Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • DaiThinhDuong1200
  • CD4 1200
  • hinhCu 1200
  • NhaGiuXe1200
Chào mừng, Khách
Tài khoản: Mật mã: Tự động đăng nhập

CHỦ ĐỀ: Giang Hồ Kỳ Tình Lục - A Chí [9]

Giang Hồ Kỳ Tình Lục - A Chí [9] 21 12 2014 05:20 #7

Dương Thông nhìn vào giật nảy mình, Lỗ trưởng lão cũng kêu lên:

- Lại là công phu Thiết Sa chưởng của bọn ác độc kia!

Giản trưởng lão nói:

- Công phu Thiết Sa chưởng chỉ có bọn Quỹ giáo năm xưa mới biết, không lẽ là Hắc Vô Thường Tang Thiên Ác sao ?

Dương Thông ngẫm nghĩ rồi lắc đầu nói:

- Chắc không phải lão ta đâu, tên này bị tôi dùng kim châm làm tổn mất nguyên khí, không thể nào hồi phục nhanh chóng đến mức đó, ít ra là phải nửa năm nữa hắn mới dám động thủ với người khác.

Tống Thanh nói:

- Bọn Quỹ giáo tà môn vũ công rất nhiều, không chừng bọn chúng có phương pháp trong thời gian ngắn có thể hồi phục nguyên khí không biết chừng ?

Dương Thông không đáp, quay qua Liễu Không đại sư thò tay ra nói:

- Đại sư, vãn bối có biết chút ít về y thuật, có thể cho vãn bối xem thử thương thế của đại sư được không ?

Liễu Không đại sư đáp:

- Được!

Nói rồi đưa ta phải tới, Dương Thông dùng ngón trỏ và ngón giữa để vào cổ tay nhà sư xem mạch, cảm thấy mạch nhảy có phần tán loạn, có điều thấy còn có một cổ nội lực hùng hậu đang hoạt động, biết là nhà sư đang dùng nội lực đề kháng lại chất độc trong Độc Sa chưởng. Dương Thông lắc đầu nói:

- Nhất định không phải là tên Hắc Vô Thường đó, tên này vũ công còn trên cả Hắc Vô Thường, e là tôi cũng không phải là đối thủ của hắn.

Bọn Lỗ trưởng lão nghe y nói vậy không khỏi kinh hãi trong lòng, Dương Thông lúc này vũ công đã đạt tới mức đăng phong tạo cực, trong giang hồ chẳng mấy ai là đối thủ, mà người này vũ công còn cao hơn cả y, ai nấy đều không thể tưởng tượng nổi. Dương Thông thăm dò được trong lúc bắt mạch cho LiễU Không đại sư, biết vũ công của lão không thua gì Hắc Vô Thường, thật không ngờ có kẻ vũ công lợi hại đến dường đó, mà Liễu Không đại sư một kẻ đọc hết kinh sách nhà Phật lại là tay vũ công cao cường, cũng may là vậy nếu không nhà sư lúc này đã sớm bị chất độc phát tác bỏ mạng từ lâu.

Vui lòng Đăng nhập để tham gia cuộc hội thoại.

Giang Hồ Kỳ Tình Lục - A Chí [9] 22 12 2014 05:52 #8

Dương Thông ngấm ngầm bội phục nội lực của Liễu Không đại sư, y biết nếu không trị liệu chất độc trong người nhà sư, chất độc ở trong cơ thể lâu ngày sẽ làm tổn thương đến kinh mạch, lúc đó vũ công và nội lực sẽ bị tổn thất rất trầm trọng. Dương Thông bèn nói:

- Thứ Độc Sa chưởng này vô cùng độc hại, may mà nội lực đại sư thâm hậu, chất độc chưa đi vào nội tạng lục phủ, có điều để lâu một thời gian nữa, đối với thân thể rất có hại, vãn bối tính dùng kim châm để lấy chất độc trong người đại sư ra, xin đại sư thả tung toàn thân huyệt đạo vãn bối mới xuống châm được.

