Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • NhaGiuXe1200
  • DaiThinhDuong1200
  • CD4 1200
  • hinhCu 1200

Tài Liệu

Truyện cổ dân gian - Lê Huy sưu tầm

Thuở xưa có vị Thiền Sư sống nơi thâm sơn cùng cốc, ăn rau rừng, uống nước suối nhưng đầy đủ đạo vị.

Một dip tình cờ, Thiền Sư nhặt được đứa bé bị bỏ rơi bên bờ suối. Sư đem về nuôi dạy, chăm sóc với lòng từ ái, yêu thương .

Sống trong hang động thiên nhiên cùng chim chóc, thú rừng, xa hẳn với thế giới loài người. Trong các thú rừng thầy dặn đứa bé (nay đã lớn thành Chú Tiểu) rằng con cọp hung ác lắm, nó thường ăn thịt người! Chú Tiểu nghe thầy nói, nhưng chưa từng thấy hình dáng con cọp ra sao.

Chú chỉ nghe tiếng gầm của con cọp, thât ghê rợn, nhất là trong đêm khuya ! Chú Tiểu lớn lên với tâm hồn bình di, chưa từng biết buồn lo là gì.

Một hôm, Chú Tiểu được Thiền Sư dắt theo xuống núi. Cảnh đời trần tục vô cùng nhộn nhịp lạ lùng. Chú Tiểu nhìn quanh, khắp nơi đều xa lạ.
Tình cờ, hai thầy trò gặp một thiếu nữ đi đường. Chú Tiểu ngac nhiên, say mê ngắm gương mặt xinh đẹp, dáng dấp yểu điệu của nàng. Bỗng nhiên, chú cảm thấy xao xuyến trong lòng. Thấy vẻ sửng sờ của đệ tử, Thiền Sư vội dắt tay rảo bước. Chú bỗng hỏi thầy :

- Bạch thầy, đó là người gì vậy ?

Đó là con cọp ! Con cọp trá hình giống như con người chúng ta. Hãy đi lẹ lên kẻo nó nhai xương, mất mạng bây giờ !

Xong chuyến đi, hai thầy trò trở về sơn động.

Thế rồi Chú Tiểu thẩn thờ như kẻ mất hồn. Hình như có cái gì thay đổi trong tâm tư. Và rồi không chịu được sự bồn chồn xao xuyến, chú bèn đến quỳ bên thầy mà thú tội :

– Bạch Thầy, từ hôm xuống núi gặp con cọp, con thấy con cọp dễ thương quá ! Vì thế, con thương nó khôn nguôi. Không đêm nào con không nhớ đến nó. Thà rằng con gặp lại nó, để nó nhai xương con, còn hơn là ở đây mà lòng con vằng vặc nhớ thương ! Chưa bao giờ tâm can con bấn lọan như thế này ! Thiền Sư thản nhiên đáp :

- Này con, nếu con không muốn bị đọa đày khổ lụy cả tinh thần lẫn thể xác thì con hãy quên nó đi. Nỗi nhớ thương rồi sẽ vơi dần theo ngày tháng. Vì thời gian là liều linh dược giúp con xóa đi tất cả, và thời gian cũng sẽ trả lại cho con sự bình thản ở tâm hồn. Tất cả ưu tư rồi sẽ đi qua. Bây giờ con đừng suy nghĩ gì nữa! Hãy lắng lặng tâm tư mà thiền định.

Qua sáng ngày hôm sau, Thiền Sư thức dậy không thấy Chú Tiểu đâu cả. Bởi vì vào lúc nửa đêm Chú Tiểu đã lặng lẽ xuống núi đi tìm lại con cọp dễ thương của mình.

Lê Huy sưu tầm từ truyện cổ dân gian
  
Bình luận


Đăng Nhập / Đăng Xuất