Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • CD4 1200
  • hinhCu 1200
  • DaiThinhDuong1200
  • NhaGiuXe1200

Mạn Đàm Văn Thơ Trên Mạng

(Đề cập đến vấn đề chữ nghĩa chúng ta còn nhầm lẫn)

Trước hết xin đề cập một chút về “mạng” mà tiếng Mỹ gọi là internet, và hiện tại được định nghĩa trên mạng là: “Một hệ thống các mạng máy tính được liên kết với nhau trên phạm vi toàn thế giới”. Mà thật vậy từ khi con người phát minh ra cái computer, thế giới chúng ta đã thay đổi rất nhiều trong hầu như mọi lãnh vực, từ y học đến khoa học kỹ thuật, từ nhân văn đến xã hội, chính trị, kinh tế, từ giáo dục học đường đến thể thao, điện ảnh, giải trí, mỹ thuật, truyền thông, giao thông và thương mại... Ngay cả chiếc computer nặng nề đầu tiên cũng đã cải tiến thành những chiếc computer nhẹ nhàng rồi đến những chiếc laptop, iphone, ipat nhỏ nhắn xinh xắn...Cuộc sống và nhịp sống của con người dường như cũng thay đổi hoàn toàn. Có thể nói đi đâu chúng ta cũng thấy cái cảnh người già đến trẻ em cầm trên tay cái ipat, iphone miệt mài trong những trò chơi trên mạng... Còn thi sĩ Bùi Giáng gọi là “Càn Khôn Đại Nã Pháp”. Internet thật muôn hình, muôn vẻ và vạn năng...Nhưng thôi, có nói cũng khôn cùng, ở đây chúng tôi chỉ xin nói về việc Mạn Đàm Văn Thơ Trên Mạng.

Xem tiếp...

Vọng Phu Thạch

Ðọc “Vọng Phu Thạch” của Vương Kiến đời nhà Ðường bên Trung Hoa:

Vọng Phu Xứ
Giang du du
Hóa vi thạch
Bất hồi đầu
Sơn đầu nhật nhật phong hòa vũ
Hành nhân quy lai thạch ứng ngữ

Nghĩa là :

Ở nơi trông chồng
Lòng sông mênh mông
Hóa thân làm đá
Ðầu không ngoảnh trông
Người đi có lại đá mong ngõ lời.

Xem tiếp...

Nhớ Bà

ruong nui

Tôi nhớ mới hôm nào đây tôi hãy còn nhắc Tết Đoan Ngọ mồng 5 tháng 5 mà giờ khung lịch treo tường đã lật sang tháng 6, vậy mới thấy thời gian lúc nào cũng trôi qua nhanh quá và những ngày của tháng 6 âm lịch khi mà ngày giỗ bà ngoại tôi lại sắp cận kề, tất cả như muốn lôi kéo tôi về với những kỷ niệm ngày nào khi tôi hãy còn được sống ở bên bà. Bà ngoại tôi đã được sinh ra vào một trong những năm đầu của thế kỷ 20 và bà là một người phụ nữ thuộc thế hệ xưa luôn quên mình mà chỉ biết sống cho chồng con cháu và những người xung quanh khác.

Xem tiếp...

Trà sớm cùng tôi-24________

Sông Lại Giang
Sông Lại Giang-Photo Đình Hùng

Hàng xóm

Đất lề quê thói. Câu thành ngữ xem ra từng làm khó bao nhiêu con người nếu đã từng ít nhất một lần trong đời thay đổi chỗ ở hoặc phải sống với sự thay đổi của ai đó. Tôi đã từng là người trong cuộc của cả hai trường hợp trên.

Quê nhà. Nhà quê. Tôi có nhiều "quê" lắm, quê nội ngoại, quê đã từng sống thời niên thiếu, quê "kinh tế mới",... cứ mỗi lần di cư và sống nơi nào đó vài năm thì nơi đó thành "quê". Duy chỉ một nơi mà dù đã "sống với nhau" đã gần ba mươi năm mà sao trong thâm tâm tôi, nơi đó chưa thể thành quê. Đó là nhà tôi. À mà nghĩ vui vui một chút thì nơi tôi ở hiện tại không thành quê được vì nó là... phố. Phố thì không phải là quê! Không có những mùa màng cây trái, nhà này bưng sang nhà kia mời nhau mấy củ khoai, chục trái bắp, nải chuối sứ, nửa trái mít hay mớ đọt bầu bông bí, nắm rau mồng tơi, bồ ngót nấu bát canh giải nhiệt ngày hè. Phố, cũng ít khi nhà này sang nhà kia xin tạm trái ớt, tép hành, chén mắm, muỗng muối những khi "xớ lở". Phố không có những buổi chiều oang oang đầu ngõ giọng các bà, các mẹ "réo" con cháu về ăn cơm. Không có những bà mẹ, cô chị bồng bế em bé sang nhà hàng xóm vừa đút cơm vừa tám đủ chuyện trên trời dưới đất. Phố cũng đâu "mấy khi" nhà này mời nhà kia ăn giỗ, mấy khi mời nhau ly trà nóng buổi sớm mai. Cũng có cây xanh, sân vườn. Cũng có tiếng chim hót líu lo nhưng cổng thường cao, tường rào thường kín.
Gần ba mươi năm ở phố mà móng chân mình chưa phai váng phèn. Cái tâm thức quê kiểng ẩn núp đâu đó hễ có dịp là ra mặt, là dỗi hờn, là hoài nhớ trước sau.

