Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • NhaGiuXe1200
  • CD4 1200
  • hinhCu 1200
  • DaiThinhDuong1200

Chuyện lớp tôi : "Vài kỷ niệm về Cô Trần Thị Đào (Vợ Thầy Tôn Thất Ngạc )

Năm học1960 -1961chúng tôi học Đệ thất 2 với Cô Đào thời gian ngắn rồi đổi  Giáo sư khác.nên cũng ít có câu chuyện đáng nhớ.Có hai

Kỷ niệm riêng ,tôi nhớ nhất.Đó là khi học bài  "Tác dụng của thủy quyển ". Không biết cô sử dụng từ địa phương hay là từ trong khoa học tự nhiên, cô viết đề bài học " Sự bồi "đấp" và mài mòn của nước đối với mặt đất". Hồi đó tôi cứ nghĩ là sự bồi "đắp" chứ sao lại bồi  "đấp " . Cho đến bây giờ tôi vẫn còn phân vân !

Cô là Giáo sư nghiêm nghị,lại vừa là vợ của Thầy Hiệu trưởng cho nên trong giờ của cô chúng tôi ít đùa nghịch. Theo tâm lý của trẻ con, lỡ vô lễ với Cô , sợ cô về  "mét"  lại với thầy Hiệu trưởng chăng !?

Xem tiếp...

Học hóa học với Thầy Vương Quốc Tấn

Lên  đệ nhị cấp tôi học Lý hóa với thầy Vương Quốc Tấn một niên khóa.

Rất nhiều kỷ niệm với thầy.Mọi kỷ niệm Quý thầy cô ở đệ nhị cấp tôi ghi riêng một tập.Rất tiếc tập này bị mối đục,nên mất hẳn ngày,giờ. Giờ chỉ còn trong trí nhớ.

Hôm ấy chúng tôi học Hóa học bài '' Phân tử và nguyên tử''. Thầy mở đầu bằng ví dụ" Tại sao từ xa ta trông thấy một đống cát toàn là màu vàng, nhưng khi lại gần chúng ta lại thấy từng hạt cát nhỏ ?" .Ngừng một lúc lâu để chúng tôi suy nghĩ.Thầy nói tiếp:'' tại vì con mắt ta tệ quá !".Chỉ bao nhiêu đó thôi, chúng tôi đã hiểu ngay phân tử là gì,nguyên tử là gì ! Cũng chừng.bao nhiêu đó thôi ,cũng đủ biết một vị Giáo sư  khả kính giỏi như thế nào .Còn  những tài ba khác,mà không ai có thể ngờ được đó là "nhà nghiên cứu âm nhạc sâu sắc".Tôi cứ tưởng Thầy chỉ thuần túy dạy Lý-hóa thôi !,Nào ngờ......Còn ''Sâu sắc như thế nào,thì nhờ Quý bậc cao minh nhận xét nhiều hơn ,tôi không giỏi về môn này

Xem tiếp...

Thắp một nén nhang tiễn Nhạc Sĩ Phạm Duy

Sau cùng rồi cũng tới lúc ông ra đi...

Phạm Duy

Ông ra đi là một sự kiện lớn, ảnh hưởng đến nhiều người. Chẳng hạn như mấy tiệm bán bông, cả tươi lẫn khô. Hay mấy ông phóng viên nhà báo quốc doanh đang lúc bí đề tài. Quý ca nhạc thi sĩ quốc nội thì được lên báo mạng rần rần. Google "Phạm Duy" trong vòng 24 giờ qua thấy ngộp thở.

Xem tiếp...

Mười lăm phút đáng nhớ với thầy Tổng GiámThị Lương Thanh Danh

Viết về Thầy Lương Thanh Danh, cả học sinh (1960-1967),ai cũng đều biết thầy Danh qua biệt danh là Cụ Tổng giám thị Lương Thanh Danh. Bọn học trò chúng tôi gọi tắt là Cụ Tổng. Riêng lớp tôi được diễm phúc học với Thầy Danh mười lăm phút .

Hôm đó là thứ năm ngày 20 tháng 12 năm1962, hai giờ đầu là giờ Pháp Văn của thầy Đinh Hữu Nghĩa. Vào lớp xong, nhưng không biết vì sao thầy Nghĩa chưa đến. Chúng tôi bảo anh Liên toán trưởng Nguyễn Ngọc An lên văn phòng xin nghỉ. An chần chừ chưa đi,cả lớp rất ồn !  Bỗng Cụ Tổng nghe ồn đi qua và vào lớp!

Cả lớp im phăng phắc, một con muỗi kêu cũng nghe ! . Chúng tôi sợ hãi vô cùng !

Thầy Tổng hỏi anh An :

- Giờ học môn gì ?

- Dạ pháp văn ạ ! An tả lời

- Thầy đâu ? Cụ Tổng hỏi

- Dạ chưa đến. An trả lời

-Thôi được rồi !

Xem tiếp...

