Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • CD4 1200
  • hinhCu 1200
  • NhaGiuXe1200
  • DaiThinhDuong1200

Miền Nhớ

LTS. Bài này đã đăng trong Đặc san Cường Để & Nữ Trung Học Quy Nhơn 2007 & 2008.

Không hiểu sao mỗi lần nhớ Quy Nhơn tôi lại nghĩ đến cái phi trường. Có gì liên hệ giữa thành phố biển thân yêu ấy, tuổi 17, 18 mơ mộng và lãng mạn của tôi với một thứ tưởng chừng như đầy cả sắt thép và xi măng? Lẩn thẩn tự hỏi, tự tìm câu trả lời cũng là hành trình của sự trở về….

Năm 64 gia đình tôi chuyển từ Huế vào Quy Nhơn. Chúng tôi thuê một ngôi nhà nằm đầu ngõ của phi trường. Chủ nhà là một người đàn bà không chồng (thực ra là bị chồng bỏ) nhường hẳn cho chúng tôi toàn bộ căn nhà rút lại ở một phòng xép nhỏ phía sau. Chị ta bán một thứ chè đặc sản Bình Định mà chúng tôi rất thích “Chè bột khoai, đường cát, nước dừa”. Mỗi buổi sáng dậy sớm học bài, mùi lá dứa phả vào không gian thơm nức. Đã bao năm rồi mà vị béo ngậy của nước cốt dừa như còn đọng ở đầu lưỡi (dừa thì ở Huế rất hiếm). Cái tên của chị: Hai Cà không chỉ một thứ trái mà gợi một sắc hoa, ngan ngát tím dân dã, đồng nội, như vẻ đẹp tươi giòn của người phụ nữ mới chỉ ngoài 30, bị chồng bỏ chỉ bởi cái tội không sinh được con. Cái dáng liêu xiêu của chị, và tiếng rao giọng nẫu kéo dài có cái gì đó rất cô đơn, cam chịu khiến tôi chạnh lòng. Chao ôi! Thân phận của người phụ nữ nào phải chỉ có ở chuyện xưa, trong Kiều, Cung Oán hay Chinh Phụ…..

Xem tiếp...

Ngày Xuân con én đưa thoi

LTS. Bài nay in trong tập tiểu luận Nghĩ về văn học hải ngoại do Văn Mới xuất bản năm 2004 tại California, USA. Cuongde.org xin chân thành cám ơn Thầy Giác đã cho phép đăng lại ở đây.

Ðọc Truyện Kiều, có lẽ không ai quên được chiều Thanh minh ba chị em Kiều đi tảo mộ. Mặc dù Nguyễn Du đã báo trước cho mọi người biết câu chuyện ông sắp kể thuộc vào loại chuyện “đứt ruột”, “bể dâu”, “trông thấy mà đau đớn lòng”, nhưng buổi chiều xuân mở đầu câu chuyện đứt ruột ấy sao mà mênh mông, thanh thản, trong vắt. Bầu trời xanh cao. Cỏ non phơi phới ngút mắt, dàn đến tận chân mây. Hoa lê điểm trắng. Người người nô nức, chen nhau tận hưởng tất cả sắc đẹp và sức sống của mùa xuân. Ðó là cảnh trí làm nức lòng, không phải cảnh trí làm người ta chau mày, nói chi đến những “đứt ruột, dâu bể”.

Dấu báo hiệu bao nhiêu tai ương cho Thúy Kiều trong buổi chiều xuân hôm ấy, không phải là nấm mồ bị đời bỏ quên của Ðạm Tiên, mà là những cánh én.

Xem tiếp...

Nhìn lại những trang viết cũ

LTS. Bài này Thầy Nguyễn Mộng Giác viết cho Tạp Chí Việt số 5. Cuongde.org xin thành thật cám ơn Thầy đã cho phép đăng lại ở đây.

Có một truyện khôi hài miền Viễn Tây nước Mỹ tôi rất thích: Một tay súng nổi tiếng thiện xạ cưỡi ngựa đến một thị trấn hẻo lánh cũng nổi tiếng là nơi tụ tập của bọn đầu trộm đuôi cướp. Chàng cao bồi sững sờ sợ hãi khi thấy một tay thiện xạ còn lão luyện hơn mình đang ở đây. Bằng chứng là trên khắp các vách ván, có dấu đạn nằm đúng vào giữa những vòng tròn vẽ bằng than làm đích. Về sau, chàng cao bồi mới vỡ lẽ: một cậu bé rắn mắt đã tìm các dấu đạn có sẵn trên vách để vẽ các vòng tròn.

Xem tiếp...

Thư của người không quen

Anh lái xe ôm thấy ân hận khi nhận chạy cuốc xe này. Ở cái thị trấn nhỏ vùng núi, ngoài mùa xuân đông khách du lịch, còn lại thì thưa thớt. Trong buổi chiều thu muộn, vớ được ông khách từ nhà nghỉ đi ra, anh mừng rơn. Ông khách còn trẻ, sang trọng. Nhưng có vẻ gì đó là lạ. Đôi mắt. Một đôi mắt trống rỗng, không buồn, không vui. Đó không phải là đôi mắt của du khách tìm tòi, thăm thú. Ông ta leo lên xe. "Ông đi đâu?".
- Dốc Sa Mù.

Xem tiếp...

Du Tử Ca

Nào muốn làng nhàng chỉ hát ca
Thế thời xui khiến phải đành là
Nếp nhà quyết giữ, cam xơ xác
Lý tưởng tiêu ma, chán bỏ bà!
Những muốn nợ trần mau rũ sạch
Con thơ ba đứa khó buông qua
Lang thang đây đó tìm thân hữu
Rượu góp vài chung, nỡ trách ha?

Thầy Võ Hồng Phong

Xem tiếp...

Tình Quê

Anh vào từ miền Trung
Quê em miền sông Hậu
Qua bến bắc Cần Thơ
Hỏi đường về Phụng Hiệp
Gặp em
Sáng tinh mơ
Trên đường ra chợ
Áo trắng bà ba
Thấp thoáng rặng trâm bầu...

Thầy Nguyễn Đăng Liên

Trích từ Thầy Cô Chúng Tôi

Gấm Vàng - Nhạc Dương Minh Ninh

LTS. Mới đây trong khi đi tìm tin tức tài liệu về những thầy cô cũ, mới tìm thấy một bài hát của thầy Dương Minh Ninh phổ biến trên internet. Xin đăng lại đây cho anh em Cường Đễ biết thêm một chút về ông thầy dạy nhạc của mình.

 

Nhạc: Dương Minh Ninh

Lời: Vũ Hân

Ca sĩ: Hà Thanh {play} http://betac.com.au/doc/music/misc/GamVangDuongMinhNinh.mp3{/play}

 

Xem tiếp...

Đăng Nhập / Đăng Xuất