Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • CD4 1200
  • hinhCu 1200
  • NhaGiuXe1200
  • DaiThinhDuong1200

Cuốn tuần phả cũ

Mấy bửa nay người cứ bần thần, chẳng biết vui hay buồn . Mình vừa bất ngờ nhận được cuốn tuần-phả ( Hướng đạo Bình Định, Kha Đồ Bàn) từ người bạn . Trong suy nghĩ mình tưởng rằng nó phải dày dặn, đường hoàng lắm.. đến khi mở giấy gói ra mới thấy nó tang hoang, rách nát …

Đúng 41 năm từ lúc mình đóng bìa cho nó và viết những dòng chữ đầu tiên trong cuốn tuần-phả , giờ đây nó quay trở về . Xộch xệch, ố vàng và thảm thương cho những tấm hình đen trắng, cứ dính chùm với nhau hay được gở vội, rách nát – cái thì còn khúc trên, mất dưới , cái thì còn bên phải mất bìa trái…Thằng bạn phân trần , trải qua nhiêu đời Tuần trưởng , lúc thì chạy giặc năm 72, rồi lần cuối năm 75 .., té khỏi ghe ướt hết..may mà còn sống để đem về …thế là mình cũng sực tỉnh, đi chạy giặc mà mang theo cuốn tuần phả kể là “ quá quý’ rồi , còn gì mà trách nữa !
Chỉ những trang viết bằng bút bic là còn đọc được, nhiều tên vẽ vời , viết bằng viết lông kim nay lem luốc cả . Lần giở những trang còn đọc được, tổng cộng có 37 tên trong danh sách . Cũng may, số đã chết không nhiều, còn lại thì tứ tán 4 phương … Thôi thì cứ  viết lên đây vài dòng cho chúng biết , đứa nào có quan tâm thì liên lạc , còn lại mình lưu thành những bài viết kỹ niệm một thời , trong đó – có những đứa vừa là bạn học Cường Để vừa là bạn Hướng Đạo Bình Định ..Đọc những dòng viết lúc đó sao thấy ngây ngô và thiệt tình quá . . .

Xin trích đăng 1 bài trong cuốn Tuần phả tuần Quang Trung …

Xem tiếp...

Chiều nay có mùa thu đi về…

Sáng nay, quán cà phê Cứt Chồn trong xóm nhỏ gần cư xá Thanh Đa sao đông khách hơn thường lệ. Bên bàn trong, chị Ba đang lui cui với mấy cái phin cà phê, pha pha chế chế cho khách thì nghe có tiếng gõ nhè nhẹ lên bàn. Chị ngẩn lên nhìn, một thiếu nữ vẻ là lạ khẽ chào:

- Chào chị Ba… Em nè !
Chị Ba đang còn ngờ ngợ thì thiếu nữ ấy gỡ cặp kính râm ra. Chị sửng sốt reo lên:
- Trời Thu… Thu… Em dzề hồi nào ?
- Hôm qua chị à… Chị khỏe không ?
Mừng quá, chị Ba đáp lia lịa:
- Khỏe… Khỏe… ! Cái con khỉ… Sao đi lút một hơi dzậy ?
Cầm tay Thu kéo ra chiếc bàn khách kế bàn tính tiền, chị vồn vã:  
- Ngồi đi em… Ngồi đi ! Chờ chị chút nghen !
Rồi chị đon đả lo cho khách. Một khách quen hỏi:
- Ai dzậy chị ?
- Úi… Con Thu… quen, quen lắm…ở Mỹ mới dzề hôm qua. Xin lỗi nhen, cho tui nói chiện dzí nó một chút.

Chị Ba kéo ghế xề xuống ngồi kế Thu:
- Sao… Dzề chơi lâu không em ?
- Thăm nhà ít hôm rồi em vô lại Sài Gòn.
- Ít dzậy sao ?
- Chỗ làm cho nghỉ phép có ba tuần thôi. Em phải về lại bển để “cày” tiếp chị à !
- Ờ… ờ… Uống gì đi nghen ! - Chị Ba tỏ vẻ thông cảm.
- Cám ơn chị. Thăm chị chút rồi em đi.
- Làm gì như nước sôi dzậy em ?
- Trưa mai em trở lại nữa mà. À, chị nhớ nhắn thằng Tư giùm là có người quen cần gặp… ảnh. Nhưng đừng cho ảnh… đừng cho nó… biết là em về. Nhớ nghen !
Chị Ba lầm bầm trong bụng: “Nhỏ này thiệt… “Thằng”, “ảnh” rồi “nó”…Hiểu chết liền… !”.
-  Rồi… Yên chí đi… Nhớ mà !

Xem tiếp...