Vợ chồng thi sĩ - Những muốn mang lên góp sổ trời


Vợ chồng nhà thơ Yến Lan

Trong Hồi ký “Yến Lan - Nhớ mãi về anh” (NXB Văn học, 2011), bà Nguyễn Thị Lan, phu nhân của nhà thơ Yến Lan đã kể rằng: “Ba năm học từ lớp Năm đến lớp Ba, kỳ nghỉ hè nào, tôi cũng đến anh để học thêm. Anh dạy rất nhiệt tình, giảng bài giọng rất hay, lại thấy anh ít rong chơi như các anh khác, nên tôi cũng có để ý. Thỉnh thoảng, xem báo, lại gặp tên anh, tôi và người bạn gái cùng tuổi tên Bạch Yến đều tấm tắc: anh nhà nghèo mà sao giỏi thế! Anh thường đứng bên bờ thành, thỉnh thoảng lại khẽ gọi và hỏi tôi những câu chuyện vu vơ. Đầu năm 1940, anh ghé lại chơi và nói là anh sẽ ra dạy ở Thanh Hóa. Tết, anh về quê, tôi ghé thăm rồi nhận lời yêu anh. Anh nói: “Anh coi em như mối tình đầu”... Nhưng cha mẹ tôi lại không đồng ý, có phần bởi cũng muốn con cái mình có chồng giàu có, sung sướng. Tôi rất buồn và lại bỏ nhà đi, vô một ngôi chùa ở Phan Thiết tu. Được ít lâu thì cha tôi sai anh tôi dẫn tôi về và đồng ý cho chúng tôi lo việc cưới xin. Đám cưới của chúng tôi tổ chức vào ngày 20/4/1944”.
Cuộc tình và đám cưới của nhà thơ Yến Lan đã xảy ra cách nay ngót bảy mươi năm. Bảy mươi năm, với bao biến động của lịch sử, chiến tranh, hòa bình, mối tình thắm đượm của ông bà đã đi dọc những trang thơ, từ trước 1945: “Phải là trọn vẹn, là trong sáng- Là một bài thơ khắc chữ “Nàng” đến thời Hà Nội:

Ta uống chúc vợ hiền
Khó khăn còn nặng gán
Tắt bếp có lửa đèn
Tình quê không hở lạnh

Xem tiếp...

Học Việt Văn với Thầy Trần Quốc Sủng

Để tưởng nhớ  Thầy Trần Quốc Sủng.

Thầy Sủng,người có nước da trắng,mập mạp,đặc biệt đôi mắt thầy đen, sáng và rất đẹp,và có tính khôi hài.

Năm đệ lục( 1962-1963) thầy phụ trách môn việt văn lớp chúng tôi. Tôi còn nhớ hôm thầy giảng về Lục vân Tiên, bài trích đoạn "Vân Tiên ra tay cứu Kiều Nguyệt Nga". Sau khi giảng từng câu xong. Đến câu:

Vân Tiên nghe nói động lòng
Đáp rằng ta đã trừ dòng lâu la
Khoan khoan ngồi đó chớ ra
Nàng là phận gái ta là phận trai

Thầy giảng, vì ảnh hưởng lể giáo ngày xưa, nam nữ không được gần gũi nhau ''Nam nữ thị thọ bất thân". Vân Tiên mới thốt lên câu ấy, và Thầy kết luận: "Vân Tiên là một khúc gỗ", thì kiểng đánh đổi giờ. Thầy liền bước ra khỏi cửa , vừa đi vừa nói tiếp "Vân Tiên là một khúc gỗ. . .là một khúc gỗ... là một khúc gỗ. . .là một khúc gỗ . . , thầy nói cho đến khi hết dãy lớp đệ lục mới thôi !

Xem tiếp...

Học Hán văn với Thầy Đỗ Linh

Để tưởng nhớ Thầy Đỗ Linh

Không biết các niên khóa trước, cũng như những niên khóa về sau, như thế nào không rõ. Niên khóa 1960-1961, chúng tôi vào Đệ thất thì học Hán văn với Thầy Đỗ Linh, mỗi tuần một giờ (một giờ là thời lượng dành cho mỗi bộ môn chứ không  phải đúng 60 phút).

Giờ học đầu tiên, thầy dạy chúng tôi một  trong bốn chữ "Nhân, Văn, Kim, Cổ". Thầy viết, giảng nghĩa từng chữ rất tường tận... Học chữ "Nhân" thầy viết các nghĩa của chữ "Nhân" như Nhân vị, nhân loại, nhân đạo, nhân ái vân vân... Tuần sau học đến chữ Văn, thầy viết rồi giảng nghĩa như văn chương, văn vẻ, văn là nghe, văn là con muỗi vân vân... Một niên khóa chưa chắc học hết  bốn chữ đó! Xong bốn chữ, thầy dạy chúng tôi bốn chữ tiếp" Tả,Hữu,Thủ, Túc."  Rồi năm chữ nữa " Đại,Tiểu, Ngưu, Khuyển, Lực''.

