Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • NhaGiuXe1200
  • DaiThinhDuong1200
  • CD4 1200
  • hinhCu 1200

Noel 1982

Mừng Chúa hôm nay lạc xuống phường
Xin mời ghé lại nhậu sương sương
Vài ly rượu đế ta là đế
Một sợi tình vương Chúa cũng vương
Mặc kệ Tông Đồ nhoi địa ngục
Xênh xang giáo chủ xỉn thiên đường
Tân kinh Cựu ước đều gom lại
Nổi lửa lên rồi mới dộng chuông

Trần Quốc Sủng

Chú thích: Bài thơ này đã khiến tác giả phải vào tù trong thập niên 1980 (NSH).
  

Đời không có gì khó

Có lần tôi vào đây đọc một bài của anh Nguyễn Sĩ Hạnh nói về ngôi trường mất tên, lại thêm bài viết của một anh thợ làm chìa khóa...Tôi bỗng dưng nhớ về ngôi trường Kiểu Mẫu Huế tôi đang dạy thời bấy giờ cũng bị mất tên chừng mấy tháng rồi bị xóa tên. Tôi được đổi về Quốc Học Huế và không lâu sau đó bị đuổi ra khỏi ngành giáo dục. Trong khu phố tôi ở có người đã đổi chữ "Thầy " thanh chữ "thằng" không  một chút ngượng ngập!

Để giết thời gian, và để thể hiện cái năng động của mình, tôi làm nghề hớt tóc, nhưng mà nghề này ngồi một chỗ tay chân ngứa ngáy nên tôi đã bỏ nghề để đi khai khẩn đất hoang thể theo khẩu hiệu của đảng và nhà nước:Với sức người sỏi đá cũng thành cơm!!!

Mỗi sáng tôi đạp xe từ Huế về hướng Bắc khoảng chùng 12km, rồi rẽ về hướng Tây chừng 8km. Hai bên xe cồng kềnh hai bao cây sắn cắt ngắn cỡ chừng gang tay, một cây cuốc thường, một cây cuốc năm răng, cái liềm, cái thùng nhỏ múc nước.

Xem tiếp...

Bài toán về tọa độ

BÀI TOÁN VỀ TỌA ĐỘ.
( Một thoáng suy nghĩ )

LTG : Tôi viết bài này dưới dạng hồi kí hơn là tham khảo, mong các bạn đọc nó trong tinh thần ấy. Cảm ơn.
LBT

Khi tôi còn  tấm bé, bé lắm, cở chửng ba. bốn tuổi là cùng, tôi bịnh trên giừơng đã mấy năm, nhưng lạ lùng thay, trí nhớ của tôi  vẫn rất trong sáng .
Thời bấy giờ là thời Việt Minh kháng Pháp. Thân phụ tôi ban ngày dạy học cho nhóc con trong làng, ban đêm dạy võ cho nhiều người:  lớn có, nhỏ có.

Hằng ngày, Mẹ tôi cắt những tàu lá chuối sứ, xé ra từng mảnh cỡ một gang tay rồi phát cho học trò đến lớp, họ dùng lá chuối tươi để tập viết, những anh chị này gọi thân phụ tôi là Thầy.

Hằng  đêm, Mẹ tôi vác một bó gậy trúc trao cho thanh niên thiếu nữ trong làng làm dụng cụ  tập võ. Họ gọi thân phụ tôi bằng Sư Phụ. Thậm chí có người ban ngày học chữ thì gọi là Thầy, ban đêm hoc võ thì  đổi qua gọi bằng Sư phụ một cách trơn tru.
Trí não non kém của tôi không thể nào phân biệt được Thầy và Sư phụ khác nhau ở chỗ nào, thôi thì cứ  tạm hiểu rằng học văn thì học với Thầy mà học võ thì học với Su phụ vậy.

Xem tiếp...

Trường thi: Hoài niệm về Nguyễn Mộng Giác

Quê hương tôi:
bao mùa chinh chiến,
bao cuộc phân ly
Bao lần kẻ ở, người đi,
Bao lần giọt lệ tràn mi thắm buồn !

Anh với tôi:
cùng một quê hương
cùng chung uống nước một nguồn sông Côn1
Những chiều Trường sơn,
Những sáng Quy nhơn,
Những cơn chớp bể, mưa nguồn thiết tha !

Xem tiếp...

Bài toán hình học và những kí hiệu có tính hình thức

Cách đây không lâu, tôi có đọc được hai câu hỏi về Toán từ một độc giả của Cuongde.org gởi cho một giáo sư dạy Toán. 

Câu 1: Chứng minh định lí đảo của định lí sau đây: "Trong một tam giác cân hai đường phân giác phát xuất từ hai góc đáy thì bằng nhau "

Câu 2: Chứng minh 1+1=m , m là một thông số.

Vốn là một người đã dạy Toán nên hơi nhột một chút, nhưng đã nghĩ lại rằng mình đã không còn cơ hội tiếp xúc với Toán từ lâu thôi thì đành lơ đi cho xong. Vừa qua, nhân đi dự sinh nhật, gặp lại một cựu học sinh CĐ, chúng tôi có bàn qua một tí về Cuongde.org và anh ta muốn tôi viết ra suy nghĩ của mình về hai câu hỏi trên. Thôi thì cũng ráng gồng mình...Mong rằng nếu có gì không phải xin mọi người bỏ qua cho.

Xin cảm ơn trước.
Lê Bá Tròn

Xem tiếp...

