Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • NhaGiuXe1200
  • DaiThinhDuong1200
  • hinhCu 1200
  • CD4 1200

Sáng nay, quán cà phê Cứt Chồn trong xóm nhỏ gần cư xá Thanh Đa sao đông khách hơn thường lệ. Bên bàn trong, chị Ba đang lui cui với mấy cái phin cà phê, pha pha chế chế cho khách thì nghe có tiếng gõ nhè nhẹ lên bàn. Chị ngẩn lên nhìn, một thiếu nữ vẻ là lạ khẽ chào:

- Chào chị Ba… Em nè !
Chị Ba đang còn ngờ ngợ thì thiếu nữ ấy gỡ cặp kính râm ra. Chị sửng sốt reo lên:
- Trời Thu… Thu… Em dzề hồi nào ?
- Hôm qua chị à… Chị khỏe không ?
Mừng quá, chị Ba đáp lia lịa:
- Khỏe… Khỏe… ! Cái con khỉ… Sao đi lút một hơi dzậy ?
Cầm tay Thu kéo ra chiếc bàn khách kế bàn tính tiền, chị vồn vã:  
- Ngồi đi em… Ngồi đi ! Chờ chị chút nghen !
Rồi chị đon đả lo cho khách. Một khách quen hỏi:
- Ai dzậy chị ?
- Úi… Con Thu… quen, quen lắm…ở Mỹ mới dzề hôm qua. Xin lỗi nhen, cho tui nói chiện dzí nó một chút.

Chị Ba kéo ghế xề xuống ngồi kế Thu:
- Sao… Dzề chơi lâu không em ?
- Thăm nhà ít hôm rồi em vô lại Sài Gòn.
- Ít dzậy sao ?
- Chỗ làm cho nghỉ phép có ba tuần thôi. Em phải về lại bển để “cày” tiếp chị à !
- Ờ… ờ… Uống gì đi nghen ! - Chị Ba tỏ vẻ thông cảm.
- Cám ơn chị. Thăm chị chút rồi em đi.
- Làm gì như nước sôi dzậy em ?
- Trưa mai em trở lại nữa mà. À, chị nhớ nhắn thằng Tư giùm là có người quen cần gặp… ảnh. Nhưng đừng cho ảnh… đừng cho nó… biết là em về. Nhớ nghen !
Chị Ba lầm bầm trong bụng: “Nhỏ này thiệt… “Thằng”, “ảnh” rồi “nó”…Hiểu chết liền… !”.
-  Rồi… Yên chí đi… Nhớ mà !


Dựng chiếc xe ôm ngoài hiên, Tư nôn nóng và tò mò không biết người quen nào hẹn mình trưa nay. Tư cứ đoán già đoán non người nọ người kia trong số bạn cũ của mình. Mà Tư thì bạn nhiều lắm - trai có gái có - từ hồi đi học cho đến khi ra đời ba chìm bảy nổi, bởi nhờ cái dễ tính vui vui xởi lởi của mình.

Tư sốt ruột nhìn đồng hồ, trưa trật rồi sao chưa thấy bóng dáng người hẹn đâu hết. Hỏi thì chị Ba nói: “Chờ xíu nữa đi ! Biết đâu người ta bị kẹt xe” – “Ờ… Thì chờ… Nhưng lâu quá thì tui dông đi kiếm gạo đó !”. Tư lại sốt ruột chờ… Chợt có tiếng gọi ngoài hiên:
- Xe ôm ai đây… Có ra Bình Quới không ?
- Dạ… Tui đây cô… Đi chớ. Nhưng chờ tui một chút được không, vì tui có người quen hẹn ?
Cô gái đội mũ rộng vành phủ khuất trán, đeo tấm vải màu che bụi tỏ vẻ sốt ruột:
- Tui có hẹn với mấy người bạn cũ tại quán Sông Trăng. Chạy cho tui đi !
Nhìn dáng dấp và trang phục có vẻ “tây tây”của cô gái, Tư gục gật nghĩ thầm: “Á à… !” rồi dặn chị Ba, người quen nào đó có tới thì nói họ chờ chừng nửa tiếng đồng hồ, Tư sẽ trở lại. Tư xoay qua cô gái:
- Ờ… Tui chạy !
Tư sắp nổ máy xe thì cô gái chìa ra tờ một trăm đô la :
- Tui đưa trước đây, anh cất đi !
- Dạ… Sao nhiều quá… Cám ơn cô
- Anh cứ giữ đi, tui còn đi vài nơi nữa mà.
Tư trúng mánh mừng lắm, nhét tiền vô túi, rồi cám ơn cô gái lần nữa.
Chợt cô gái cười ra tiếng, giở mũ, gỡ miếng vải che bụi:
- Tui đây… Thu… Thu Vàng đây… Mây Ngàn !
- Trời… Thu Vàng đó hả… Thu về đó hả !
Rồi Tư nắm tay Thu kéo rượt vô quán, reo lên:
- Chị Ba… Chị Ba… Thu… Thu Vàng về nè !
- Biết rồi… Biết từ hôm qua lựn… Ông thần !