Liễu Không đại sư chắp tay cảm tạ Dương Thông rồi ngồi xếp bằng ngay ngắn trên bồ đoàn, Dương Thông lấy trong người ra hộp kim châm, trở áo cà sa cắm kim vào Thông Cốc, U Môn, Kỳ Môn mấy chỗ huyệt đạo trên người nhà sư, máu độc bắt đầu chảy từ trong kim ra, Dương Thông ám vận nội lực, thình lình một chưởng đánh vào huyệt Linh Đài của nhà sư, Liễu Không đại sư ọe lên một tiếng mửa ra một búng máu bầm, lập tức cảm thấy trước ngực khỏe khoắn lại rất nhiều, đống máu bầm đó nằm ứ trong ngực nhà sư không cách nào bức ra được, trong ngực lúc nào cũng cảm thấy khó thở buồn mửa, bây giờ Dương Thông một chưởng ép máu bầm ra khỏi người lập tức tinh thần sảng khoái không sao tả xiết.

Dương Thông nhìn nét mặt nhà sư là biết trong phổi đang bị ứ máu bầm, không bức máu bầm ra không thể nào trị được, để lâu sẽ bị tổn thương đến nội tạng, do đó trước hết y giúp nhà sư nắn bóp các chỗ huyệt đạo rồi thình lình xuất kỳ bất ý đánh ra một chưởng, nhà sư bất ngờ cảm thấy đau đớn kịch liệt mở miệng ra la lên một tiếng lớn, mửa đống máu bầm ra, nếu nói biết trước không chừng lại không bức ra được. Lối trị liệu này y đã học được từ cuốn sách Kim Châm Thánh Thủ đã tặng cho, Dương Thông thấy mình đã ép được máu bầm ra nhưng y vẫn tiếp tục truyền nội lực vào, miệng nói:

- Đại sư xin hãy vận công bức chỗ độc còn lại ra ngoài đầu ngón tay.

Liễu Không đại sư nghe vậy không dám chậm trễ vội vã vận khí vào đan điền, sau đó từ từ dẫn ra các chỗ huyệt đạo, nhà sư cảm thấy được một cổ nội lực hồn hậu từ ngón tay Dương Thông truyền chầm chậm vào người mình, lập tức các chỗ huyệt đạo trong người lưu chuyển không còn bị trở ngại như trước, đẩy chất độc ra khỏi người dễ dàng. Dương Thông thấy mấy ngón tay nhà sư từ từ biến thành đen ngòm biết là nhà sư đã làm xong bèn lấy kim châm chích vào đầu ngón tay nhà sư rút hết máu bầm ra, sau đó thu lại nội lực. DưƠng Thông biết là chất độc trong người nhà sư đã được giải trừ, nghỉ ngơi một thời gian mười ngày nửa tháng là không có gì đáng ngại nữa.

Vui lòng Đăng nhập để tham gia cuộc hội thoại.

Giang Hồ Kỳ Tình Lục - A Chí [9] 23 12 2014 06:51 #9

Liễu Không đại sư đi rửa tay đâu vào đó rồi chắp tay làm lễ nói:

- Lão nạp đa tạ Dương bang chủ đã có ơn giúp đở một tay.

Dương Thông cười nói:

- Có gì khó nhọc đâu, đại sư đừng để tâm.

LiễU Không đại sư nói:

- Không ngờ Dương bang chủ tuổi tác còn nhỏ mà nội lực lại thâm hậu dường đó, thất là đáng mừng, quả thật trường giang lớp sóng sau đẩy lớp sóng trước, người mới thắng đứt người cũ quá rồi!

Dương Thông thấy chất độc trong người nhà sư đã được tẩy trừ bèn nói:

- Đại sư, bọn vãn bối muốn lại thăm di thể của Lưu lão tiền bối, tế tôn người một phen, không biết có được không ?

Liễu Không đại sư đứng dậy nói:

- Tốt lắm! Dương bang chủ và các vị xin theo lão nạp ra hậu đường.

Nói rồi nhà sư dẫn bọn Dương Thông vào một gian phòng ở hậu đường phía sau, chỉ thấy trong phòng có bày một cổ quan tài, LiễU Không đại sư sai người gỡ nắp quan tài ra, Dương Thông thấy mặt mủi của Lưu Hạc Tiên còn đang lộ vẻ giận dữ, mắt trừng lên tròn xoay, khóe miệng và lỗ mủi thì có máu rỉ ra, da dẻ đen sì, bộ dạng vô cùng khủng bố.

Dương Thông và đám trưởng lão đứng trước quan tài làm lễ đâu vào đó, Dương Thông bèn hỏi:

- Thỉnh vấn đại sư, Lưu lão tiền bối trúng phải thứ độc gì ?

