Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • DaiThinhDuong1200
  • CD4 1200
  • hinhCu 1200
  • NhaGiuXe1200
Chào mừng, Khách
Tài khoản: Mật mã: Tự động đăng nhập

CHỦ ĐỀ: Giang Hồ Kỳ Tình Lục - A Chí [3]

└(≣) Giang Hồ Kỳ Tình Lục - A Chí 18 03 2012 21:14 #7

Thiên Hồng đạo nhân cười nhạt một tiếng nói:

- Thanh Mộc đạo huynh, đệ tử của quý phái đã chết dưới ma chưởng của hắn từ lâu, bây giờ hắn có nói đệ tử quý phái là gian dâm cướp bóc là cưỚp của giết người thì cũng người chết không chứng cớ, không lẽ ngài để cho hắn mặc tình lăng nhục quý phái sao ?

Thanh Mộc đạo trưởng nói:

- Đúng vậy, phái Vũ Đương chúng tôi trưỚc giờ môn quy nghiêm ngặt, môn hạ đệ tử tuân thủ tổ huấn, cho dù bọn họ có phạm lỗi lầm gì cũng có chúng tôi tự mình xử lý, không cần phải nhờ đến người ngoài.

Vu Thiên Long cười nhạt nói:

- Ngươi muốn động thủ với ta, cứ việc lại đây, khỏi cần phải nhiều lời.

Thanh Mộc đạo trưởng nói:

- Được, ta sẽ dùng kiếm háp Vũ Đương lãnh giáo Thiết Sa chưởng và Thiết bút công phu độc bộ vũ lâm của các hạ.

Nói xong chỉ thấy Thanh Mộc đạo trưởng chầm chậm rút thanh kiếm đeo sau lưng ra, tay trái thì đổi qua cầm phất trần. DưƠng Thông thấy thanh trường kiếm của Thanh Mộc đạo trưởng vừa ra khỏi võ đã chớp chớp một làn sáng tím, khí lạnh tỏa ra, biết đó là một thanh bảo kiếm. Thanh kiếm đó của Thanh Mộc đạo trưởng có tên là Ỷ Thiên kiếm, là bảo kiếm mà Tào Tháo nước Ngụy thời Tham Quốc đã đeo bên người, Tào Tháo có hai thanh bảo kiếm đều là thứ chặt sắt như bùn, bén ngót không tả, một là Ỷ Thiên kiếm lão thường hay đeo, còn một là Thanh Hồng kiếm, tặng cho Hạ Hầu Ân, Tào Tháo chết rồi, thanh kiếm này quanh quẫn truyền về sau, rồi cuối cùng lọt vào tay phái Vũ Đương. Bấy giờ Vu Thiên Long đã cầm trong ay cây phán quan bút, lão vừa thấy trường kiếm của Thanh Mộc đạo nhân ra khỏi võ là biết đó là thứ binh khí bén nhọn, bèn không dám lơ đễnh, ngưng thần chuẩn bị nghinh địch.

Hết chương 26

Vui lòng Đăng nhập để tham gia cuộc hội thoại.

└(≣) Giang Hồ Kỳ Tình Lục - A Chí [3] 19 03 2012 21:55 #8

Chương thứ 27

Gặp gỡ tình duyên (2)

Thanh Mộc đạo trưởng bảo nguyên thủ nhất, kêu lên một tiếng "Đắc tội" nèm ngưng thần đề khí, tay nắm kiếm quyết, trường kiếm từ từ đưa ra, chỉ thấy lão đâm ra một chiêu Tiên Nhân Chỉ Lộ tới Đàn Trung huyệt của Vu Thiên Long, trường kiếm rung lên thành tiếng, như rồng ngâm hỗ gầm, phong lôi nổi dậy, bàn tay trái phất trần cũng theo đó phất tới trước, đập xuống thiên linh cái của kẻ địch, phất trần và trường kiếm một nhu một cương, hòa hợp hỗ tương với nhau. Vu Thiên Long bàn tay phải lật ngược, phán quan bút một chiêu Thiên Vương Thác Tháp, áp thẳng tới trường kiếm, đẩy nó qua một bên, bàn tay trái xoay ngược đánh ra, hất cây phất trần qua một bên, tiếp theo thừa thế đánh tới trước ngực Thanh Mộc đạo trưởng, lấy công làm thủ. Thanh Mộc đạo trưởng không hoảng không vội, trường kiếm thu hồi lướt ngang, chém vào cổ tay Vu Thiên Long, hai người lấy nhanh đánh nhanh,trong thoáng chốc đã qua lại mười mấy chiêu, mọi người đều đứng một bên bàng quan lược trận. Dương Thông liếc xéo qua Thiên Hồng đạo nhân thấy lão miệng khẻ mỉm cười, bụng nghĩ:

