Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • DaiThinhDuong1200
  • NhaGiuXe1200
  • hinhCu 1200
  • CD4 1200
  • Trang:
  • 1

CHỦ ĐỀ: Giang Hồ Kỳ Tình Lục chương 261

Giang Hồ Kỳ Tình Lục chương 261 02 11 2020 20:14 #1

Thúy Nhi nói cho ba người nghe bao nhiêu đó phương pháp luyện chế độc dược của Dường gia, mọi người mới hiểu ra được chỗ lợi hại ra sao. Thúy Nhi ngừng một hồi lâu rồi lại thở ra nói:

- Tôi chỉ lo có mỗi một chuyện, ám khí của bọn họ vô cùng lợi hại, e là chúng ta có chỗ không ngăn đở nổi.

Dương Thông nói:

- Đúng vậy! Lúc trước tôi cũng có bị ám khí của bọn họ đả thương, xém nữa là mất mạng, may mà ... may mà Tống huynh đệ và Kim Châm Thánh Thủ cứu được.

Dương Thông buột miệng muốn nói may mà Tiểu Mẫn đã cứu được, có điều sực nghĩ đến chuyện hai người bây giờ đã là thù địch, bất giác nói trớ một bên. Lỗ trưởng lão nói:

- Lão họ Đường võ công cũng bình thường, chỉ là ám khí thật quá lợi hại, lần trước trên đỉnh Thái Sơn, lão bang chủ của chúng ta cũng xém đã bị thương dưới tay của lão.

Tống Thanh nói:

- Ba thứ ám khí của Đường gia bọn họ là Khổng Tước Khai Bình, Tử Mẫu Đạn và Thiên Nữ Tán Hoa thật tình quá sức lợi hại, nhất là chất độc bên trong, không ai ngăn ngừa cho nổi.

Thúy Nhi thêm vào:

- Chất độc còn không sao, tôi chỉ sợ là trong đó có hỏa dược tẩm độc, đấy mới là đáng sợ, Miêu gia nhà chúng tôi đối với ba thứ ám khí đó của họ cũng rất ngán, chất độc còn chưa sao, nhưng hỏa dược mới sợ. Tôi nghe cha tôi nói, tổ tông họ Đường khi xưa làm quan chế tạo hỏa khí trong cung đình, lúc đầu chỉ dùng lưu hoàng, diêm tiêu, mộc nham mấy thứ chế thành hỏa cầu, rồi hỗn hợp chất độc của Thảo Điểu Đầu, Ba Đậu, Bối Độc, Tỳ Sương, Lăng Tiêu mấy thứ phấn độc trộn vào, là thành một thứ ám khí có độc, sau này bọn họ lại chêm vào độc dược Ngũ Độc, thực ra Ngũ Độc cũng không có tác dụng gì mấy bởi vì phải có máu mới giết người được, bọn này thật là đám ngu xuẫn, còn tự cho là thông minh, sau này lại còn cho thêm chất độc Đào Hoa Chướng Khí vào trong, Miêu gia nhà chúng tôi cũng có dùng Đào Hoa Chướng Khí, hiệu quả cũng rất tốt, thường thường chỉ một lần là đã kết liễu đối phương, chỗ này bọn họ còn chưa phải là xuẫn lắm.

Dương Thông thấy cô nói đến chuyện hại người mặt mày không hề lộ vẻ gì e ngại, mà ngược lại còn có vẻ đắc ý, bất giác trong lòng đối với cô cảm thấy có chút ghê sợ.

Dương Thông nói:

- Nghe nói thứ hỏa dược này lúc dầu có một đạo sĩ tên là Đổ Tử Xuân phát hiện ra, tương truyền ông ta bởi vì đi tìm phương thuật luyện đan trường sinh bất tử, đến một nơi hẻo lánh bái phỏng một ông lão, ông lão bảo ông ta đến trước cái lư, rồi dặn dò ông ta đừng có đi đâu hết, cứ canh giữ một chỗ đó, có điều tối đến ông ta buồn ngủ quá bèn thiếp đi, tỉnh lại thì lư thuốc đã bị lửa bén, cháy lên tới nóc, cháy luôn hết cả nhà, sau đó ông ta bèn theo ông lão học phương pháp chế hỏa dược, ông lão cũng không ngờ được người ta sau này lại dùng nó để hại người. Còn thứ cỏ thuốc Thảo Điểu Đầu này tôi cũng có nghe qua, cuống và lá đều có độc, hồi xưa người ta hay dùng để tẩm vào mủi tên, người bị trúng tên, da thịt bị rửa thối, đến tim thì chết, hồi nhỏ tôi nghe thầy giảng sách nói, Quan Công từng bị quân Tào bắn trúng một mủi, bởi vì chất độc đã thấm vào tận xương do đó thần y Hoa Đà phải cắt xẻ thịt ra vào tận xương, Hoa Đà xéo dao vào trong xương tủy nghe rào rạo, Quan Công ngay cả chau mày cũng không, thật là lợi hại, thật ra thứ cỏ này có rất nhiều chỗ có thể dùng để cứu người, làm người ta bớt đau đớn, như chữa Nghịch Vong Dương, bổ hỏa trợ dương thận dương hư, tỳ thận dương hư, tán hàn chỉ thống, có điều bọn họ chỉ dùng nó để hại người, thật là uổng tiếc.

Thúy Nhi không để ý đến vẻ mặt của Dương Thông, cô vẫn tiếp tục nói:

- Thật ra, những thứ độc phấn đó của Đường Gia, còn có một thứ vô cùng lợi hại, đó chính là loại thuốc phấn Lăng Tiêu Hoa, nó còn được gọi là Nữ Tàng Hoa, vỏ cây có màu nâu, nứt nẻ từng đường nhỏ, cành nhỏ màu tím, lá có bảy tới chín phiến, tròn và nhọn ở đầu, có răng cưa , hoa mọc trên đỉnh, nở vào tháng tám, có màu đỏ tươi hay huyết dụ, phấn hoa cực kỳ độc, có thể làm người ta mù mắt không có thuốc gì chửa khỏi. Bụi phấn bay vào mắt là mù, nhưng nhắm mắt lại thì khỏi. Còn mấy thứ độc khác thì cũng không có gì để nói, chỉ sợ là không biết bọn họ chế tạo cơ quan làm sao mà quá xảo diệu dấu độc châm nhỏ xíu vào trong ám khí, vô cùng cao minh, ngay cả chúng tôi cũng không biết làm sao được thế.

Dương Thông nói:

- Thứ Lăng Tiêu Hoa kia tuy phấn có độc nhưng cuống lá có thể dùng làm thuốc, có tác dụng làm mát máu bớt sưng.

Thúy Nhi cười nói:

- Công tử thật là thông minh, tôi không biết được như vậy.

Dương Thông thấy cô chỉ học cách dùng độc, chẳng để ý đến chuyện dùng thảo dược về hướng chữa bệnh bất giác lấy làm hối tiếc.

Vui lòng Đăng nhập để tham gia cuộc hội thoại.

  • Trang:
  • 1

Đăng Nhập / Đăng Xuất