Từ khi cha mất
Mẹ thường ngẩn ngơ
Ra ngồi trước ngõ
Mắt hoen lệ mờ
Ra ngồi trước ngõ
Mắt hoen lệ mờ
Mẹ nhìn lên động
Trời chiều cát bay
Nghĩa trang nằm đó
Bóng người đâu đây…
Liêu xiêu nhà cổ
Thương ngọn đèn cầy
Nửa đêm hiu hắt
Bàn thờ gió lay…
Từ khi cha mất
Mẹ ngồi bơ vơ
Căn phòng vắng ngắt
Thạch sùng ngủ mơ…
Thương cho đời mẹ
Đắng cay đã nhiều
Tuổi già bóng xế
Mẹ còn cô liêu…
Trăng vàng rụng xuống
Mái ngói âm dương
Lắng trong lòng mẹ
Nỗi đau vô thường…
Ngô Lạp
Số lần đọc: 2201
