Trang sinh hoạt của Cựu Giáo Sư và Học Sinh trường Trung Học Cường Đễ Qui Nhơn

Anh Trở Lại

Anh trở lại với núi rừng cô tịch,
Lòng ngậm ngùi hơn lúc bước chân đi,
Chốn ngựa xe không giữ lại – Một khi,
Chiều phi trường nhớ em anh muốn khóc.

Anh trở lại với tiếng cười như ngọc,
Như đứa con hoang thất tán quay về,
Đêm muộn màng níu giữ bước chân quê,
Lòng bình yên thấy em cười như tết.

Huỳnh Minh Lệ
 

   Số lần đọc: 2542

2 BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả