Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • CD4 1200
  • hinhCu 1200
  • DaiThinhDuong1200
  • NhaGiuXe1200

Một Ngày Vui Mùa Đông

 

Cuộc đời không tình yêu như cây không hoa không trái
Và tình yêu không sự đẹp như hoa không hương thơm và trái cây không hạt giống

Hôm nay đã là tháng 12, cô chợt nhớ về những năm tháng mình còn sống ở bên Âu Châu. Tháng này ở bên đó trời đã lạnh, có năm giờ này tuyết cũng đã rơi đầy ở cái thành phố mà cô đã sống. Và những ngày trước lễ Giáng Sinh ở nơi đây, bất kể ở thành phố hay ở làng quê, ở ngay tại trung tâm mua sắm, đường phố và những khung cửa kính của mỗi cửa tiệm đều đã được trưng bày đèn lấp lánh, có hang đá với hình tượng Chúa Jesus, Đức Mẹ Maria... với sự tích Chúa ra đời trong máng cỏ nhân dịp này.

Xem tiếp...

Xuân, Hạ, Thu, Đông

Bác tôi nằm đó chỉ còn da bọc xương thiêm thiếp ở trên giường, nhịp thở vẫn đều đặn nhưng yếu ớt, đôi mắt khép nhẹ và bà dường như mơ hồ không còn biết gì nữa từ thế giới chung quanh... Tiếng kinh niệm phật văng vẳng đều đều từ chiếc cassette để ở bên cạnh giường, tôi ngồi xuống giường bên cạnh bác chạnh lòng lấy bàn tay mình xoa nhè nhẹ lên lưng bàn tay gầy guộc đó và thầm thì đôi câu với bác...

***
Thời tôi còn đi học tiểu học gia đình tôi và gia đình bác ở gần bên nhau, hằng ngày ngoài giờ học chiều chiều tôi vẫn hay đi qua nhà bác tôi, chơi đủ mọi thứ trò chơi con nít có ở trên đời với mấy ông anh con bác cùng lứa tuổi như là lật hình, bắn bi, tán lon hay đánh nhau lấy tay làm kiếm... Và khi đám con nít chúng tôi chấm dứt cuộc chơi với mồ hôi mồ kê nhễ nhại đầy người thì cái bụng cũng đã cồn cào mặc dù là giờ cơm chưa tới. Tôi nhớ rất rõ khi thì cái bánh thuẩn nhà làm khi thì cái kẹo ú mua ở chợ bác đã phân phát cho bọn con nít chúng tôi ăn, lúc thì trái sapoche hay trái ổi ở trong sân vườn nhà, gặp bữa ở nhà còn chút cơm nguội của bữa ăn trước thì hôm đó chúng tôi lại được bác cho ăn món cơm chiên với tỏi và nước mắm... Cho đến tận bây giờ tôi vẫn còn thèm thuồng chén cơm chiên bác cho ăn ngày đó, thỉnh thoảng giờ đây mỗi khi nhà còn chút cơm nguội mà làm biếng nấu ăn tôi cũng làm lại món cơm chiên tỏi ngày cũ của bác nhưng sao lạ cái hương vị ngày cũ đã không bao giờ trở lại lấy một lần...

Xem tiếp...

Kiếp người


ottawa
Ottawa 05/2012 Photo : Phạm Ngọc Dao

Xuân đến rồi Xuân đi, Xuân đi rồi Xuân lại lại.

Mới một năm mới đây, vậy mà đã cũ để bây giờ lại đón một năm mới nữa.
Kiếp người cũng như mùa Xuân, mới được sinh ra, vậy mà cũng đã già, sống gần trọn kiếp để rồi sắp sửa theo cái tuần hoàn mà được tái sinh lần nữa.
Có ai biết kiếp trước của mình là gì không?
Tôi cũng vậy. Tuy nhiên, vì tôi được sinh ra vào năm Ngọ, gặp nhiều khốn khó, nên tôi có thể đoán: con ngựa chính là tiền kiếp của tôi. Một con ngựa cày suốt kiếp vẫn chưa trả hết nợ, đành phải để lại cơ cực, trắc trở cho đời sau tiếp tục gánh vác.

Xem tiếp...

"Dzìa đây nghe em"

Gặp Nhau Chuyện Vãn Về Chuyến Đi VN Cuối Năm "Dzìa Đây Nghe Em"

Lemaylan

Café Phượng Tím San Jose tháng 4/2015
Mới đây trong số hằng trăm email tôi nhận được mỗi ngày, một ông bạn nhạc sĩ già gửi một bài viết hổng có tác giả "Hạnh Phúc Tuổi Già" có một đoạn tôi cho là hay ..."Nếu bạn trên tuổi 60, bạn không còn nhiều thời gian ở phía trước, bạn sẽ không thể mang đi những gì bạn đã có và sẽ là vô ích nếu bạn vẫn bận tâm kiếm tiền và dành dụm. Trên 60, giàu có không còn nằm ở tiền tài danh vọng sự nghiệp. "Lục thập nhi nhĩ-thuận" Đến tuổi này, bạn sẽ tự nhận biết đâu là chân giá trị của những ngày tháng còn lại trên đời. Sức khỏe, thể dục, dinh dưỡng, tình cảm của những người thân yêu, bạn bè, v.v. Vâng, bạn bè chính là một trong những sự giầu có của bạn, hãy giữ mối quan hệ này lâu dài, hãy tôn trọng một số nguyên tắc căn bản: chịu khó nghe, đừng ngắt lời; tránh nhạo báng, hãy cảm thông; trả lời câu hỏi, đừng phản đối; hãy tha thứ, đừng trách cứ và điều quan trọng là đã hứa thì không được quên" ...

Xem tiếp...

Mùng 1 Tết đi chợ Gò, mơ về chợ Gò xưa!

Tết Mậu Thân 1968 là cái Tết cuối cùng mình không còn đi chơi chợ Gò nữa. Bởi năm đó, lần đầu tiên mình tận mắt thấy chiến tranh đã tràn vô thị xã Quy Nhơn thanh bình, để rồi chiến sự cứ leo thang mãi, làm cho người ở phố dễ tin rằng chợ Gò không còn đông vui, an toàn !

Ngày trước, chợ Gò là một địa điểm du Xuân, mọi người tới đó để tận hưởng cái Tết rộn rã đậm chất thôn quê Bình Định. Dù ở lứa tuổi nào bạn cũng có thể tìm ra vai ba món vui chơi hợp với sở thích của mình.

Xem tiếp...

Vãn chuyện cuối năm



Nhà Thầy Võ Thăng ở Ấp 3, Chợ Chiều Thanh Hóa, Trảng Bom ..đi lằng ngoằn một lúc..thì phải nhờ Thầy dẫn vào . Thầy có già đi một tí so với lần gặp trước, tuy vậy giọng Thầy vẫn sang sảng : " Thầy vẫn dạy 20 tiết/tuần . Mình trở thành Lão Tướng rồi , nhà lại gần Trường nên nhiều khi đồng nghiệp nhờ dạy thế hoài , mỗi tiết được trả 70.000 đ ..cũng xoay xở sống được em à " Phía sau phòng khách là gian nhà sản xuất kẹo, bánh . Chiều cuối tuần nên công nhân nghĩ làm, chỉ còn một người lúi húi gói bánh ..Thầy trầm ngâm " Chuyện bánh trái là của mấy đứa con làm, Thầy chẳng dính gì vào . Có đưa nhỏ đi du học là do nó tìm trường, tìm được học bổng đó thôi ..chứ vợ chồng già nhu cầu cũng không nhiều lắm " Nhắc tới quãng thời gian dạy ở Trường Cường Để Quy Nhơn, Thầy như hào hứng hẵn ra . Thầy kể về lúc dời vào sống luôn trong khuôn viên trường, lúc tất niên Thầy trò tổ chức quét vôi , lúc còn trai trẻ thách thức luôn cậu học trò cá biệt trong lớp : " Thầy chấp em thêm một con dao nữa đó , dám không ! " Thầy ạ, bây giờ trò đó hiền lành lắm rồi Thầy , về Tuy Phước sinh sống bằng ngề cây kiểng , nhớ lại lúc đi học lúc nào cũng đút vở trong túi sau, nghênh ngang la hét mà buồn...cười !

Xem tiếp...

Góc Phố Ngọt Ngào



Gặp nhau ngay đầu năm dương lịch 2015 tại Café Góc Phố Ngọt Ngào The Sweet Corner, San Jose - Huỳnh Hữu Qui Nhơn, Nguyễn Tư Phương, Nguyễn Hoàng Lộc, Mây Lan

Sau mấy tuần lễ quay cuồng với gió mưa bão tố, nơi chúng tôi ở một vài tia nắng đã len nhẹ trở lại xen lẫn với cái giá rét của những ngày cuối đông chao ơi là lạnh! Lạnh lắm, rất lạnh. Nhưng phố xá vẫn rất nhộn nhịp ngòai kia. Mùa lễ hội mà. Khi liếc nhìn tờ lịch trong ngày làm việc cuối năm, nghĩ đến thời gian, một chút cảm giác hiu hắt mơ hồ như đưa mình xa thêm cái náo động hiện tại chung quanh. Ồ thời gian! Ra mình chẳng còn cái hăm hở của tuổi thanh xuân, cái náo nức thời trẻ dại mơ ước được ôm hết cả mọi thứ trên đời khi thêm tuổi mới. Những bạn bè đang đi qua chặng đời dài gần sáu mươi năm, nếm đủ thứ mùi vị của cuộc đời, hẳn cũng đang chầm chậm lăn xuống theo con dốc đời, thảng vài ngày lại nghe tin bạn bè người thân kẻ ngã bịnh, kẻ phủi tay mà ngậm ngùi.

Xem tiếp...

Nguyễn Vinh Quang, tiếng hát tự tình

Có lần trong cà phê sáng, một người bạn nhắc tới ban nhạc sinh viên ở Đại Học Vạn Hạnh của mấy chàng trai quê xứ củ mì. Hát hay không bằng hay hát, vừa mới rộ đã tan theo mùa Xuân năm 75 !

Chuyện cũ giờ mòn hết, còn sót lại trong kí ức về một thành viên hát hay nhất ban nhạc hồi ấy là Nguyễn Vinh Quang, dân Cường Để Quy Nhơn, 1971-1974.


Quang và Nhơn, Đà Lạt, tháng Tư

Xem tiếp...

Giới thiệu sách: trường thiên tiểu thuyết "Tây Sơn tam kiệt" của Vũ Thanh

Vũ Thanh tên thật là Võ Thanh Quang, sinh năm 1956 tại Tân Hội - Phước Hưng- Tuy Phước - Bình Định. Anh là cựu học sinh Trung học Cường Để Quy Nhơn (1968-1975). Hiện đang định cư tại tiểu bang Florida - Hoa Kỳ.

Theo cách nói khiêm nhường của tác giả thì anh là một nhạc sĩ, thi sĩ và văn sĩ không chuyên, mang tính tài tử và cống hiến. Tuy vậy, những nhạc phẩm của anh đã được chính con trai là nam ca sĩ Quốc Khanh trình bày, cũng như "Trường thi Hòn Vọng Phu" với 2.466 câu thơ lục bát của anh (NXB Trẻ phát hành năm 2012), đã gây nhiều bất ngờ thú vị cho giới yêu thơ, nhạc. Và một lần nữa chúng ta sẽ hết sức kinh ngạc khi tác phẩm tiểu thuyết đồ sộ "Tây Sơn Tam Kiệt" dài tổng cộng 5.000 trang của anh sẽ được nhà xuất bản Trẻ hoàn tất việc phát hành vào cuối năm nay.

Xem tiếp...

Tiễn đưa Thầy Phạm Xuân Ẩn

Thứ Hai vừa qua, tôi nằm mơ thấy thầy, lòng hơi lo lo không biết có chuyện gì xảy đến với thầy. Tính gọi về hỏi thăm cô, nhưng rồi sáng dậy, đi làm quên gọi. Không nhớ gọi điện thoại hỏi thăm, nhưng sao lòng lại muốn ghi chép vài dòng cảm nghĩ còn đọng lại trong tôi sau lần viếng thăm thầy hôm 7 tháng 8 hè rồi.

Về đến nhà loay hoay với chuyện cơm nước, dọn dẹp xong cũng gần đến 11 giờ đêm. Tôi mở máy ra, làm công việc bỏ dấu thanh vì viết ở hãng không có dấu. Phần mệt, phần buồn ngủ, với lại công việc bỏ dấu là công việc nhàm chán nhất nên tôi quyết định tắt mắt đi ngủ. Giấc ngủ đã không đến dễ dàng. Tôi nằm nghĩ ngợi lung tung. Tôi đấu tranh với chính tôi có nên dậy bỏ dấu cho xong bài viết? Mấy phút sau, tôi ngồi dậy bật đèn lên, mở máy ra. Tôi đã thắng tôi. Xong tôi gửi ngay đến anh Hiền vào lúc 11:28 khuya ngày 20 tháng 10 tức 11:28 sáng ngày 21 tháng 10 giờ Việt Nam. Và tôi đã đi vào giấc ngủ thật ngon.

Xem tiếp...

Đăng Nhập / Đăng Xuất