Liễu Không đại sư lắc lắc đầu đáp:

- Lão nạo cũng không biết, lão nạp bị tên bao mặt áo đen đánh cho bị thương rồi, tên đó cũng đào tẩu mất, lão nạp và mấy tên đệ tử chạy lại phòng thì thấy Lưu sư huynh đã ngã gục chết trên mặt đất, lúc đó lão nạp đã tra xét khắp nơi trên người Lưu sư huynh, không thấy có ám khí gì trúng vào, chỉ thấy sư huynh bị trúng sau lưng một chưởng, dấu ấn cũNg như hệt như của lão nạp, đại khái chắc là chết vì nhát chưởng đó.

Dương Thông lắc lắc đầu nói:

- Lấy vũ công của Lưu lão tiền bối mà nói, hung thủ không thể trong mấy chục chiêu có thể lấy mạng được Lưu tiền bối, xem vẻ mặt của người, chắc là trúng độc trước rồi sau đó mới bị tên kia dùng độc chưởng ám hại sau lưng.

Dương Thông đã từng giao thủ với Lưu Hạc Tiên do đó y biết vũ công của lão còn cao hơn Liễu Không đại sư, nhất định không thể bị giết hại dễ dàng như vậy. Dương Thông thấy nét mặt của Lưu Hạc Tiên cùng với Thanh Mộc đạo trưởng và Tuệ Đồi sư thái tình cảnh rất tương tự, bèn nói với LiễU Không đại sư:

- Đại sư, vãn bối muốn xem kỹ pháp thể của Lưu lão tiền bối.

Liễu Không đại sư gật gật đầu nói:

- Được!

Nhà sư bèn nói người đem di thể của Lưu Hạc Tiên ra khỏi quan tài, Dương Thông móc trong người ra cái chén mẻ có nam châm, theo đúng thủ pháp của Đoàn Nhị rà khắp người Lưu Hạc Tiên một lượt, quả nhiên ở Đại Duy huyệt, Ngọc Chẩm huyệt và Linh Đài huyệt, hút ra ba mủi độc châm nhỏ như nọc ong, ba mủi độc châm nằm trong chén mẻ lóng lánh lên màu xanh thẫm.

Vui lòng Đăng nhập để tham gia cuộc hội thoại.

Giang Hồ Kỳ Tình Lục - A Chí [9] 24 12 2014 06:32 #10

Lỗ trưởng lão và Giản trưởng lão thấy ba mủi độc châm đều giật nãy mình. Lỗ trưởng lão nói:

- Quả nhiên lại là Băng Tàm Đoạt Mệnh Châm.

Dương Thông gật đầu nói:

- Đúng thế, nhất định là độc thủ của bọn Di Lặc giáo.

Liễu Không đại sư nghe nói cũng than lên một tiếng:

- Nói vậy thì kẻ sát hại Lưu sư huynh chính là bọn Di Lặc giáo.

Nói rồi nhà sư móc trong người ra một tấm vải trắng rồi trải ra, một vầng mặt trời đỏ sáng rực rỡ hiện ra trước mắt mọi người, LiễU Không đại sư hỏi:

- Dương bang chủ đã từng thấy qua thứ này bao giờ không ?

Dương Thông thấy nhà sư móc tấm vải ra đã dự đoán được mấy phần, thấy tấm vải đó không khác gì với Thánh Hỏa Liệt Nhật Kỳ mình thấy trên núi Võ Đang và Hoa Sơn, không những thế trên lá cờ cũng dùng máu viết mấy dòng chữ lớn "theo ta thì vinh hiển, nghịch ta thì chết", bèn gật đầu rồi hỏi:

- Đại sư, lá cờ này cũng phát hiện trên người Lưu tiền bối sao ?

Liễu Không đại sư gật đầu đáp:

- Đúng vậy, lão nạp tính là đợi người của phái Hoàng Sơn lại đây rồi mới đưa ra, lão nạp mới đầu cũng đã hoài nghi bọn Di Lặc giáo làm chuyện này, bây giờ Dương bang chủ cũNg nghĩ như vậy, xem ra nhất định là bọn chúng không nghi ngờ gì nữa.