Đến năm đệ ngũ, học năm chữ "Nhật, Nguyệt, Minh, Quang, Đồng". Thầy Linh giảng: Nhật là ngày, nhật là mặt trời... Nguyệt là mặt trăng, nguyệt là tháng... như  người phụ nữ mỗi tháng có một lần, gọi là nguyệt kinh...

Xem tiếp...

Bài tập vẽ "Tình Mẫu Tử"

Để tưởng nhớ Thầy Nguyễn Văn Quang

Hai năm đệ thất và đệ lục, lớp chúng tôi hoc vẽ với thầy Phùng văn Viễn, một vị Giáo sư nghiêm nghị, rất ít khi thấy thầy cười. Sang năm đệ ngũ (1962-1963), chúng tôi học vẽ với thầy Nguyễn văn Quang, người nam,rất trẻ mới chuyển về. Thầy Quang thường cho điểm nhiều lần trong giờ vẽ. Sau khi vẽ chừng hai mươi phút, thầy băt đầu đi từng bàn và chấm điểm lần thứ nhất bằng chữ A,B,C, gần cuối giờ, thầy cho điểm lần hai, là điểm cuối cùng được ghi vào sổ điểm. Bất cứ hình ảnh vật chất, khung cảnh nào, thầy cũng khuyên chúng tôi  nên đóng khung, trước khi vẽ.

Một kỷ niệm đáng nhớ trong thời gian học vẽ với thầy là giờ vẽ tự do đề tài "Tình mẫu tử"..... Ôi chao! sao mà khó thế! Cái chén, cái ly, cây bút... là những đồ vật cụ thể, xấu, đẹp như thế nào, chúng tôi có thể vẽ được. Đằng này, tình mẫu tử, trừu tượng quá!  làm thế nào vẽ được bây giờ! Chúng tôi nghĩ có lẽ thầy đánh đố minh hay sao? Nghĩ mãi,mà chưa bạn nào tìm ra hình ảnh tình mẫu tử, thì kiểng đổ hết giờ, thầy cho về nhà vẽ, chung tôi thở phào nhẹ nhõm.                                  

Xem tiếp...

Những kỷ niệm với Hàn Mặc Tử

Hồi ký của nhà thơ Yến Lan
Lâm Bích Thủy sưu tầm, giới thiệu

Dường như tất cả những cuộc gặp gỡ trên thế gian đều do trời sắp đặt?  Có cuộc  gặp lảng mạn, sau đó trở thành một nửa của nhau, và có những cuộc gặp thú vị để rồi thành băng, nhóm v.v….   Xin giới thiệu cùng bạn đọc bài viết của nhà thơ Yến Lan về buổi gặp mặt đầu tiên với Hàn Mặc Tử, và những liên quan giữa họ sau này..:

Vào khoảng giữa những năm 1930, tôi sống với cha tôi trong lòng thị trấn Bình Định. cha tôi là người có lưng vốn chữ nho kha khá, nguyên do một thời xa trước đó, Bình Định có trường thi hương, cha đã theo nghiệp sách đèn, nhưng ông đã không gặp vận may, hoài công tập tễnh công danh giữa lúc tàn cuộc  bút nghiên.

Từ khi lấy mẹ tôi, cha theo học nghề của mẹ, làm thợ may. Ông thuê một cửa hàng nhỏ ở một góc ngã ba thị trấn, ngày ngày còng lưng dệt từng đường chỉ mủi kim. Rồi đến một thời, giữa thị trấn vang lên tiếng cạch cạch rè rè của đôi cổ máy may mang nhản hiệu Sin-ger thì nghề cầm kim của cha tôi bị chết hẳn. Cha trả cửa hàng lại cho chủ và xin vào làm từ thừa ngôi đền thờ Quan Thánh. Ông chăm bón, sửa sang các mảnh sân và vườn đền thành một nơi có vườn cảnh tốt tươi, không ngờ dần về sau thu hút được nhiều du khách.

Xem tiếp...

Đọc “Bên Thắng Cuộc” của Huy Đức



"Bên Thắng Cuộc" của Huy Đức là quyển sách hay nhất về lịch sử Việt Nam sau 1975 mà tôi được biết (kể cả những công trình bằng ngoại ngữ của các học giả nước ngoài). Chỉ cần đọc qua mục lục quyển sách là đủ để choáng ngợp bởi sự súc tích của nó. Tất cả những vấn đề nổi bật đều được kể lại với những thông tin mới lạ: từ sự cố “nạn kiều” ở miền Nam, đến những thất bại kinh tế đưa đến chính sách Đổi Mới năm 1986, vụ "Sáu Sứ", đến chiến tranh biên giới Tây Nam... đều được Huy Đức thuật lại rành mạch, lớp lang, theo ký ức của hàng trăm nhân vật chủ chốt  ̶  nhiều người có những vai trò quyết định trong các sự kiện ấy  ̶  được chính tác giả phỏng vấn.

Xem tiếp...

Đăng Nhập / Đăng Xuất