Xem tiếp...

Ôi! Cường Để

Cô Lê Thị Chân Tú

Mười một giờ đêm nhận điện thoại của anh Lê Đại Đồng từ Texas. Có điều ngạc nhiên là từ nơi xa xôi ấy, cách Việt Nam hàng vạn dặm lại có một Ban Đại Diện Gia Đình CHS Cường Để & Nữ Trung Học Qui Nhơn, trong khí ấy, qua từng ấy năm, chúng tôi ở Việt Nam không liên lạc được gì với nhau.

Không hiểu sao tôi nằm thao thức mãi không ngủ được. Bật dậy ra khỏi gường, mở tủ sách, lục từ xấp giấy tờ cũ một cuốn học bạ, màu giấy đã phai, nét chữ và khuôn dấu đã nhòe:

Học Bạ Bậc Trung Học Đệ Nhị Cấp
Họ và tên học sinh: Lê Thị Chân Tú
Trường: Trung Học Cường Để.

Xem tiếp...

Chút tâm tình của một nhà giáo cao niên

Thầy Đinh Thành Bài

Em D,

Sau hơn 1 tháng ở miền Nam Cali, và dự Đại Hội Cựu Học Sinh Các Trường Trung Học Qui Nhơn cũ thật xúc động và vui nhộn, vừa về đến Bắc Cali thầy nhận được ngay của em mấy trang thư và tập san Cường Để 1998. Thầy vội vàng đọc thư em và ngấu nghiếng đọc nửa cuốn tập san trước khi ngủ.

Sau khi điện thoại với em và được biết còn kịp thì giờ, thầy viết bức thư này cho em như một tài liệu có thể dùng, góp vào tập san số hai, năm 1999. Với thầy, một cụ già 77 tuổi, tai điếc 50%, đang chờ hearing aid, trí não không còn là cái máy như thuở hoa niên vì đã một lần đứng trước mặt cô Bạch Liên mà hỏi cô Bạch Yến về người chị bây giờ ra sao, thật khó mà viết được một trang hồi ký với sự kiện rõ ràng. Vậy xin cho phép thầy kể chuyện lung tung, nhớ đâu nói đấy, miễn sao vui là được phải không em?

Xem tiếp...

Kể chuyện về trường cũ 1955

Thầy Vũ Quốc Oai

... Mùa Thu năm 1955, chúng tôi đạp xe từ Đại Học Xá Minh Mạng lên Bộ Giáo Dục ở đường Lê Thánh Tôn để thăm cụ Đỗ Trí Lễ, một vị giáo sư dạy tôi thời Trung Học. Cụ hỏi thăm sự sinh sống của chúng tôi, chúng tôi trả lời là học bỗng chỉ đủ ăn, còn mua sách là một gánh nặng của chúng tôi. Khi đó các sách vở chúng tôi học đều được nhập cảng từ Pháp bỡi các nhà sách Lê Phan và Xuân Thu, rất đắc. Cụ nói là các tỉnh đang thiếu giáo sư, nếu muốn đi dạy thì mang bản sao văn bằng để cụ sắp xếp. Sau khi từ giả cụ, chúng tôi về bàn tính với nhau xem nên đi dạy hay tiếp tục học. Một số quyết định giang hồ một chuyến, trong đó có tôi...

Xem tiếp...

Trà sớm cùng tôi 22 _____

Tra som 22
Bạn

Đời tôi may mắn biết bao, từ tuổi thiếu niên tôi đã có được vài người bạn chí thân và tốt bụng cho mãi đến bây giờ, tôi đã thọ nhận ở họ những món quà vô giá, đó là tình bạn vô tư chân thành. Và tôi vô cùng nhớ ơn!

Xem tiếp...

Trà sớm cùng tôi 21____

trau
ảnh internet
Sau mỗi chuyến đi
Thỉnh thoảng tôi cũng có những chuyến đi xa. Người xưa nói "xấu làm tốt, dốt khoe chữ", nôm na là bạn hay nói về cái gì, tui biết bạn đang thèm, đang thiếu cái đó. Hiểu vậy, tôi đang thèm, đang thiếu những chuyến đi chứ không dám "khoe". Khoe sao được, mình đâu "giàu có" tầm mắt và nhiều trải nghiệm như bè bạn mà khoe!
Tôi vốn ọp ẹp, sức khỏe không cho phép ngao du nên mỗi lần được (hay buộc phải) đi xa là mỗi lần cố nhìn, cố cảm cuộc sống, cảnh vật, con người nơi mình qua dù có khi "trần thế" chỉ như những thước phim lia nhanh bên ngoài ô cửa tàu xe...

Xem tiếp...

Trà sớm cùng tôi 18_________

chan trau
Ảnh : internet

Đời lúa

Đời tôi chưa đủ diễm phúc cũng không quá gian truân. Gian không ra gian mà hiền cũng chẳng ra hiền. Vừa u u mà cũng có chút minh minh. Đã quá 50 được một đoạn nghĩa là cũng xập xòe xanh vỏ đỏ lòng này nọ như ai. Cuối cùng có là ốc mượn hồn giỏi đến đâu, tôi cũng thấy mình thực sự chỉ thuộc về một căn phần nhiều đau đớn: nông phu.

Xem tiếp...

Đăng Nhập / Đăng Xuất