Rổ bắp luộc của Má tôi

- Mới năm giờ, còn sớm mà Má !
- Ra sớm mới bán được… Mí lại không bị “dẹp lòng lề đường”, thằng Ba à !
- Dzậy hả… Để con bưng cho !
Nói rồi tôi giành cái rổ bắp luộc trên tay Má rồi đi u một mạch đến ngã tư Cẩm Hưng (góc Gia Long – Phan Đình Phùng). Má tất tả rảo bước theo:
- Thằng Ba… Để tao… Để tao… !
Là đứa con thứ trong nhà, kế “thằng Hai”, nên Má quen miệng kêu tôi là “thằng Ba” chớ không kêu bằng tên. Cái quê quê thiệt thà chất phác này ở ngay trong lời nói thường ngày của Má.

Sau “cái ngày chợt sụp đó”, gia đình Ba Má tôi sa sút thấy rõ. Mà có phải chỉ một mình gia đình Ba Má tôi thôi đâu, cái cảnh này các nơi đều vậy hết mà. Thế là từ cương vị một “bà chủ”, Má tôi rớt xuống cái đụi, biến thành “cái bà bán bắp luộc”. Trước khi bán bắp luộc, Má cứ lui cui moi móc từ các góc nhà, từ các gầm giường, gầm tủ hay xó xỉnh nào đó… những áo quần cũ, sách vở cũ, đồ nhôm nhựa, chai lọ hũ thõng… Hễ cái gì Má nghĩ bán được có chút ít tiền là Má gom sạch sành sanh; gom thành từng nhúm, nhúm nào ra nhúm nấy; rồi chờ mấy người buôn “ve chai, đồng nát” đến mua. Má bán với giá rẻ mạt, rẻ thua bèo. Bộ veston thiệt kẽng của tôi trước bảy lăm (để dành cưới vợ) cũng đành phải lặng lẽ “ra đi”.

Xem tiếp...

Vài tản mạn về tiếng Việt

Lịch sử Việt Nam từ Bắc thuộc cho đến thời điểm thống nhất  1975 bao gồm ba thời kỳ: bị đô hộ bởi Trung Hoa hơn một ngàn năm, tiếp theo là khoảng tám mươi năm dưới ách xâm lược của thực dân Pháp,/tiếp đến bị phân chia làm hai nước do âm mưu thực dân mới của Mỹ  trong gần hai mươi năm.
Nhac sĩ Trịnh Công Sơn đã khái quát rất hay nội dung này trong ba câu mở đầu ca khúc “ Gia tài của Mẹ”:
Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu
Một trăm năm đô hộ giặc Tây
Hai mươi năm nội chiến từng ngày …
Tôi rất tiếc khi phát hiện ra ở câu thứ hai, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã viết lời ca này theo chủ động cách (có lẽ cho hài hòa với giai điệu, tiết tấu) thay vì đúng ngữ pháp phải theo thụ động cách...

Xem tiếp...

Trường Xưa Tên Cũ

Tháng ba năm 1975, trường Cường Để và trường Nữ Trung Học Qui Nhơn bị (hay được, nói kiểu nào cũng được) đổi tên. Mấy chục năm qua nghe nói đổi đi đổi lại mấy lần.Thú thiệt là xa quê từ độ ấy cho nên tôi cũng không rõ những tên trường mới cho lắm. Chỉ nghe nói là Quốc Học, Quang Trung,  Ngô Chi Lan, Trưng Vương, vân vân và vân vân. Tên Cường Để chỉ còn trong trí tưởng của những ông già năm nay trẻ nhứt cũng ngoài năm chục hết ráo. Và Nữ Trung Học Qui Nhơn thì chắc cũng giông giống vậy (xin các chị đừng phiền). Tên ngôi trường nữ và những tà áo dài trắng ngày xưa lâu lâu được nhắc tới kèm theo những mối tình học trò, những "em tan trường về anh theo Ngọ về" từ mấy mươi năm trước. Ở hải ngoại thì có vài ba trang web, tờ Đặc San Cường Để và Nữ Trung Học Qui Nhơn , và những kì họp mặt ở Texas... Trong nước thì nghe nói sau này anh em cũng họp mặt ì xèo hàng năm vào những dịp lễ lạc, tết nhứt....

Xem tiếp...

Chiều ở quán M.

Người ca sĩ ngồi trong quán cà phê
mặc váy trắng và tóc búi cao như khi hát bài Thu Cạn
nhưng ngọt ngào cho tới cả li cà phê đắng
và mùa thu Sài Gòn vẫn còn đầy
dù không có lá vàng bay

Người ca sĩ ngồi trong quán cà phê
nhỏ nhắn, gọn gàng
làm như giọng hát mezzo cao vút không chỉ thoát ra từ lồng ngực
mà từ cả bốn ngăn tim nữa

Xem tiếp...

