Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • CD4 1200
  • hinhCu 1200
  • NhaGiuXe1200
  • DaiThinhDuong1200

Thưa bạn, quán cà phê vỉa hè này không treo bảng hiệu nên nó là cái quán... không tên. Nhưng tên của quán lại nằm trên môi trong đầu và trong tim của của khách. Cô chủ quán tên Thảo nên khách quen thường gọi là Cà Phê Thảo.

Một chút nhớ của tui về quán ấy như thế này,

Cứ bảnh mắt ra là ba bốn thằng tui "thất nghiệp nối khố" kéo nhau ra quán cà phê vỉa hè ở góc Tăng Bạt Hổ với Bà Triệu / Quy Nhơn - xeo xéo với toà án trên đường Tăng Bạt Hổ, ngồi từ sớm bửng tới trưa trật, kêu mỗi đứa một ly cà phê phin Số Một Buôn Mê Thuột dẻo nhẹo thơm hết biết, với một bình trà đậm quíu lưỡi, chốc chốc lại "Thảo... ! Cho thim bình trà... ! Cho thim bình trà... ! Thảo... !". Chẳng biết có lườm nguýt gì không, mà thấy cô chủ quán Thảo mảnh khảnh như tre miễu nhưng vẻ mặt lúc nào cũng tươi tắn đúng theo bài bản "vui lòng khách đến, vừa lòng khách đi" và "một điều dạ, hai điều thưa", nhờ vậy mà khách kéo đến nườm nượp ngày càng đông, trả tiền mặt thì tốt mà có "à la... ghi" cũng xong. Biết có tên nào "trồng cây si" ở đây không?

Trong ba bốn thằng tui chỉ có mình tui là dõm nhứt là uống cà phê không hút thuốc. Thảo lại nhớ cái "gu" của tui là "cà phê sữa nhiều", nên hễ thấy mặt tui là chẳng cần hỏi "Anh uống gì?". Đó là chuyện trước năm 1994.

Sau này, lâu lắm, nhớ có lần về bên nhà, tui ghé thăm quán này, Thảo mừng lắm reo lên "Chời... ! Anh... Anh còn nhớ... iem hả... !" -- "E hèm... Tui nhớ... là nhớ... cà phê của quán chớ nhớ... iem làm chi... !", trả lời trật trìa tưng tửng "dễ xa nhau" như vậy mà Thảo không giận. Trước khi chia tay, Thảo còn tặng tui nửa ký cà phê bột thượng hảo hạng xay tại nhà. Tui cảm động lắm, nhưng không dám nhận. Thảo thiệt tình nói "Hổng nhận... Thảo... nghỉ chơi dzí anh à nghen... !" -- "Nghỉ chơi là nghỉ chơi từ... phia rùi... Nhưng... tui sợ... mắc nợ wá!" – "Anh yên chí đi, iem không đòi nợ đâu!", vậy là phải nhận. Vài hôm sau, tui bỏ phong thư vài "đô" cho con của Thảo, Thảo nhét lại vào túi tui, từ chối khéo "Anh để dành đi, chừng nào dìa nữa anh cho gấp hai, đẹp hơn!".

Vậy đó, Thảo cà phê chân chất thật thà như vậy đó, làm sao tui quên cho được chớ!.

Ông bạn "Thi Sĩ Xu... Di... " của tui ở bên nhà vừa cho hay, nay Thảo đã mua nhà cách cái góc quen thuộc đó chừng vài căn, và vẫn là Cà Phê Thảo. Vậy là giữa thời buổi kinh tế khủng hoảng này, Thảo đã ăn nên làm ra rồi. Chúc mừng Thảo... ! Chúc mừng... Chúc mừng... !

Khi về tui sẽ ghé quán. Mà biết Thảo có còn nhớ cái "gu" của tui không ?

  
Lê Huy

  

Thêm bình luận


Đăng Nhập / Đăng Xuất