Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • DaiThinhDuong1200
  • CD4 1200
  • hinhCu 1200
  • NhaGiuXe1200
Chào mừng, Khách
Tài khoản: Mật mã: Tự động đăng nhập

CHỦ ĐỀ: Giang Hồ Kỳ Tình Lục - A Chí [7]

Giang Hồ Kỳ Tình Lục - A Chí [7] 16 01 2014 16:13 #7

Dương Thông nghe lão nói vậy trong bụng đã có chủ ý, y bèn cười nói:

- Ông thà chết cũng không chịu bán đứng bạn bè, cũng là một tay hão hán, chúng tôi cũng không làm khó dễ gì ông, có điều chúng tôi từ từ cũNg sẽ tra hết ra, người ta nói 'làm chuyện bất nghĩa sẽ tự táng mạng' chỉ tiếc ông một thân vũ công cao cường như vậy lại đi làm tôi mọi giết người cho người ta, hôm nay Cái Bang chúng tôi thả ông ra, sau này sớm muộn gì ông cũng lọt vào tay một môn phái khác, chỉ sợ khó thoát khỏi tai ách, cho dù ông không bị vậy, ngày nào đó ông làm không xong nhiệm vụ Trung Thánh Môn giao cho ông, ông cũng sẽ bị chất độc phát tác mà chết, không lẽ ông chịu cứ thế mà xong một đời sao ?

Tang Thiên Ác nghe Dương Thông nói cho một hồi bất giác thở ra một hơi nói:

- Như nếu không nghe theo mệnh lệnh bọn chúng, năm năm trước đã chết mất xác còn đâu, bây giờ lọt vào tay các ngươi, muốn giết cứ giết, cũng chẳng có gì để mà nói.

Dương Thông mỉm cười nói:

- Như nếu tại hạ có thể giải được chất độc trên người ông, thì ý ông như thế nào ?

Tang Thiên Ác nghe nói giật nãy mình nói:

- Ngươi cũng đừng đem lời bịa đặt ra dụ dỗ ta, thứ độc này ta đã tìm không biết bao nhiêu danh y mà không có thuốc chữa, làm sao ngươi biết mà giải.

Dương Thông cười nói:

- Tin hay không là tùy ông, người Cái Bang chúng tôi hỗn nhập vào Trung Thánh Môn cũng bị bức bách phải uống thứ thuốc độc này, không phải là được chúng tôi giải độc cho sao ? Chúng tôi kính nễ ông là một tay hão hán,chúng tôi không làm khó dễ gì ông nữa, hôm nay chúng tôi thả ông ra, nhưng ông phải biết cái câu 'ác sẽ trả bằng ác, thiện sẽ được trả bằng thiện, không phải là không có đâu, thời khắc chưa tới đấy thôi', như nếu ông cứ tiếp tục làm ác, sớm muộn gì rồi cũng sẽ bị báo ứng đó.

Nói rồi y bước lại giựt đứt dây trói Tang Thiên Ác, thuận taygia?i luôn hết các huyệt đạo trên người lão. Bọn Ngô trưởng lão thấy Dương Thông thình lình tha cho Tang Thiên Ác ai nấy đều trong lòng kinh hãi, nhưng không ai dám mở miệng ra nói gì, Tang Thiên Ác thấy Dương Thông bỗng dưng thả mình ra, đứng dậy rồi mà không dám tin vào tai của mình, nhìn khắp chung quanh mọi người nói:

- Các ngươi phóng ta ra thật sao ?

Dương Thông cười nói:

- Đúng thế! Lỗ trưởng lão, phiền ông đưa lão ta ra ngoài!

Lỗ trưởng lão đứng dậy hướng về Tang Thiên Ác đưa tay ra nói:

- Xin mời!

Lão biết thâm ý của Dương Thông, Tang Thiên Ác thấy bọn Cái Bang quả thật thả mình ra, sau này nhất định sẽ không làm khó dễ tới Cái Bang, như thế những người lão phái hỗn nhập vào Cái Bang sẽ thu hồi, Cái Bang sẽ đở đi được rất nhiều phiền toái, có thể nói là nhất cử lưỡng tiện.