Kiếp Sau Xin Chớ Làm Người

Nho sĩ – thi sĩ Nguyễn Công Trứ (1778 – 1858 ) xuất hiện một cách khá đặc sắc và độc đáo trên văn đàn Việt Nam. Tác giả là con người hành động, được gọi tên là nhà thơ của chí nam nhi. Qua ba giai đoạn của cuộc đời là hàn vi, xuất chính và hồi hưu, nhà thi sĩ đã sống đúng lẽ xuất xử của nho gia để hoàn thành chương trình hành động – lý tưởng sống nhập thế tích cực của một kẻ sĩ. Thế nhưng, vào một giây phút nào đó ở cuối đời, Nguyễn Công Trứ không muốn làm người mà chỉ muốn làm cây thông ở kiếp sau :

"Ngồi buồn mà trách ông xanh,
Khi vui muốn khóc buồn tênh lại cười.
Kiếp sau xin chớ làm người,
Làm cây thông đứng giữa trời mà reo.
Giữa trời vách đá cheo leo,
Ai mà chịu rét thì trèo với thông."

Xem tiếp...

Cõi nhớ

Tặng Nguyễn Tự Quý

Có người “viết đại” thành thơ
Lung linh bóng chữ đôi bờ tịch liêu
Ra đi từ buổi sang chiều
Vời trông con nước buồn hiu hắt buồn
Cùng trời đâu nẻo quê hương?

Xem tiếp...

Em là tất cả

Tặng chàng Kim

Sau nốt lặng bừng lên giai điệu mới
Màu thanh tân sưởi ấm cõi lưu đày
Giấc say nào chạm nhẹ tóc em bay
Vàng ký ức trải dài thu diễm tuyệt

Xem tiếp...

Thành phố không tên

Thân ái chào mọi người !
Năm mới, xin thân ái chúc mọi người một năm Nhâm Thìn được an lành.
Năm mới, không có chuyện mới để nói, xin phép được nói chuyện cũ...

Cuối năm 1978, mình ra đi, bỏ lại đằng sau biết bao niềm thương nhớ. Cái Tết đầu tiên xa nhà trên đất Mã Lai, nhìn người Tàu ăn tết trên bãi biển... Mình, hai tay ôm hai đứa con mà lòng quặn thắt.

Năm tiếp tới ăn Tết trên một vùng đất xa xôi ở Canada...bạn bè bên VN gởi thư xin quà, bạn bè trong trại tị nạn gởi thư xin giúp đỡ, lòng cũng đau như cắt!!!

Nhưng mà dẫu ngày nghỉ không đuợc trả tiền, mồng một Tết mình vẫn nghỉ việc.
Cuối ngày, hai mắt sưng vù vì đã khóc nhớ quê!!!
Để rồi nghỉ làm ngày mồng một Tết bỗng dưng đã thành lệ ! Mấy chục năm qua vẫn thế.
Mình dọn  về Toronto đã hơn hai mươi năm qua ! Vẫn thế, ngày mồng một Tết đi Chùa, thăm bạn bè ...rất chi là Tết!!!

Tết năm Nhâm Thìn vẫn vậy, nhưng năm nay, sau khi thăm bạn bè về, mình chợt nhớ đến câu chuyện mấy năm trước đi thăm gia đình đứa học trò cũ, chồng cũng là bạn cũ của hắn ngày xưa...
Sau mấy tuần rượu, hắn líu lo :
- Anh ơi ! Có nguời không biết Toronto là đâu đó anh,
- Bà xã mình cười...Răng mà mọi rứa ! Toronto là một thành phố lớn nhất Canada mà không biết !!!
- Người ta ở Mỹ mới lạ chứ chị !
Mình cười:
- Em à ! Có rất nhiều người Mỹ suốt đời không rời khỏi khu phố họ đã sinh ra và lớn lên đấy em, nên họ không biết Toronto ở đâu thì có gì mà lạ chứ !

Người bạn cũ chen vào:
- Anh chị ơi...Thằng T đó, bồ cũ của bả chứ ai...Đi HO qua Mỹ mấy năm nay.

Mình nhìn bà xã, cùng cười, chúng mình biết T và nhỏ này ngày xưa bồ bịch với  nhau, cả hai cùng ngồi trong lớp luyện thi của mình khi mình còn đói mốc meo trong những ngày ở ĐHSP. Mối tình xưa ấy  không thành, nhỏ này đi lấy chồng, không ngờ lại lấy ngay thằng bạn cũ.
- Ủa - mình ngạc nhiên - làm sao em biết T ở brên Mỹ ?
- Em lang thang trên net tìm ra ảnh !
- Hai người nói chuyện cả buổi sáng - người bạn mình bực bội !
Mình cười:
- Chuyện ngày xưa, chỉ còn là kỉ niệm, đừng ghen mày ơi...Uống vài li, say càng tốt...


Khi về, mình chợt nghĩ về những cuộc tình khi còn đi học, lòng rung cảm viết thành bài thơ (?) .
Đã bốn cái Tết rồi!!!
Thời gian như con thoi!!!

Xem tiếp...

Trăng

Trăng vàng trăng ngọc
Trăng nào reo kiếm sắt
Trăng nào réo rắc tỳ bà
Cợt cười ai bảo trăng già
Mà em, em vấn mượt mà rong chơi
Khi mờ tỏ lúc đầy vơi
Thế nhân trăm tuổi muôn đời còn trăng
Kìa ai giặt lụa sông Hằng
Giọt vàng vung vãi long lanh xuống trần
Giọt nào lạc giữa dòng Ngân
Để ai bạt kiếm sang Tần còn mơ

Xem tiếp...

Đăng Nhập / Đăng Xuất