Liễu Không đại sư sợ mọi người không hiểu lai lịch của lá cờ bèn giải thích:

- Lá cờ này lúc trước lão nạp cũNg chưa hề thấy qua, chỉ nghe nói thế thôi, tương truyền nó là lá cờ của Ma Ni giáo ở Tây Vực cuối thời nhà Đường, Ma Ni giáo tôn kính mặt trời, dùng thánh hỏa làm lệnh bài, còn có tên là Quang Minh giáo và Di Lặc giáo, bọn họ sùng kính thái dương, xem Di Lặc phật tổ là thần, triều nhà Nguyên ôn dịch hoành hành ở Giang Tây Viên Châu, Viên Châu Nam Tuyền Sơn chùa Từ Hóa có một hòa thượng tên là Bành Doanh Ngọc, phát hiện ở Nam Tuyền Sơn có một con suối nước khoáng, người bệnh uống vào bệnh tình thuyên giảm ngay lập tức, thế là ông ta được bách tính tôn lên làm thần tiên, Bành Doanh Ngọc thấy triều nhà Nguyên vô đức vô tài, bách tính không được an cư lạc nghiệp, bèn bí mật đi truyền giáo khắp nơi bắt đầu từ Viên Châu, mỗi đến cuối ngày, ông ta đốt đuốc chiêu tập tín đồ đốt hương bái Phật, sau đó ông ta tuyên giảng Phật pháp, giảng rằng Di Lặc Phật sẽ cứu khổ cứu nạn, giải cứu bách tình ra khỏi lầm than cơ cực. Sau này Di Lặc giáo phát triển thần tốc cùng liệt ngang hàng với Minh giáo và Bạch Liên giáo thành là ba đại giáo phái. Bành Doanh Ngọc cử hành khởi nghĩa ở Tân Hoàng, lá cờ của nghĩa quân thêu một vầng mặt trời đỏ chói, cũng chính là lá cờ ở đây.

Vui lòng Đăng nhập để tham gia cuộc hội thoại.

Giang Hồ Kỳ Tình Lục - A Chí [9] 26 12 2014 07:50 #11

Liễu Không đại sư lúc lắc lá cờ trong tay miệng nói:

- Sau này Bành Doanh Ngọc hòa thượng bị tử nạn trong chiến trận, người thay thế lãnh đạo quân khởi nghĩa là Minh Ngọc Trân, tại một dãi đất ở Tứ Xuyên dựng lên nước Đại Hạ, lấy lá cờ này làm quốc kỳ, thờ phụng Bành Doanh Ngọc làm tổ sư, tôn Di Lặc giáo làm quốc giáo, quy định bách tính ai ai cũng là tín đồ của Di Lặc giáo, có điều nước Đại Hạ tồn tại được không tới mười năm, bị Thái Tổ hoàng đế Châu Nguyên Chương phái binh lại đánh, diệt tan cả nước, Di Lặc giáo bèn rút vào biên giới Xuyên Tạng bí mật truyền giáo trong núi non rừng thẫm, gần trăm năm nay không hề nghe tin tức bọn họ trong giang hồ, chỉ dựa vào lá cờ đấy không thôi lão nạp cũng không dám tin là do người Di Lặc giáo làm, bây giờ thấy Dương bang chủ cũng cho là vậy, lão nạp mới dám xác định.

Dương Thông nghe nhà sư nói bấy giờ mới hiểura lai lịch của nước Đại Hạ, Lỗ trưởng lão nói:

- Bọn Di Lặc giáo đã giết hại không biết bao nhiêu người rồi, lão bang chủ của chúng tôi chính là bị bọn chúng ám hại, còn có Tuệ Đốn sư thái phái Hoành Sơn, Thanh Mộc đạo trưởng phái Võ Đang, Vi Tiếu Thiên phái Hoa Sơn vân vân, không lẽ đại sư còn chưa nghe tới ?

Liễu Không đại sư lắc lắc đầu, chắp tay lại niệm:

- Tội quá! Tội quá!

Nhà sư ẩn cư trong chùa bao nhiêu năm nay, không hỏi han đến thế sự, do đó đối với mọi chuyện thị phi trong giang hồ không hề hay biết mảy may.

Dương Thông nói:

- Đúng thế, Liễu Không đại sư, bọn Di Lặc giáo này tâm địa gian ác cay độc, bọn chúng đã hạ thủ giết Lưu lão tiền bối nơi này, nhất định sẽ còn trở lại, vãn bối nghĩ đại sư từ rày về sau phải đề phòng cẩn thận.

Liễu Không đại sư thở ra nói:

- Lão nạp thì chẳng sao cả, chỉ e hơn trăm đệ tử trong chùa, không ai biết vũ công, không biết làm sao bây giờ ?

Lỗ trưởng lão nói:

- Chúng ta nên ở lại đây xem thử bọn Di Lặc giáo còn dám làm chuyện gì ?

Dương Thông nói:

- Đây cũng không phải là biện pháp lâu dài.

