Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • NhaGiuXe1200
  • hinhCu 1200
  • DaiThinhDuong1200
  • CD4 1200

Thơ

THU

Rừng phong mưa gió ngọn la đà
Mây xám giăng mờ bóng núi xa
Trời chuyển sang mùa cây lá úa
Lòng theo mộng cũ lệ tình sa
Cố quên cay đắng ngày chia biệt
Đâu biết thương mang dạ khó nhòa
Lặng lẽ đêm đêm sầu đối ảnh
Nhớ ai ai nhớ... nhớ ai mà...!


BÓNG TÀ

Bóng chiều trải nhẹ bến cồn lau
Sóng gợn cơn mê liễu cúi đầu
Sông nước mênh mông thuyền một lá
Trời mây thờ thẩn cánh chim âu
Đìu hiu tiếng địch buồn than vãn
Lận đận quê người hận khổ đau
Đất khách đêm thâu thường chợt giấc
Nhìn gương thấy tóc đã thay màu!


QUÁN THU

Ngổn ngang trăm mối nặng nơi lòng
Lá rụng ngoài song thu nhớ mong
Cây đứng trơ vơ con bóng xế
Khách buồn đơn lẻ mắt xa trông
Quê nhà dặm khuất ngàn sương gió
Cảnh lạ buồn thương mây núi sông
Ngồi lặng suy tư sầu chất ngất
Hồn vương giấc mộng kiếp phiêu bồng!


BĂN KHOĂN

Đất khách thu sang khói tỏa mờ
Nằm nghe chim lạ giữa rừng mơ
Lá buồn rơi rụng thương canh mộng
Dạ nhớ dạt dào nợ tóc tơ
Mưa nhẹ cúc vàng tình thắm thiết
Gió reo trúc biếc giọng ơ hờ
Nghe lòng thổn thức nơi nhà trọ
Vội vã tìm vần chép đoạn thơ!


TÌNH HOÀI

Quan san diệu vợi kiếp phong trần
Vượt biển trèo non đường dấn thân
Sương gió dập dồn con chiến mã
Khói mây hiu hắt mối tình xuân
Nổi trôi bèo nước thương quê Mẹ
Đày đọa tơ tằm nhớ cố nhân
Những muốn ra tay vung kiếm thép
Tâm hùng.... lực kém lệ khôn ngăn!


CHIỀU TÀN

Ngắm nẻo trời quê xa ngút ngàn
Sông dài cuồn cuộn dạ khôn an
Mồ chôn chiến sĩ trời hiu quạnh
Gió thổi rừng tùng tiếng thở than
Trăng núi chập chờn màu ảm đạm
Cốc hang mờ mịt sắc bàng hoàng
Lòng đau da diết cơn binh loạn
Sầu lắng thâm sâu đến ngỡ ngàng!


PHONG TRẦN

Trải bao năm tháng gió sương lồng
Chìm nổi thân bèo với bể sông
Đất khách mộng vàng theo sóng cả
Quê nhà xuân cũ đậm tình nồng
Bạc đầu lặng lội đường hun hút
Úa lá đìu hiu thu lạnh lùng
Giọt nắng còn vương sầu kỷ niệm
Tâm tình điệu lẻ đàn ngang cung!


BỨC GẤM

Nước non mây khói cảnh nên tranh
Dạ khách lâng lâng những cảm tình
Chiếc nhạn thảnh thơi trời bát ngát
Hồn thơ lai láng bút tung hoành
Đàn thông vi vút len gành đá
Sáo gió du dương lộng bể xanh
Tạo hóa khéo tay thêu bức gấm
Càng nhìn càng thấy nét tươi xinh!


XỨ NGƯỜI

Nhìn qua song cửa thấy hoa buồn
Nhắp chén trà thơm nhớ cố thôn
Sùi sụt lá đời rơi đất khách
Ngập ngừng bút giấy đọng tâm hồn
Mưa vùi mây lấp trời quê Mẹ
Nhạn thảm oanh sầu giọt lệ con
Đêm đến nằm nghe bao kỷ niệm
Ngày vui năm cũ đã không còn!


BỨC THƯ NHÀ

Trúc đào lay động ánh trăng ngà
Tiếng sáo u hoài liễu thướt tha
Dáng ngọc hương thơm lời cảm cựu
Phòng mây thanh tịnh bút nên hoa
Tơ duyên gối nước tình lưu luyến
Hồn mộng thương nhà dạ xót xa
Tiếc nuối chuỗi ngày thơ ấu ấy
Thâu canh mãi đọc bức thư nhà!


BUỒN RƠI

Mấy lượt hoa rơi, mấy độ buồn
Nghe trong tiềm thức nỗi cô đơn
Rèm thưa não nuột mưa sầu lá
Nhạn lạc phiêu diêu bóng đọng cồn
Ray rứt tim gan nơi đất khách
Ngậm ngùi cố lý buổi hoàng hôn
Tình đời riêng gởi vào cơn mộng
Tìm lại hương xưa... đọng đáy hồn!


ÚA LÒNG

Hắt hiu ai oán gió xuyên cành
Sương đọng rừng phong giọt giọt tình
Thu mộng hoang liêu cây trút lá
Tóc trăng phơ phất liễu buông mành
Nửa vời sóng nhạc hồn man mác
Một khúc tơ trời phận mỏng manh
Thương kẻ phòng riêng ngồi đối bóng
Lòng mang tâm sự dứt khôn đành!


HOÀI CẢM

Gió lồng khóm lá tiếng chơi vơi
Nằm lặng thầm nghe một quảng đời
Cửa ngập ánh trăng Hàn Mặc Tử
Lòng theo bóng nhạn chén ly bôi
Giở hình ảnh cũ bâng khuâng lệ
Xếp cánh tình thư phảng phất lời
Tiếc nhớ ngày xưa chung gối mộng
Ngỡ ngàng đất khách tuyết mưa rơi!


CHỜ CÁNH NHẠN

Ngớ ngẩn thu sang bước lữ hành
Chập chùng núi thẳm với trời xanh
Rừng già lặng lẽ chim tìm tổ
Bến nước đìu hiu liễu rũ cành
Lệ cũ ngậm ngùi thân tứ xứ
Lòng riêng lai láng nguyệt tam canh
Quê nhà xa cách buồn tin vắng
Xin nhạn cho ta gởi gắm tình!


THẸN CÙNG NON NƯỚC

Leo lét đèn ai ở cuối thôn
Chờn vờn sóng bạc chiếc thuyền con
Bơ vơ lữ thứ vầng trăng lạnh
Lặng lẽ rừng phong tiếng địch buồn
Réo rắc suối nâng tình lãng tử
Lao xao lá ủ lệ tâm hồn
Ngồi nghe tâm sự dài vô tận
Bút giấy trải lòng thẹn nước non!


Lam Nguyên



Vài hàng về tác giả:

- Tên thật: Lâm Khuê
- Sinh ngày: 30-9-1937
- Quê quán: Hữu Thành, Bình Định
- Sĩ quan QLVNCH
- Sang Hoa Kỳ năm 1980
- Hoạt động văn nghệ từ khi còn trẻ
- Thơ, truyện đăng trên một số báo tại Hoa Kỳ
- Hiện cư ngụ tại Renton, Washington State, USA.

Trích từ Đường Thi Bình Định, tuyển tập thơ do Bút Duyên Hội Tụ xuất bản năm 2009 tại Hoa Kỳ.
Bình luận


Đăng Nhập / Đăng Xuất