- Lão mủi trâu này thật gian trá, để cho người khác đánh đầu trận, lão ngồi đó ngư ông thủ lợi.

Thanh Mộc đạo trưởng và Vu Thiên Long bấy giờ đã đánh nhau tới hồi quyết liệt, trường kiếm của Thanh Mộc đạo trưởng thì tung hoành, kiếm quang bay lượn, phất trần phiêu phiêu, lúc tiến lúc lùi, phán quan bút của Vu Thiên Long thì chỏ, đánh, thọc, tạt, chiêu nào chiêu nấy không rời những chỗ yếu hại trên người địch thủ, phán quan bút như vô số những con rắn độc, ẩn hàm thế phong lôi, vây quanh người Thanh Mộc đạo trưởng đâm tới. Hai người xuyên qua lưỚt lại trong khoảnh khắc đã đánh được hơn năm mươi chiêu, nhưng căn bản không hề có tiếng va chạm binh khí, hai người chiêu số kinh hiểm tuyệt luân. Thanh Mộc đạo trưởng là sư đệ của chưởng môn phái Vũ Đương Thanh Tòng đạo trưởng, đã đạt hết chân truyền phái Vũ Đương, Thất Tuyệt kiếm pháp trong tay lão đánh ra như giao long nhào lộn, hai người đánh nhau một trận nhất thời khó phân giải cao thấp. Căn phòng tuy nhỏ, nhưng hai người thân pháp nhẹ nhàng như yến, phiêu dật như quỹ mỵ, ống tay phồng to chân khí, binh khí vừa chạm là thu, xem như nhàn nhã mà thật là hung hiểm vô cùng, chỉ cần đối phương lỡ tay một chút là lập tức táng mạng đương trường.

Vu Thiên Long tuy đã từng gặp Dương Thông nhiều lần, nhưng nó không hề rõ lai lịch của lão, chỉ thấy thanh phán quan bút của lão thần xuất quỹ một, chưởng phong như bài sơn đảo hải, vũ công lợi hại khôn cùng. Dương Thông hạ thấp giọng hỏi Tống Thanh:

- Tống đại ca, lão già sử phán quan bút này lai lịch thế nào vậy ?

Tống Thanh quay đầu lại đáp nhỏ:

- DưƠng huynh đệ chưa nghe nói qua người này sao ?

Dương Thông gật gật đầu, Tống Thanh nói:

- Người này ba chục năm trước chỉ dựa vào cây phán quan bút và công phu Thiết Sa chưởng mà vang danh giang hồ, đánh bại không biết bao nhiêu nhân vật thành danh, xưng hiệu là Thiết Thủ Vô Thường, giữa chính giữa tà, giết người như cỏ rác, hai mươi mấy năm sau này biệt tích giang hồ, có người nói lão đã bị kẻ thù giết mất, có người nói lão xuất gia làm hòa thượng, có người nói lão đã gia nhập giáo phái thần bí nào đó, bây giờ không biết sao lại thình lình xuất hiện nơi đây.

Dương Thông cũng có nghe mấy người ở Tây Thục tiền trang gọi lão là Vu hộ pháp, nhưng không biết lão gia nhập giáo phái gì, đang tính hỏi tiếp, bỗng nghe Tống Thanh khẽ nói:

- Xem ra Thanh Mộc đạo trưởng muốn thua rồi.

Dương Thông ngẩng đầu nhìn tới, quả nhiên thấy Thanh Mộc đạo trưởng trường kiếm và bộ pháp không còn linh hoạt như lúc trước, mặt mày đã thấy có mồ hội rịn ra, có điều nhất thời còn chưa thấy rõ hình tích bại trận.