Những bài học đầu đời

Kính nhớ Thầy Dương Minh Ninh và Thầy Phùng Văn Viễn

Đi học cả năm năm tiểu hoc, bảy năm trung học, thầy cô tổng cọng ít ra cũng vài ba chục người. Đó là chưa kể các thầy dạy kèm luyện thi nữa. Môn học thì hồng chuyên đề huề, không thiếu gì hết, Toán, Lý, Hóa, Vạn Vật, Việt Văn, Anh văn, Công Dân Giáo Dục, Sử Ký, Địa Lý vân vân và vân vân. Và biết bao là bài học trong mười mấy năm trường daì đằng đẵng này.  Thường ai cũng có những kỷ niệm đẹp, đặc biệt về một vài thầy cô của mình, về những môn học mà mình thích, những bài học mà mình ưa…

Hồi thằng con trai còn nhỏ hai vợ chồng đều đi làm, phải cho nó đi nhà trẻ. Cuối ngày vô nhà trẻ đón con về, hay thường dòm ngó hỏi thăm coi thử trong ngày ngoài chuyện ăn uống ỉa đái ngủ nghê thì nó làm cái giống gì nữa. Mới hay, phần lớn là vẽ vời và ca hát. Nhứt là vẽ, đủ kiểu hết, đen trắng có, màu có, bằng cọ có mà bằng năm ngón tay cũng có. Có tranh nhìn giống như của ông Picasso, nhưng phần lớn thì loạn cào cào châu chấu. Càng nhìn càng khâm phục thằng con, mới đi nhà trẻ mà đã vẽ vời cao siêu quá cỡ!  Khi qua tuổi đi nhà trẻ, tác phẩm của con chất đầy mấy thùng. Bèn đem ra treo lên làm một màn triển lãm trong nhà, xong cuối tuần mời  mấy cô giáo nhà trẻ lại chơi một bữa, vừa ăn BBQ vừa coi tranh! Sau này đọc mấy bài nghiên cứu về chuyện dạy dỗ con nít  mới biết là vẽ vời và ca hát giúp cho đầu óc mấy đứa nhỏ phát triển. Nhớ lại thấy mừng trong bụng, vì hồi xưa coi vậy mà mấy thế hệ học trò trường Cường Để cũng may mắn được học chút đỉnh về hội họa và âm nhạc.

Xem tiếp...

Rừng Thu

Nơi tôi ở, thường phải đến giữa tháng 10, mới là thời điểm rực rỡ nhất của mùa thu. Lá ngã vàng, đỏ, tím...ngợp nắng trên cao. Lác đác lá thu rơi từng chiếc, từng chiếc trên những thảm cỏ khô vàng. Năm nay hạn hán. Mưa ít. Nóng nhiều. Thu đến sớm. Lá vàng nhanh.

Rừng Thu

Xem tiếp...

Những câu hỏi và một đôi mắt…



Ảo giác với 4mg Risperidone

(Tự họa với dán giấy của Bryan Lweis Saunders)

Có một dòng chữ lạ xuất hiện trong đầu tôi, hỏi tôi: “Lâu giờ ông có viết gì không?”. Tôi trả lời: “Tôi không viết gì được nữa!”. Dòng chữ khiêu khích tôi: “Thế thì có bao giờ ông buồn khi cảm xúc ông đã cạn không?” Tôi trả lời không do dự, nhưng có hơi bực bội: “Tôi không còn thiết tha với đời sống này nữa!” Nhưng dòng chữ vẫn lì lợm, bắt tôi phải trả lời vì sao mà tôi bế tắc! Thật tình là tôi không biết hàng chữ này sao tự dưng muốn đi vào đời tôi, bắt tôi phải nói lý do.   
Nó đến từ đâu, tôi không biết. Đến bằng cách nào tôi không hay. Nhưng tôi có thể hình dung ra khuôn mặt của nó. Một khuôn mặt có ánh mắt nhìn như xuyên qua lồng ngực tôi, nhìn thấu trái tim tôi, đi thẳng vào đầu tôi. 

Xem tiếp...

Những bài học mẹ dạy

Khi viết về mẹ, người ta thường nhớ đến những kỷ niệm êm đềm của thời thơ ấu, có tiếng ru hời của mẹ. Lớn lên một chút, là kỷ niệm những ngày theo mẹ lên chùa, đi chợ tết hoặc hình ảnh tảo tần một nắng hai sương của mẹ. Nhưng với tôi, ngoài những kỷ niệm dịu dàng, tôi lại có những kỷ niệm đáng nhớ khác. Đó là những khi bị mẹ đánh đòn. Với tôi, bị đòn không phải là chịu sự trừng phạt mà là học, những bài học về đạo đức.

Thuở bé, trong các anh em trong nhà, tôi là một đứa trẻ hiếu động, tinh nghịch nên thường bị đòn nhiều nhất. Những khi phạm lỗi, mẹ bắt nằm trên phản hạch tội rồi lấy roi quất xuống phản “đánh đét” một cái. Tuy roi không đánh vào người nhưng tiếng roi làm tôi giật nẩy mình, sợ xanh cả mặt!  Nếu là lỗi lần đầu tiên phạm phải, thì mẹ nhắc nhở và cho khất nợ nếu còn tái phạm thì sẽ bị đòn gấp đôi.

Xem tiếp...

Đăng Nhập / Đăng Xuất