Liễu Không đại sư nói:

- Xem ra lão nạp đành phải phái người lên Tung Sơn cầu viện Trí Không phương trượng, thỉnh cầu người đem tăng chúng biết vũ công lại bảo hộ chùa Bạch Mã qua cơn tai ách đại nạn này.

Mọi người nghe nói ai nấy cũng đều tán thành bởi vì chùa Bạch Mã cũng gần chùa Thiếu Lâm, thế là bốn người đêm đó ở lại chùa nghỉ ngơi, qua đêm cũng không có chuyện gì khác lạ. Ngày hôm sau, Dương Thông quyết định đến Long Môn Thạch Quất ở Lạc Dương xem thử phát hiện ra được gì không. Bốn người thấy trời sáng liệu chừng bọn Di Lặc giáo không lại chùa Bạch Mã hành hung, do đó bọn Dương Thông bốn người ăn sáng xong bèn nhắm Long Môn Thạch Quất khởi hành, chưa đến một tiếng đồng hồ thì đã đến nơi.

Vui lòng Đăng nhập để tham gia cuộc hội thoại.

Giang Hồ Kỳ Tình Lục - A Chí [9] 27 12 2014 07:56 #12

Long Môn Thạch Quất nằm cách 12 cây số thành nam Lac Dương, bên cạnh sông Y Thủy, trên ngọn Long Môn Sơn, là một thắng danh ở Lạc Dương, tương truyền thời Bắc Ngụy có một nhà sư vân du qua đó, xa xa thấy nơi này có phật quang phổ chiếu tứ phương, không trung có tường quang ngũ sắc bao bọc, nhà sư nghĩ là Phật Tổ hiển linh, bèn tại nơi đây tạc tượng thờ. Thực tế, nơi đây đất đai có nhiều chất kim thuộc, dưới ánh mặt trời lấp lánh sáng rực do đó mà có lúc bị khúc xạ phát ra ngũ sắc quang tuyến. Từ thời Bắc Ngụy trở đi, tới bốn trăm năm đời nhà Đường, nơi đây khai quật ra hơn một ngàn hòn đá, chín ngàn pho tượng Phật, còn có mộ bài và đề ký. Trong các pho tượng đó riêng có pho tượng Phật Nghiêm Xá Na ở chùa Phụng Tiên và Tân Dương Động là nổi danh nhất, "nghiêm xá na" trong kinh Phật có nghĩa là quang minh phổ chiếu, tượng Phật ở chùa Phụng Tiên cao tới 17 mét, tai dài xuống 2 mét, thời Đường Cao Tông trù khắc lên, ba năm chín tháng mới hoàn thành, tượng Phật mặt mủi phương phi đầy đặn, miệng hơi hé mỉm cười, đầu hơi cúi, như đang nhìn xuống vạn vật, tựa hệt như một người đàn bà trí tuệ mà hiền hòa, làm người ta kính mà không sợ, bên cạnh pho tượng còn có các đệ tử A Nạn, Ca Diệp, Hiệp Quế Bồ Tát và đại lực sĩ, Thiên Vương vân vân, đủ các sắc thái, từ bi, thành khẩn, hung ác, dữ tợn, mỉm cười, những pho tượng này qua hơn ba mươi năm sau đó mới được làm xong.

Dương Thông và bọn Giản trưởng lão, Lỗ trưởng lão, Tống Thanh bốn người giả trang thành khách thập phương đi dâng hương, kẻ trước người sau đi khắp nơi nhìn qua một lượt, không thấy có gì khác lạ, trụ trì chùa Phụng Tiên là một vị lão tăng thân thể cao lớn, mặt vuông tai lớn, cặp mắt lim dim, không có vẻ gì quắc thước tinh thần, trong chùa có hơn hai chục hòa thượng, bởi vì khách thập phương đông đảo do đó ai nấy đều ăn mặc no đủ tăng bào tươm tất, có đủ khí phái, cơm chay cũng rất tinh mỹ, mặt mày ai nấy đều phương phi, các hòa thượng thấy bọn Dương Thông xuất thủ rộng rãi đối đãi rất khách khí. Bọn Dương Thông qua lại trong chùa một hồi nhìn quanh nhìn quất cũng không phát hiện điều gì đặc biệt, ngồi uống một ngụm trà rồi từ biệt trụ trì qua bên Tân Dương Động.

Vui lòng Đăng nhập để tham gia cuộc hội thoại.

Đăng Nhập / Đăng Xuất