..............

Thì ra Tư Ngàn và Thu là đôi bạn thân từ hồi đi học. Lại thân hơn nữa là, từ năm Đệ Tam cả hai đều ở trong ban văn nghệ đờn ca sáo thổi của trường Trung Học Cường Để. Ban văn nghệ này nổi tiếng là nhờ tập trung được nhiều tài năng học trò, và thường được các quận trong tỉnh, các đơn vị quân đội hoặc thỉnh thoảng các tỉnh bạn mời giúp vui trong những dịp lễ lớn.
Kỷ niệm về sinh hoạt văn nghệ thì đôi bạn cùng với toàn ban có nhiều lắm; vui có buồn có, mà dỡ khóc dỡ cười cũng có…
Năm Đệ Nhị, có lần đôi bạn song ca thật xuất sắc nhạc phẩm Trúc Đào của Anh Bằng.
Và khi hát bài này Tư Ngàn cứ chăm chăm nhìn vào đôi mắt huyền mơ của Thu như tự nhủ :

Tại vì hai đứa ngây thơ
Tình tôi dạo ấy là ngơ ngẩn nhìn
Nhìn vầng trăng sáng lung linh
Nhìn em mười sáu như cành hoa lê

Năm Đệ Nhất, Thu hát nhạc phẩm Thu Vàng của Cung Tiến “rất tới” nên bạn bè gắn thêm chữ Vàng sau chữ Thu, do vậy mới có mỹ danh Thu Vàng :

Chiều hôm qua lang thang trên đường
Hoàng hôn xuống chiều thắm muôn hương
Chiều hôm qua mình tôi bâng khuâng
Có mùa thu về tơ vàng vương vương

Còn Tư Ngàn hát nhạc phẩm Mùa Thu Mây Ngàn của Từ Công Phụng cũng “rất tới”, nên mới có mỹ danh Mây Ngàn :

Thu nay mây ngàn còn giăng mãi bên trời
Mùa thu lưu luyến bóng dáng ai đi
Ðêm nay bên thềm cầm tay em… anh khẽ nói
Ngày mai anh đi rồi
Em có buồn gì không

Trong thâm tâm, Mây Ngàn hát bài này như khẽ nói với “ai kia” - người mang tên một mùa thơ mộng lãng mạn nhứt trong bốn mùa, cái mùa đã từng làm hao tốn biết bao giấy mực của bao nghệ sĩ từ đông sang tây, từ cổ chí kim. Năm Đệ Nhất này cũng là năm Mây Ngàn “ngấp nghé” trước ngưỡng cửa… quân trường – trai thời loạn mà. Cho nên Mây Ngàn phải chạy đua nước rút với… chính mình mà đích đến là… “ai kia”.
Thu Vàng lúc nào cũng hồn nhiên tươi tắn, chẳng ai biết Thu Vàng có chuyện… “tơ vương” gì không. Mây Ngàn thì thấy nơi Thu Vàng có nét nhí nhảnh dễ thương, nên lắm khi Mây Ngàn nghe lòng mình rung động xuyến xao... Những khi rủ Thu Vàng đi ăn kem, nhấm nháp cà phê nghe nhạc, Mây Ngàn muốn thổ lộ lòng mình nhưng lại ngài ngại làm sao. Và, như bao cô gái trên trái đất này, ông trời đã phú cho Thu Vàng cái linh tính, biết tỏng ngay là Mây Ngàn “tình trong như đã, mặt ngoài còn e” rồi; nhưng Thu Vàng cứ tỉnh bơ, làm như chẳng hay biết gì, thử xem Mây Ngàn sẽ  “bước tới” thế nào.

