Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • NhaGiuXe1200
  • CD4 1200
  • hinhCu 1200
  • DaiThinhDuong1200

Cho thuê phòng


Anh Hai gọi điện thoại từ Thuỵ Sĩ bảo tôi liên lạc với bên môi giới nhà đất tìm mua một căn nhà dưới một trăm ngàn, ngay trung tâm thành phố, lựa địa điểm sầm uất nhất để có thể xin việc làm hoặc đi chợ được dễ dàng, mới hay cũ không thành vấn đề. Tôi nhờ bà môi giới người Mễ chọn nhà ngay khu vực tôi đang ở, khu Spring Branch, bên kia đường cao tốc là Trung tâm Thương mại đồ lưu niệm và khu nhà giàu ở đằng sau khu Thương mại. Chỉ cách một con đường cao tốc mà cả hai thế giới khác nhau, khu vực Spring Branch là khu nhà trung lưu, dành cho người già cả, đã về hưu. Phía bên kia là khu nhà cho tầng lớp cổ trắng, ám chỉ những người giàu có, sang trọng, khác với giai cấp lao động, còn gọi là tầng lớp cổ xanh, phải làm quần quật mỗi ngày để kiếm sống.

Xem tiếp...

Ngày Về



Viết tặng các bậc hiền mẫu ở trong nước.


Tuyết rơi từng đợt nhẹ xuống những cành cây khô trơ trụi, làm trắng xoá cả vùng trời mênh mông hiu quạnh. Tuyết rơi ngập lối, con đường vào nhà đóng băng trơn trợt làm cho tôi e ngại không dám lái xe ra ngoài suốt cả mùa đông.

Về hưu đã được bốn năm nay, tôi lẩn quẩn ở trong nhà suốt ngày ne6n cuồng chân. Không có việc chi làm, hết lau chùi rồi quét dọn nhà cửa, táy máy lang thang trong thế giới ảo vài giờ lại phát chán. Mở TV xem tin tức nghe nói ở quốc nội bị ngộ độc thực phẩm, hằng trăm người sau khi ăn ở nhà hàng phải nhập viện... Bỗng nhiên tôi nảy ra ý tưởng: Tại sao mình không về VN, đem những kiến thức mà mình học hỏi ở đây về quảng bá cho người đồng hương ở trong nước ? Ít nhất, cuối cuộc đời mình cũng làm được điều gì đó có ích cho quê hương, xứ sở, còn hơn suốt ngày giam mình trong nhà ở đây, chỉ biết than vắn thở dài vì thời tiết mùa đông quá khắc nghiệt không đi đâu được.

Xem tiếp...

Đâu đó một lời Yêu

Trưa rực vàng hơi nóng, dưới hàng cây hai bên đường, vòm lá cánh cung ôm nhau che kín khung trời. Phan vẫn có cảm giác mất mát một điều thương yêu nhất. Mai chị Nguyệt sắp đi rồi ! Con đường này thôi từ đây vắng vóc dáng mãnh mai như khói sương của chị. Mấy năm rồi chị trọ học nhà Phan, chị em có điều gì mà không tâm sự với nhau. Cả hai đều yêu quý con đường và vòm lá ôm ấp che khuất mặt trời mùa hạ. Chị lớn hơn Phan bốn tuổi, hình như điều ấy không làm ảnh hưởng đến tâm tình cả hai. Chị kèm Phan học thi tú tài. Rỗi rảnh lại dắt nhau tắm biển, buổi xế trưa. Hay ra con đường này nhìn lá vàng rơi. Phan mười tám, chi hai mươi hai, trong cả hai có một sự cảm thông vô hình. Buồn hay vui nào ai giấu được ai ?

Xem tiếp...

Vườn Cây Xanh



Kinh tế nước Mỹ mấy năm nay càng ngày càng trì trệ làm ảnh hưởng trực tiếp đến nhóm tiểu thương trong khu buôn bán của người VN. Các tiệm ăn lớn nhỏ, tiệm quần áo, giày dép, son phấn, nữ trang đều than vắn, thở dài. Tiệm nào cũng ế ẩm như chùa Bà Đanh, tiệm nào có khách thì cũng lai rai, không đủ sở hụi. Chủ tiệm đành phải cho người làm nghỉ việc, rồi vợ chồng, con cái phải lăn vào bếp mà nấu nướng, cắt rau, rửa chén. Có tiệm, ông chủ hay bà chủ phải xin đi làm ở hãng xưởng ca ba để có tiền đem về đóng tiền thuê tiệm. Còn ăn uống thì bán cái gì ăn cái đó, bán phở thì ăn phở, bán bún bò thì  ăn bún bò, bán gỏi cuốn thì ăn gỏi cuốn. Ăn đồ cũ đến sặc sừ. Đã vậy, còn có một số người tự tin là mình nấu ngon hơn người khác nên đã bỏ ra một số tiền lớn để xây tiệm mới, mà không biết được rằng đa số khách hàng bị cắt giờ làm, một số khác bị sa thải, cho nên ai nấy cũng e dè trong vấn đề chi tiêu, rồi thì "tưng bừng khai trương để rồi âm thầm đóng cửa ".

Xem tiếp...

Sám hối

http://www.youtube.com/watch?v=wJuQMq2j5rc
  
Ngày 29 tháng 4 năm 1975, Hội thiện nguyện Save Children đã kịp thời di tản 200 em cô nhi ở Cô nhi viện Thánh Tâm ra khỏi nước. Chính hai mắt tròn xoe, ngơ ngác nhìn từng tảng mây trôi lơ lững qua khung cửa sổ máy bay, nó đang tham dự vào một cuộc đổi đời mà trí óc non nớt của một đứa trẻ lên ba làm sao biết được.

Xem tiếp...

Giếng Lạn

Đằng sau nhà thờ của dòng họ Nguyễn nhà tôi có một cái giếng lạn. Chuyện kể rằng những người đi chơi khuya về thường thấy có đôi trai gái ăn mặc cổ trang ngồi cạnh nhau bên bờ giếng hoặc thỉnh thoảng thấy dưới giếng chiếu lên một làn ánh sáng màu xanh biếc như ngọc dạ quang. Những mẩu chuyện này thật hư không rõ, nhưng thật trùng khớp với những tư liệu mà tôi đã sưu tầm được trong gia phả của dòng họ Nguyễn nhà tôi.Tôi không thể tìm thấy định nghĩa của hai từ "giếng lạn" dù đã tra cứu nhiều quyển tự điển khác nhau.Các bậc lớn tuổi thì cho rằng "giếng lạn"là một cái giếng bị bỏ hoang, hoặc là một cái giếng đã cạn hết nước. Trong ca dao tục ngữ hay thơ ca Việt nam tôi cũng không thể tìm thấy bất cứ câu nào có liên quan đến "giếng lạn". Cũng may tôi còn tìm được mấy câu sau đây:

"Chiều chiều mây phủ về kinh
Ếch kêu giếng lạn cảm tình đôi ta
Đôi ta như lửa mới nhen
Như trăng mới mọc, như đèn mới khêu..."

Xem tiếp...

Tỉnh Thức



Năm mới vừa qua, hơi thở mùa xuân vừa lắng dịu. Bao nhiêu niềm vui hớn hở chào mùa xuân mới vừa an tịnh là người ta chợt băn khoăn lo lắng tự hỏi: Có phải mùa xuân nầy là mùa xuân cuối cùng của đời mình ? Mình phải làm gì đây từ đây cho đến cuối năm ? Có cần phải thay đổi cuộc sống cho phải đạo ?.

Xem tiếp...

Đăng Nhập / Đăng Xuất