì cũng không gặp dịp để nghe cô hát live. Lâu lâu rảnh vô youtube để nghe cô hát cho biết, trên TV, trong phòng trà ... Giờ nghe cô xuống Melbourne hát thấy vui trong bụng. Nhất là, bạn biết đó, ở Melbourne không được đâu như ở Sài Gòn, tối nào muốn đi nghe nghe nhạc thính phòng thì chỉ cần thay quần áo là đi!

Xem tiếp...

Một Ngày Vui Mùa Đông

 

Cuộc đời không tình yêu như cây không hoa không trái
Và tình yêu không sự đẹp như hoa không hương thơm và trái cây không hạt giống

Hôm nay đã là tháng 12, cô chợt nhớ về những năm tháng mình còn sống ở bên Âu Châu. Tháng này ở bên đó trời đã lạnh, có năm giờ này tuyết cũng đã rơi đầy ở cái thành phố mà cô đã sống. Và những ngày trước lễ Giáng Sinh ở nơi đây, bất kể ở thành phố hay ở làng quê, ở ngay tại trung tâm mua sắm, đường phố và những khung cửa kính của mỗi cửa tiệm đều đã được trưng bày đèn lấp lánh, có hang đá với hình tượng Chúa Jesus, Đức Mẹ Maria... với sự tích Chúa ra đời trong máng cỏ nhân dịp này.

Xem tiếp...

Xuân, Hạ, Thu, Đông

Bác tôi nằm đó chỉ còn da bọc xương thiêm thiếp ở trên giường, nhịp thở vẫn đều đặn nhưng yếu ớt, đôi mắt khép nhẹ và bà dường như mơ hồ không còn biết gì nữa từ thế giới chung quanh... Tiếng kinh niệm phật văng vẳng đều đều từ chiếc cassette để ở bên cạnh giường, tôi ngồi xuống giường bên cạnh bác chạnh lòng lấy bàn tay mình xoa nhè nhẹ lên lưng bàn tay gầy guộc đó và thầm thì đôi câu với bác...

***
Thời tôi còn đi học tiểu học gia đình tôi và gia đình bác ở gần bên nhau, hằng ngày ngoài giờ học chiều chiều tôi vẫn hay đi qua nhà bác tôi, chơi đủ mọi thứ trò chơi con nít có ở trên đời với mấy ông anh con bác cùng lứa tuổi như là lật hình, bắn bi, tán lon hay đánh nhau lấy tay làm kiếm... Và khi đám con nít chúng tôi chấm dứt cuộc chơi với mồ hôi mồ kê nhễ nhại đầy người thì cái bụng cũng đã cồn cào mặc dù là giờ cơm chưa tới. Tôi nhớ rất rõ khi thì cái bánh thuẩn nhà làm khi thì cái kẹo ú mua ở chợ bác đã phân phát cho bọn con nít chúng tôi ăn, lúc thì trái sapoche hay trái ổi ở trong sân vườn nhà, gặp bữa ở nhà còn chút cơm nguội của bữa ăn trước thì hôm đó chúng tôi lại được bác cho ăn món cơm chiên với tỏi và nước mắm... Cho đến tận bây giờ tôi vẫn còn thèm thuồng chén cơm chiên bác cho ăn ngày đó, thỉnh thoảng giờ đây mỗi khi nhà còn chút cơm nguội mà làm biếng nấu ăn tôi cũng làm lại món cơm chiên tỏi ngày cũ của bác nhưng sao lạ cái hương vị ngày cũ đã không bao giờ trở lại lấy một lần...

Xem tiếp...

Kiếp người


ottawa
Ottawa 05/2012 Photo : Phạm Ngọc Dao

Xuân đến rồi Xuân đi, Xuân đi rồi Xuân lại lại.

Mới một năm mới đây, vậy mà đã cũ để bây giờ lại đón một năm mới nữa.
Kiếp người cũng như mùa Xuân, mới được sinh ra, vậy mà cũng đã già, sống gần trọn kiếp để rồi sắp sửa theo cái tuần hoàn mà được tái sinh lần nữa.
Có ai biết kiếp trước của mình là gì không?
Tôi cũng vậy. Tuy nhiên, vì tôi được sinh ra vào năm Ngọ, gặp nhiều khốn khó, nên tôi có thể đoán: con ngựa chính là tiền kiếp của tôi. Một con ngựa cày suốt kiếp vẫn chưa trả hết nợ, đành phải để lại cơ cực, trắc trở cho đời sau tiếp tục gánh vác.

Xem tiếp...

"Dzìa đây nghe em"

Gặp Nhau Chuyện Vãn Về Chuyến Đi VN Cuối Năm "Dzìa Đây Nghe Em"

Lemaylan

Café Phượng Tím San Jose tháng 4/2015
Mới đây trong số hằng trăm email tôi nhận được mỗi ngày, một ông bạn nhạc sĩ già gửi một bài viết hổng có tác giả "Hạnh Phúc Tuổi Già" có một đoạn tôi cho là hay ..."Nếu bạn trên tuổi 60, bạn không còn nhiều thời gian ở phía trước, bạn sẽ không thể mang đi những gì bạn đã có và sẽ là vô ích nếu bạn vẫn bận tâm kiếm tiền và dành dụm. Trên 60, giàu có không còn nằm ở tiền tài danh vọng sự nghiệp. "Lục thập nhi nhĩ-thuận" Đến tuổi này, bạn sẽ tự nhận biết đâu là chân giá trị của những ngày tháng còn lại trên đời. Sức khỏe, thể dục, dinh dưỡng, tình cảm của những người thân yêu, bạn bè, v.v. Vâng, bạn bè chính là một trong những sự giầu có của bạn, hãy giữ mối quan hệ này lâu dài, hãy tôn trọng một số nguyên tắc căn bản: chịu khó nghe, đừng ngắt lời; tránh nhạo báng, hãy cảm thông; trả lời câu hỏi, đừng phản đối; hãy tha thứ, đừng trách cứ và điều quan trọng là đã hứa thì không được quên" ...

Xem tiếp...

Đăng Nhập / Đăng Xuất