Vui lòng Đăng nhập để tham gia cuộc hội thoại.

└(≣) Giang Hồ Kỳ Tình Lục - A Chí [3] 21 03 2012 07:18 #9

Dương Thông ngẩng đầu lên thấy Thiên Hồng đạo nhân và hai lão già đang nhìn chăm chăm vào mình và Tống Thanh bèn hỏi khẽ Tống Thanh:

- Tống đại ca, hai lão già dịch này là nhân vật gì trong phái Không Động ?

Tống Thanh không dám nhìn tới hai lão già, hạ giọng nói với Dương Thông:

- Hai người này vũ công cao cường, tâm địa ác độc, đừng có mà đắc tội với họ, người cầm cái dọc tẩu tên là Lục Hạo, còn người kia là Lôi Chấn, hai lão già này là danh túc của phái Không Động, giang hồ xưng họ là Không Động Song Túc, Lục Hạo thì giang hồ xưng lão là Thiên Phật Thủ, sở trường điểm huyệt công phu, Lôi Chấn thì giang hồ xưng lão là Ngũ Độc Thánh Thủ, sở trường Ngũ Độc Thần Chưởng, rành sử độc, đặc biệt là độc châm, phải cẩn thận đề phòng!

Dương Thông gật gật đầu, lại thấy gã hán tử mặt mày trắng trẻo đang nhìn vị cô nưƠng và hai đứa a hoàn với vẻ mặt không được tốt lành, ánh mắt đầy vẻ khinh cợt. Nó bèn hỏi Tống Thanh:

- Còn gã hán tử mặt mày trắng trẻo kia lai lịch như thế nào ? Tôi có cảm giác gã là hạng người không được tốt đẹp gì cho lắm!

Tống Thanh lại càng hạ thấp giọng nói:

- Suỵt! Gã hán tử này chúng ta lại càng không nên đụng vào, người này họ Đường, tên là Đường Lượng, là đại công tử của nhà họ Đường ở Tứ Xuyên, vũ công cũng gọi là cỡ đệ nhất lưu, thường hay ra vào chỗ phong tình, chuyên môn làm những chuyện trêu chọc đàn bà con gái trong giang hồ, không có danh hiệu gì, chỉ là một gã công tử phong lưu đàng điếm.

Dương Thông nghe nói, nhìn kỹ gã hán tử, quả nhiên thấy gã cũng có được vài phần anh tuấn, nhà họ Đường ở Tứ Xuyên trước giờ nổi danh thiên hạ về bản lãnh sử độc và ám khí, Đoàn Nhị cũng đã nói qua cho nó biết, nó nghĩ thầm:

- Lão Thiên Hồng đạo nhân này làm sao bỗng tụ họp lại được đám người này vào một chỗ, thật là một chuyện lạ.

Nó thấy mấy người này không lại chỗ mình sinh sự bèn ngồi im không ngó đến họ.

Vui lòng Đăng nhập để tham gia cuộc hội thoại.

└(≣) Giang Hồ Kỳ Tình Lục - A Chí [3] 21 03 2012 21:46 #10

Thiên Hồng đạo nhân thấy Dương Thông đi cùng với Tống Thanh, lúc đầu không biết lai lịch Tống Thanh, bây giờ nghe Lục Hạo nói rõ ra, bèn có vài phần cố kỵ, phải biết Cái bang danh tiếng lẫy lừng thiên hạ, lại là một đại bang phái, thanh danh của Đoàn Nhị lại càng nổi tiếng giang hồ, ai cũng phải nhượng bộ vài ba phần. Thiên Hồng đạo nhân rảo bước lại trưỚc mặt Tống Thanh nói:

- Bần đạo nghe Cái bang trước giờ hành hiệp trượng nghĩa, Tống anh hùng chắc không phải là đám tà giáo mời lại bang trợ phải không.

Tống Thanh đứng thẳng người dậy cười ha hả nói:

- Thiên Hồng đạo nhân, Cái bang chúng tôi trước giờ vẫn trung lập, chưa từng có điều gì đáng tiếc với quý phái, huynh đệ không biết đã đắc tội với quý phái chỗ nào đến nỗi quý phái phải bỏ mông hãn dược vào nước trà của huynh đệ ?