Mùa thu năm đó, đôi bạn vào Cà Phê Mây Mùa Thu trên đường Trần Cao Vân nghe nhạc. Không gian và nhạc ở đây thật thích hợp với mùa thu tuy mùa thu Qui Nhơn không rõ nét, hình như Qui Nhơn chỉ có hai mùa mưa nắng. Dịp này Mây Ngàn tự nhủ mình phải dạn dĩ, phải can đảm lên mới được, phải thổ lộ cho “ai kia” hiểu lòng mình mới được. Vậy mà Mây Ngàn cứ ngập ngừng, ấp a ấp úng hoài. Bao ý bao lời soạn trước trốn đâu mất tiêu. Đó rồi Mây Ngàn… nín thở, hít vô một hơi dài… lại nín thở… nói một hơi :
- Thu… Thu ơi… Ngàn muốn nói… muốn nói… với Thu…
Thu Vàng cũng… nín thở… nín thở… chờ Mây Ngàn nói cái câu mà Thu đoán là…
Mây Ngàn lại… nín thở, lại hít vô một hơi dài… lại nín thở… lại nói một hơi :
- Thu… Thu ơi… Ngàn muốn nói… muốn nói… với Thu…
Thu Vàng mắc cười quá nhưng thấy… “tội tội” cho Mây Ngàn nên Thu Vàng nén cười :
- Ngàn nói đi… nói đi… Thu nghe đây !
Mây Ngàn lại nghe người mình nóng lên, tim đập phình phịch rồi nói nhanh một hơi :
- Ngàn muốn nói là… là… Ngàn… là… là… hai đứa mình làm… anh em kết nghiã với nhau nghen.
Thấy tôi nghiệp cho Mây Ngàn quá nhưng Thu Vàng không nén được nữa, cười òa lên :
- Thì xưa nay… anh… xưa nay… Ngàn với Thu vẫn là anh em đó mà !
Mây Ngàn “tự cứu mình” :
- Không… không… Anh muốn nói anh… muốn nói anh…
Thu Vàng khẽ tiếp lời :
- Em… Thu… Em hiểu anh từ… từ lâu mà !
Mây Ngàn vui lên, cảm động :
- Cám ơn… Thu… Cám ơn… Em !
Không gian như chùng xuống, thời gian như ngừng lại, tiếng nhạc như lắng đọng, lắng đọng nơi quán cà phê nhạc trong một chiều thu thật ấm cúng này…

...............

Rồi mùa thu ấy qua đi… Như bao chàng trai thời loạn, Mây Ngàn lao vào binh lửa trên khắp các chiến trường duyên hải, cao nguyên. Thu Vàng vào Đại Học Văn Khoa Sài Gòn. Những lá thư tiền tuyến - hậu phương của Mây Ngàn của Thu Vàng vẫn thường xuyên bay đi bay về.

Rồi biến cố Bảy-Lăm… Thu Vàng ra đi, ra đi thật xa, ra đi biền biệt… Mây Ngàn kẹt lại, kẹt lại với thân phận một-thân-một-mình lao đao lận đận theo tháng năm dài dằng dặt. Thời gian đã hằn lên hình hài, lên khuôn mặt Mây Ngàn những nét khắc khổ, cằn cỗi, đen điu trên chiếc xe ôm kiếm sống qua ngày. Thỉnh thoảng Mây Ngàn nhận được thư và quà của Thu Vàng gởi về, gieo niềm vui và chút ấm lòng cho chàng.

Hôm nay - mười mấy năm sau – Thu Vàng về thăm quê nhà, thăm bà con chòm xóm và bạn bè. Thu Vàng cầm tay Mây Ngàn lắc lắc, khẩn khoản :
- Mây Ngàn đi Sông Trăng với Thu Vàng nghen. Đến đó mình sẽ gặp lại đám bạn cũ của mình.
- Nhưng…
- Không nhưng nhị gì hết. Đi đi… Vui lắm ! Chắc tụi nó vẫn còn nhớ giọng ca vàng Mây Ngàn lắm đó. À, mà Mây Ngàn có kẹt chuyện gia đình gì không ?
- Không… Tui vẫn…solo mà ! – Mây Ngàn khẽ đáp.
- Vậy thì đi đi !
- Ờ… Thì đi. Nhưng chờ tui thay “bộ đồ bay” này cái đã.
Rồi Mây Ngàn mặc vào bộ đồ “chiến nhất” của mình là chiếc áo pull trắng cổ bẻ với quần jean Levi’ s xanh là quà tặng của Thu Vàng gởi về từ mấy năm trước.

Chiếc xe ôm lướt nhẹ trong dòng xe hướng về quán Sông Trăng. Chợt Thu Vàng tựa đầu vào lưng, quàng tay siết nhẹ hông Mây Ngàn. Một thoáng hạnh phúc chợt về quanh đây, Mây Ngàn khe khẽ hát :

Chiều nay có mùa thu đi về
Buồn vương mây ngàn giăng khắp lối
Mùa thu bơ vơ đến bên trời
Ru tóc em suối nguồn
Gọi hồn hong gió thu buồn
…   …   …

Lê Huy
(Cali, Thu 2012)
Thêm bình luận


Đăng Nhập / Đăng Xuất