Vui lòng Đăng nhập để tham gia cuộc hội thoại.

Giang Hồ Kỳ Tình Lục - A Chí [7] 17 01 2014 17:20 #8

Tang Thiên Ác đứng bất động ngơ ngác ở đó một hồi, Dương Thông cười hỏi:

- Sao ? Ông không tin chúng tôi thả ông ra sao ? Đại trượng phu một lời đã nói ra, ngựa tứ còn không theo kịp, Cái Bang chúng tôi đường đường là một bang phái lớn, làm sao nói mà không giữ lời được ?

Dương Thông ngừng lại một chốc rồi lại cười nói đùa:

- Huống hồ người ông trúng độc sớm muộn gì cũng chết queo còn cần gì đến chúng tôi phải giết ông ?

Tang Thiên Ác nhìn Dương Thông lom lom rồi hỏi:

- Ngươi giải được chất độc trong người ta thật sao ?

Dương Thông đáp:

- Chất độc này Cái Bang chúng tôi giải được, chỉ bất quá là còn phải xem chúng tôi có muốn giúp ông không thôi.

Tang Thiên Ác hỏi:

- Các ngươi muốn điều kiện gì mới giải độc cho ta ?

Dương Thông cười đáp:

- Ông chỉ cần đáp ứng ba điều là được.

Tang Thiên Ác hỏi:

- Ba điều gì ?

Dương Thông nghiêm nét mặt nói:

- Điều thứ nhất, trong vòng ba ngày ông phải rút hết những người hỗn nhập vào Cái Bang của ông ra.

Tang Thiên Ác nói:

- Điều đó dễ dàng, còn điều thứ hai ?

Dương Thông nói:

- Ông phải lập tức giải tán Quỹ Giáo, và ra lệnh bọn họ không được tác ác trong giang hồ nữa.

Tang Thiên Ác nói:

- Điều đó cũng chấp nhận, còn điều thứ ba ?

Dương Thông đáp:

- Điều thứ ba ông phải ra khỏi Trung Thánh Môn, đi về lại Tây Vực không được vào Trung nguyên một bước, không những thế từ này về sau không được lạm sát người nào nữa, ba điều đó ông làm được không ?

Tang Thiên Ác đáp:

- Như nếu ngươi giải được chất độc trong người ta, dĩ nhiên là ta sẽ không còn cam nguyện đi nghe theo lời bọn chúng, ba điều đó ta đều làm được cả, có điều làm sao ta tin được ngươi có thể giải được chất độc ?

Dương Thông cười đáp:

- Chúng ta hãy cá một cuộc xem, hạn một tháng, như nếu thuốc giải của tôi không linh nghiệm, ông bất tất phải tuân thủ lời hứa.

Tang Thiên Ác nói:

-Được! Ta sẽ rút hết đám đệ tử hỗn trong Cái Bang ra, như nếu ngươI giải được chất độc cho lão phu, lão phu cam nguyện suốt đời về ở TâY Vực.

Dương Thông cưỜi nói:

- Được! Ông hãy thề trước trời đất tôi mới tin ông.

Tang Thiên Ác nghe vậy quả nhiên thật thật thà thà mở miệng thề thốt, đám Cái Bang thấy vậy đều vừa vui mừng vừa kinh hãi, mừng là Tang Thiên Ác tuy giết người như ngóe nhưng chưa bao giờ thất hứa, kinh hãi là vì chất độc trong người lão vô cùng quái dị, Dương Thông làm sao biết đường nào mà giải ?

Vui lòng Đăng nhập để tham gia cuộc hội thoại.

Giang Hồ Kỳ Tình Lục - A Chí [7] 18 01 2014 06:36 #9

Chương Thứ 69 Quỹ Giáo Hắc Vô Thường (phần sau)

Dương Thông cười hỏi Tang Thiên Ác:

- Ông còn thuốc giải của bọn họ trong người không ?

Tang Thiên Ác gật đầu đáp:

- Còn một viên.

Dương Thông nói:

- Vậy thì cho tôi xem thử, cũng để xem đúng thuốc không.