Thiên Hồng đạo nhân đỏ mặt lên, vội vàng giả lả:

- Hiểu lầm! Hiểu lầm!

Rồi chỉ vào Dương Thông nói:

- Người này chắc không phải là đệ tử quý bang phải không ?

Lão biết phàm là đệ tử Cái bang, ai nấy đều cầm trong tay cây gậy trúc, lưng đeo cái túi. Lão thấy Dương Thông không ra vẻ đệ tử Cái bang bèn yên ổn trong bụng. Dương Thông tuy là đệ tử của Đoàn Nhị, nhưng chưa hề gia nhập Cái bang thành thử không ăn mặc theo lối đó.

Tống Thanh gật đầu nói:

- Đúng vậy, vị huynh đệ này còn chưa phải là đệ tử Cái bang.

Gã không biết Dương Thông và phái Côn Luân đã có thù hằn với nhau, vì vậy cứ thế nói thẳng ra. Thiên Hồng đạo nhân cũng không muốn gây thù với Cái bang, bèn nói:

- Như vậy thì quá tốt, thế thì mời Tống anh hùng ra khỏi nơi này trước, nhưng người này phải ở lại đây!

Tống Thanh cảm thấy kỳ quái tại sao Thiên Hồng đạo nhân lại muốn làm khó dễ Dương Thông, bèn hỏi:

- Tại sao ?

Thiên Hồng đạo nhân cười nhạt một tiếng nói:

- Người này câu kết đám tà giáo, sát hại đệ tử phái Côn Luân!

Tống Thanh nghe nói kinh hãi không tả, gã không biết Dương Thông gây thù với phái Côn Luân lúc nào bèn nói:

- Dương huynh đệ là đệ tử của bang chủ bản bang, tuy y còn chưa gia nhập Cái bang, nhưng cũng xem như một nửa là đệ tử rồi. Như nếu Dương huynh đệ có chuyện gì đắc tội quý phái, vài ngày nữa là Thái Sơn đại hội của bản bang, Thiên Hồng chưởng môn có thể nói chuyện rõ ràng với bang chủ lão nhân gia, rồi quyết định sau, hiện giờ bang chủ phó thác y cho tại hạ, Tống mỗ không thể nào buông tay bỏ đi được, mong rằng Thiên Hồng chưởng môn không làm khó dễ bọn hạ thuộc như tại hạ.

Thiên Hồng đạo nhân nghe Tống Thanh nói Dương Thông là đệ tử của Đoàn Nhị, trong bụng bất giác kinh hãi, ngoài miệng thì vẫn nói:

- Người này câu kết tà giáo phỉ loại sát hại Thiên Vũ sự đệ của bần đạo, cho dù chính Đoàn Nhị hiện giờ ở đây, bần đạo cũng phải đòi cho được công đạo.

Tống Thanh nghe nói lại càng kinh hãi, Thiên Vũ đạo nhân trong phái Côn Luân là cao thủ số một số hai, vũ công không hề dưới bốn đại trưởng lão của Cái bang, Dương Thông tuổi tác còn nhỏ, không lẽ vũ công còn lợi hại hơn cả lão ta ?

Vui lòng Đăng nhập để tham gia cuộc hội thoại.

└(≣) Giang Hồ Kỳ Tình Lục - A Chí [3] 22 03 2012 20:43 #11

Dương Thông nghe nói vậy cười dài nói:

- Thật lạ lùng! Thật lạ lùng! Mới trước đó có người nói tôi câu kết với phái Côn Luân các người mưu đồ chuyện xấu xa, bây giờ các ngưỜi lại nói tôi giết sư đệ các người, thật là buồn cười! Buồn cười!

Nói rồi đưa mắt nhìn tới vị cô nưƠng kia, thì thấy cô đang chăm chú quan sát trận đấu giữa Vu Thiên Long và Thanh Mộc đạo trưởng, ngay cả nhìn cũng không nhìn lấy nó nửa mắt, trong lòng nó bất giác có chút thất vọng, bèn kéo tay Tống Thanh nói:

- Tống đại ca, mình đi thôi! Đừng ở nơi này lộn xộn với bọn họ!

Nói rồi đứng dậy tính đi ra cửa, Thiên Hồng đạo nhân hét lên:

- Tiểu tặc! Đứng đó! Mi còn tính chạy sao ?

