Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • NhaGiuXe1200
  • hinhCu 1200
  • CD4 1200
  • DaiThinhDuong1200

LTS. Bác Nhơn đang làm một chuyến đi vòng Đông Dương bằng mô tô hai bánh. Tính là bác sẽ report từng chặng, nhưng không phải chỗ nào cũng có internet cafe, và vì tuổi cao pin yếu, cuối ngày là lăn ra ngủ khò, nên thôi để tùy bác. Hôm nay mới nhận được mail của bác từ Vạn Tượng, vội post lên đây cho anh em rõ. (Các bạn có thể đọc thư trước của bác Nhơn ở trang này )

Ông bạn già thân mến!

Hôm nay tao còn ở Vientiane, thủ đô của Lào. Hôm thứ sáu vừa rồi, sáng sớm giã từ Thakhet để đi Paksan, 190 km. Ở Thakhet trời đã bắt đầu se se lạnh, có lẽ vị trí thị xã này đã trên vĩ tuyến 17, nên chắc cũng lạnh giống như bên Việt Nam mình.

Thakhet

Cảnh Thakhet (nguồn http://www.ourweb.info)

Vẫn là quốc lộ 13 của Lào, đường rộng, trải nhựa và chắc là nạn tham nhũng không trầm trọng như bên ta nên đường rất tốt, đi rất là sướng! Thêm nữa là bên Lào đất rộng người thưa, dân chúng lại không sống bám vào quốc lộ như ở bên Việt Nam mình. Người thì ít hơn nhiều cho nên xe cũng ít hơn nhiều. Rồi phải nhắc đến là tính tình, tâm lý của người Lào chắc ảnh hương nhiều đến Phật Giáo nên lúc lái xe cũng không tranh dành, khốn nạn, vô kỷ luật như ở Sài Gòn mình!!!

Đường rất vắng, chạy thì sướng nhưng lại không có hàng quán nào cho đẹp đẽ, tử tế để lữ khách nghỉ ngơi la cà một tí. Thế là cứ cắm đầu mà chạy, đến Paksan sớm, mới chỉ 12:30 trưa. Paksan là tỉnh lị của tỉnh Bolikhamxay, một tỉnh mới thành lập sau này. Thị xã nhỏ xíu, phố xá không có bao nhiêu, đi dăm phút đã về chốn cũ, lại không có em gái Lào nào để đời còn dễ thương. Phố thị lại không phải tập trung bên bờ sông Mekong cho thơ mộng nên tao quyết định chạy tiếp đến... Vientiane luôn!

Paksan

Cảnh Paksan (nguồn http://nyenoona.files.wordpress.com)

Vậy là phải gồng mình chạy thêm 140 km nữa. May là đường tốt và vắng xe, còn thời tiết thì nắng gay gắt nhưng lại rất thuận lợi cho việc chạy xe mô tô hai bánh. Nghỉ giữa đường, uống một ly cafe đen cho tỉnh táo rồi lại tiếp tục con đường thiên lý, hi vọng đến Vientiane không đến nỗi trễ lắm, để còn đủ thì giờ tìm khách sạn cho đường hoàng, nghỉ ngơi để phục hồi sức khỏe cho đoạn đường ngày hôm nay, 330 km, coi như là dài nhứt trong cuộc hành trình 25 ngày vừa qua.

Chỉ còn khoảng 50 km nữa là đến Vientiane thì xảy ra... tai nạn! Bên Lào người thì không nhiều nhưng trâu bò thì không ít và được thả rông rông chạy khắp nơi, và đó cũng là một mối nguy hiểm cho xe cộ trên đường. Sự việc xảy ra gần giống như tai nạn ở Quảng Trị hồi đi xuyên Việt cuối năm 1998. Đàn bò tà tà đi qua đường gần hết, còn mỗi một con bò đen thì lại nhởn nhơ đứng bên trái đường không nhúc nhích, mơ màng nhìn trời đất mây nước. Chờ tới khi tao chạy xe tới thì nó cũng, không là tà tà mà là... chạy qua đường mới chết chớ! Đúng là ngu như... bò! Thế là xe tông vô đùi sau phía bên phải của con bò. May là con bò này ốm o gầy mòn nên nó bị xiểng liểng, và xe và tài xế cũng chỉ bị xiểng liểng theo! Hú hồn là không bị té, không bị ngã và bình an vô sự để thượng lộ tiếp. Như con chim bị hụt tên một lần, suốt đoạn đường còn lại tao phải rán cẩn thận hơn và chỉ chạy tốc độ vừa phải thôi!

Đến Vientiane thì cũng đã gần 4 giờ chiều, đi lòng vòng mấy khu phố gần sông Mekong một lát thì tìm ra được một khách sạn tương đối được, đặc biệt bà chủ là một phụ nữ còn trẻ, duyên dáng, đẹp và là... Việt kiều!

Chuyện ở Vientiane thì còn dài vì ở lại đây tới ba đêm. Hôm nay là ngày cuối, ngày mai sẽ đi tiếp đến hồ Nam Ngum. Hẹn thư tới sẽ kể tiếp chuyện Vientiane nhé.

Bạn thân của mày

Nguyễn Chí Hoài Nhơn


PS. Hành trình từ lúc khởi hành sẽ kể sau trong một dịp khác. Dọc đường thiên lý này tao sẽ chỉ kể lại những điều mắt thấy tai nghe trên đường đi cho nóng sốt!

 

Thêm bình luận


Đăng Nhập / Đăng Xuất