Tang Thiên Ác nghe nói, vẻ mặt nửa tin nửa ngờ, lấy trong người ra một cái hộp, móc ra một viên thuốc màu trắng bên trong màu đen. Dương Thông tiếp lấy đưa lên mủi ngửi, quả nhiên có một mùi thơm ngọt thoang thoảng, lại càng thêm mấy phần tự tin, nói:

- Chút độc này làm khó tôi sao được ?

Y nói với Tang Thiên Ác:

- Thật ra thứ thuốc giải này cũng là thuốc độc, mỗi lần bọn họ cho ông uống thuốc giải, cũng là cho ông uống thuốc độc tiếp, ông chỉ cần đừng uống thứ thuốc này nữa, đổi qua uống thuốc của chúng tôi, từ từ rồi sẽ không sao nữa.

Tang Thiên Ác nói:

- Dụng ý đó ta cũng có nghĩ tới, nhưng không uống thuốc giải này của bọn chúng, lúc phát tác khổ sở chịu không nổi, sống còn không bằng chết, thậm chí chết như không, do đó có biết rõ ràng thuốc giải là thuốc độc cũng phải uống vào thôi, còn không có thứ thuốc độc nào nằm trong thân thể lâu như vậy.

Dương Thông cười nói:

- Từ rày về sau ông đừng uống thuốc giải của bọn họ nữa, bảo đảm không quá ba tháng ông sẽ thoát ra khỏi vòng kiềm tỏa của bọn họ.

Nói rồi quay qua Ngô trưởng lão nói:

- Long đầu trưởng lão, phiền ông đem giấy bút lại đây.

Ngô trưởng lão nghe dặn bèn ra ngoài đem mấy thứ bút mực vào, Dương Thông viết nhanh xuống mấy hàng toa thuốc, hạ giọng dặn dò với lão một hồi, Ngô trưởng lão gật gật đầu quay người bỏ ra ngoài. Mọi người thấy Dương Thông ra vẻ thẫn bí chẳng biết y ra toa thuốc gì, Dương Thông quay qua Tang Thiên Ác nói:

- Ông trúng độc đã lâu ngày, phải cần dùng kim châm đả thông mấy chỗ huyệt đạo, đồng thời phong tỏa vào chỗ khác, chất độc mới chữa trị hết được, có điều tôi phải nói rõ ra trước, mấy chỗ huyệt đạo này đều là yếu huyệt trên thân thể, dùng kim châm rồi sẽ làm thương tổn mất một chút nguyên khí và công lực, ông bằng lòng dùng kim châm trị bệnh hay không là tùy ở ông quyết định.

Tang Thiên Ác thấy Dương Thông không có ý giết mình đã sớm tin y mười phần, lão lớn tiếng nói:

- Lão phu hôm nay tính mạng nằm trong tay Cái Bang các người, đã sớm không tính đến chuyện còn sống ra khỏi nơi đây, như nếu may mắn thoát được thuốc độc hành hạ, mất đi một chút công lực có gì là đáng nói, ngươi cứ việc động thủ!

Dương Thông cười nói:

- Được! Sảng khoái lắm! Không hỗ là một hán tử! Xin mời ngồi, buông thả hết các huyệt đạo trong người.

Tang Thiên Ác soải bước lại ngồi xuống, hai mắt nhắm nghiền lại, không hề lộ vẻ gì lo lắng.

Vui lòng Đăng nhập để tham gia cuộc hội thoại.

Giang Hồ Kỳ Tình Lục - A Chí [7] 18 01 2014 10:47 #10

Dương Thông móc trong người ra hộp châm, chầm chậm cắm kim châm vào Linh Đài, Mệnh Môn, Tuyền Cơ mấy huyệt đạo trên người lão, một hồi lâu rồi mới rút ra rồi nói:

- Xong rồi! Có điều tại hạ muốn nhắc nhở ông, trong vòng nửa năm tới tốt nhất là không được động thủ với ai, nếu không có thể bị tổn thương đến nội tạng, nặng có thể bị tàn phế.