Nói rồi bưỚc ngang qua chận đường Dương Thông, Dương Thông cười nhạt nói:

- Sao ? Ông còn muốn học thêm mùi vị lần trước sao ?

Thiên Hồng đạo nhân nghe nói nổi giận, trường kiếm điểm tới, đâm vào giữa mặt Dương Thông, Thiên Hà đạo nhân đã biết nó lợi hại, trường kiếm cũng múa lên, đâm vào hông bên trái của Dương Thông. Hai người trường kiếm giao xoa, phong tỏa cứng đường đi, còn đâm vào chỗ yếu hại của nó. Dương Thông đã sớm chuẩn bị, nó đưa tay qua giành lấy cây gậy trúc trong tay Tống Thanh, cười nói:

- Lần trước tôi cũng là hiểu lầm thôi, lần này ông hạ độc vào trong ly trà của tôi, chúng ta xem như hòa cả làng.

Miệng nó nói, tay nó không hề chậm chạp, cây gậy áp lên thanh trường kiếm của Thiên Hà, bàn tay lật qua, bèn hất trường kiếm của Thiên Hà đở qua trường kiếm của Thiên Hồng đạo nhân, Dương Thông thuận thế lấy cây gậy đè lên một cái, một luồng nội lực từ cây gậy truyền qua, tinh lên một tiếng, hai thanh trường kiếm chạm vào nhau, chấn cho Thiên Hồng đạo nhân hỗ khẩu đau đớn, cánh tay tê rần.

Thiên Hà đạo nhân kinh ngạc quá đổi, lúc nãy rõ ràng lão đâm tới DưƠng Thông, tại sao nó chỉ nhẹ nhàng đè cây gậy xuống trường kiếm, thanh trường kiếm của mình tự dưng đụng qua kiếm của Thiên Hồng đạo nhân, cũng chấn cho thanh kiếm trong tay lão suýt nữa là rớt ra khỏi tay, giật nãy cả mình lên, lão còn ngỡ Dương Thông may rũi sao đó. Lão có biết đâu Dương Thông thấy lão xuất thủ trong bụng mừng thầm, bèn sử tự quyết Niêm và Bát trong Đả Cẩu bỗng, tá lực đả lực, Thiên Hà đạo nhân còn chưa nếm mùi Đả Cẩu bỗng, cho nên lãnh đủ, nếu đổi là Thiên Hồng đạo nhân, Dương Thông chắc gì một chiêu đã có hiệu quả. Dương Thông thừa lúc hai người đang lính quýnh tay chân, cây gậy điểm tới, chọt thẳng vào bụng của Thiên Hồng đạo nhân. Thiên Hồng đạo nhân lần trước đã lãnh giáo qua cây gậy trúc trong tay Dương Thông, xém nữa là bị thọc thủng bụng, lão giật bắn người lên, đành phải vội vã nhảy tránh qua một bên, Dương Thông đã kéo Tống Thanh nhảy ra khỏi cửa, quay người lại mỉm cười nhìn hai người.

Vui lòng Đăng nhập để tham gia cuộc hội thoại.