Tang Thiên Ác lớn tiếng đáp:

- Đa tạ đã nhắc nhở!

Bấy giờ Ngô trưởng lão cũng đã trở về, trong Cái Bang tổng đàn thường hay có dự bị trắm loại thuốc men, do đó không tốn bao nhiêu thời gian đã chế thuốc xong cho Dương Thông, Ngô trưởng lão đưa mấy viên thuốc lại cho Dương Thông nói:

- Bang chủ, thuốc đã chế xong đâu vào đó không thiếu một vị thuốc nào.

Dương Thông cười nói:

- Tốt lắm!

Y tiếp lấy bọc thuốc giao cho Tang Thiên Ác nói:

- Thang thuốc này tôi chế ra là dùng phương pháp dĩ độc trị độc, do đó có một số lượng chất độc nhất định trong đó, nhưng không có hại gì cho cơ thể,cũng không làm tổn hại đến công lực, có điều mỗi lần dùng đến, tay chân mình mẫy đều bị tê bại, đầu óc có chỗ mù mờ, thậm chí có thể hôn mê tới cả tiếng đồng hồ, khi nào ông bị độc phát tác lên thì dùng nửa chén máu gà trộn với hai viên thuốc, ba tháng sau chất độc trong người ông sẽ được hóa giải, bởi vì thuốc giải có độc, bình thời không được uống vào, nhớ kỹ, nhớ kỹ!

Tang Thiên Ác nghe Dương Thông dặn dò trịnh trọng như vậy bèn gật gật đầu, cẩn thận nhét bọc thuốc vào trong người. Dương Thông nói:

- Lỗ trưởng lão,phiền ông đưa ông ta ra ngoài dùm.

Tang Thiên Ác hướng về Dương Thông vòng tay từ biệt nói:

- Xin cáo từ!

Rồi theo Lỗ trưởng lão ra khỏi tổng đàn Cái Bang.

Vui lòng Đăng nhập để tham gia cuộc hội thoại.

Giang Hồ Kỳ Tình Lục - A Chí [7] 18 01 2014 15:44 #11

Mọi người thấy Tang Thiên Ác đi khỏi rồi, Bành trưởng lão mới hỏi:

- Bang chủ, thuốc giải đó của ông có hiệu quả không ?

Giản trưởng lão cũng nói:

- Bang chủ, chuyện này không phải tầm thường, phải cẩn thận mới được.

Dương Thông mỉm cười nhìn mọi người nói:

- Các vị xin đừng lo lắng! Thuốc giải này tuyệt đối hữu hiệu.

Mọi người thấy Dương Thông mặt mày bình tĩnh bèn không nói thêm gì nữa, không lâu sau đó, Lỗ trưởng lão quay về, Dương Thông bèn hỏi:

- Tang Thiên Ác đã đi rồi chứ ?

Lỗ trưởng lão gật đầu nói:

- Chạy còn nhanh hơn thỏ!

Lão nhìn Dương Thông nói:

- Bang chủ, nhờ chiêu này của ông, đã giải trừ được một kình địch, còn hủy được nguy cơ cho Cái Bang chúng ta, nếu không bọn Quỹ giáo hỗn nhập vào trong bản bang thật không biết sẽ gây ra hậu quả đến mức nào.

Ngô trưởng lão cũng gật đầu nói:

- Đúng thế, nhưng chúng ta cũng không được sơ sót trễ nãi, ngày mai hạ lệnh các đà chủ ngấm ngầm điều tra tình huống trong phân đà mỗi người, Liễu đà chủ, nhất là phân đà tây bắc của ngươi!

Liễu Thiết Sinh vội vàng nói:

- Thuộc hạ làm việc không cẩn thận để cho tên Hắc Vô Thường trà trộn vào phân đà, xin long đầu trưởng lão trách phạt, thuộc hạ đã ra lệnh khắp nơi tra xét chuyện đó.

Ngô trưởng lãO nói:

- Chuyện này cũng không thể đổ hết trách nhiệm cho ngươi, nếu không phải ngươi nhận ra lão ta, chúng ta còn mù mờ không biết gì cả!