└(≣) Giang Hồ Kỳ Tình Lục - A Chí [3] 24 03 2012 05:40 #12

Thiên Hồng đạo nhân và Thiên Hà đạo nhân đều kinh ngạc khôn xiết, bởi vì chiêu đó của hai người tuy nhìn thì có vẻ bình thường, thật ra ẩn tàng sát cơ rất lớn, mà Dương Thông thì cứ khơi khơi xông ra như pha. Phải biết hai người bọn họ lúc nãy đồng thời sử ra chiêu số trong Lưỡng Nghi kiếm pháp, phối hợp với nhau không một khe hở, Vu Thiên Long xém nữa là táng mạng trong Lưỡng Nghi kiếm trận của Thiên Hà, Thiên Vũ hai người, nào ngờ Dương Thông chỉ một chiêu đã phá mất chiêu số của hai người. Lưỡng Nghi kiếm trận là do tổ sư sáng lậ[p ra phái Côn Luân Hà Cửu Hành, căn cứ vào biến hóa của Lưỡng Nghi kiếm pháp rồi tham duyệt chỗ ảo diệu của ba cuốn cổ thư Tiên Thiên Hà Đồ, Lạc Thư, Chu Dịch mà thành, lợi hại cực kỳ, lão còn căn cứ vào tứ tượng trận pháp sáng tạo thành một thứ kiếm trận tên là Tứ Tuyệt kiếm trận, đều là loại kiếm trận vô cùng ảo diệu, cũng là vì lão muốn bổ xung chỗ yếu của đệ tử phái Côn Luân nội lực không đủ mà sáng tạo ra, phái Côn Luân do đó mà mới được đứng một chỗ trong vũ lâm. Lưỡng Nghi trận pháp và Tứ TưỢng trận pháp là do Vô Cực sinh ra Thái Cực, Thái Cực sinh ra Âm Dương Lưỡng Nghi, Lưỡng Nghi sinh Thái Dương, Thái Âm, Thiếu Dương, Thiếu Âm Tứ Tượng, Tứ Tượng hóa ra Chấn, Cấn, Khảm, Càn, Đoài, Khôn, Ly, Tốn quy luật bát quái diễn biến mà thành, âm dương tương sinh, kỳ chính tương hợp, biến hóa không cùng.

Tiên Thiên Hà Đồ và Lạc Thư là hai cuốn kỳ thư truyền lại từ thời thượng cổ, Tiên Thiên Hà Đồ tên đúng là Đại Ngọc Di Ngọc Thiên Cầu Hà Đồ, truyền thuyết cổ đại dưới sông Hoàng Hà nhảy lên một con thần mã, lông nó lượn quanh tự nhiên hình thành một bức đồ án, người ta căn cứ theo đồ án đó vẽ thành bức họa đồ, về sau thành ra Tiên Thiên Hà Đồ. Còn Lạc Thư thì căn cứ vào cái mu một con rùa thần ở dưới sông Lạc Thủy lên, có những đường nét họa thành đồ án gọi là Lạc Thư, sau này ho. Phục Nghi căn cứ vào hai thứ này họa thành Bát Quái đồ và sáu mươi tư quẻ, thành ra Phục Nghi bát quái vị tự đồ và Phục Nghi lục thập tứ quải vị tự đồ. Sau này những thứ đó thất truyền, đến mãi đời Tống thái bình hưng thịnh một đạo sĩ ẩn cư ở Sơn đông tên Trần Truyền, tổ sư khai lập phái Hoa Sơn, không biết lão từ đâu lấy ra được mấy cuốn kỳ thư đó, thình lình bày ra cho người đời một bản hoàn chỉnh Tiên Thiên Hà Đồ và Lạc Thư, cùng với Phục Nghi hai thứ họa đồ, Thái Cực đồ những loại kỳ thư thời thượng cổ, người ta mới thấy lại được chúng nó.

Còn Chu Dịch cũng là một bản kỳ thư đời thượng cổ, ôn hàm biến hóa trong Phục Nghi lục thập tứ quải và âm dương ngũ hành, truyền thuyết Văn Vương là một vị chúa đời Ân, Thương rất thông minh, bởi vì ông ta phản đối chế độ tàn bạo của vua Trụ, bị tù trong lao ngục, chịu đủ mọi thứ hành hạ lăng nhục, thậm chí vua Trụ còn đem con của Văn Vương giết chết, nấu thịt đem cho Văn Vương ăn, có điều điều đó không làm nhụt ý chí của Văn Vương, ngược lại trong ngục còn tiềm tâm suy nghĩ Phục Nghi sáu mươi quẻ, rồi từ đó thông hiểu cái lý biến hóa của vũ trụ, sau này viết thành Chu Dịch bản kỳ thư để đời, đọc thấu cuốn kỳ thư này có thể biết chuyện quá khứ vị lai. Hai lão già phái Không Động thấy Dương Thông tránh né dễ dàng Lưỡng Nghi kiếm trận của phái Côn Luân, cũng kinh ngạc không kém. Thiên Hồng đạo nhân và Thiên Hà đạo nhân thấy Dương Thông và Tống Thanh xông ra khỏi điếm, bèn tính đuổi theo chận lại.

Vui lòng Đăng nhập để tham gia cuộc hội thoại.

Đăng Nhập / Đăng Xuất