Dương Thông gật đầu nói:

- Đúng thế, hại người thì nhất định không có nhưng đề phòng thì không có không được, chúng ta phải tra xét kỹ lưỡng các đệ tử bản bang, phòng hờ còn có người khác trà trộn.

Ngô trưởng lão lại hỏi Dương Thông:

- Bang chủ, thuốc giải đó của ông linh nghiệm không ? E rằng tên Hắc Vô Thường kia bị chất độc phát tác bèn toi mạng mất.

Dương Thông thấy chung quanh chỉ có bốn vị trưởng lão và Liễu Thiết Sinh bèn cười nói:

- Các vị yên tâm, thuốc giải nhất định là hiệu nghiệm, không những thế cho dù lão ta không uống thuốc giải cũng không chết nổi, chỉ bất quábi. khổ sở một phen thế thôi.

Mọi người nghe nói lại càng kinh hãi.

Vui lòng Đăng nhập để tham gia cuộc hội thoại.

Giang Hồ Kỳ Tình Lục - A Chí [7] 19 01 2014 03:49 #12

Lỗ trưởng lão hỏi:

- Không lẽ lão ta không hề bị trúng độc ?

Dương Thông cười đáp:

- Lão ta trúng độc thật, nhưng thứ thuốc độc đó chính là thuốc giải luôn, uống một lần là giải trừ được sự hành hạ nhưng cũng tăng thêm một phần độc hại, như nếu uống mãi một thời gian dài sẽ bị ghiền, thân thể sẽ dần dần còm cỏi, chỉ còn xương bọc da, mất đi hết sức đề kháng rồi cuối cùng sẽ chết, hoặc là uống thuốc giải quá liều cũng sẽ chết dễ dàng, có điều nếu khi bị trúng độc, tuy phát tác có bị khổ sở một chút nhưng người có ý chí kiên cường sẽ có thể qua được không cần phải uống thuốc giải gì cả, có điều ai ai cũng sợ chết do đó bèn nghĩ là phải uống thuốc giải.

Ngô trưởng lão bấy giờ mới hiểu ra nói:

- Thảo nào mà bang chủ cho toa chỉ gồm có những thứ thuốc có đặc tính làm tê dại đi cảm giác, là để lúc chất độc phát tác sẽ hôn mê bất tỉnh mất đi tri giác thế thôi.

Dương Thông gật đầu nói:

- Đúng thế, toa thuốc này của tôi là căn cứ vào Hoa Đà tiên sinh để lại dụng ý là làm mất đi tri giác, đợi độc tính đi qua rồi, lão sẽ không sao nữa, có điều lãO uống thuốc độc đã quá lâu, trúng độc quá nhiều, do đó phải dùng máu gà trộn vào để uống nếu không sẽ bị nguy cơ đến tính mạng.

Giản trưởng lãO hỏi:

- Bang chủ, bọn Tang Thiên Ác rốt cuộc là trúng thứ chất độc gì vậy ? Sao hồi xưa ở Thành Đô ông không giúp bọn Tào Hỗ trị dùm ?

Dương Thông đáp:

- Tôi cũng chỉ căn cứ vào chứng bệnh lão ta khai ra cùng với ngửi mùi thuốc giải mới dám xác định đó là thứ thuốc độc đó.

Ngô trưởng lão lại hỏi:

- Tên của hứ thuốc độc đó là gì ?

Dương Thông đáp:

- Thứ thuốc độc này làm từ ba thứ thuốc độc ra, trong đó chủ yếu là một loại hoa lúc đầu tên là Thế Túc hoa, còn gọi là Nha Phiến, sản sinh ở Thiên Trúc và các nước ngoài, do đó Trung nguyên chúng ta ít có người biết tới, tôi cũng chưa từng thấy bao giờ, chỉ tình cờ được nghe một vị vũ lâm tiền bối nhắc tới, nói rằng thứ độc này tuy là độc nhưng cũng được dùng trong rất nhiều toa thuốc chữa bệnh.

Vui lòng Đăng nhập để tham gia cuộc hội thoại.

Đăng Nhập / Đăng Xuất