Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • CD4 1200
  • hinhCu 1200
  • DaiThinhDuong1200
  • NhaGiuXe1200

những ngọn lá theo thời gian tồn tại

Hoa Sala
photo triman

“Vườn ai mướt quá xanh như ngọc

Lá trúc che ngang mặt chữ điền”...

Màu ngọc trúc trong thơ Hàn Mặc Tử sẽ còn xanh biếc đến muôn đời...Vâng, ngọc trúc theo cách gọi của tổ tiên người Huế. “Màu nền” nguyên sơ của những khu vườn – hiếm hoi dần theo nhịp sống xô bồ – vẫn phần nào còn lưu dấu đến ngày nay.

Xem tiếp...

Chuyện săn bắt và hái lượm

Lẽ ra tôi phải để 2 từ săn bắt và hái lượm trong ngoặc kép cho đặc biệt tí vì thời buổi nay mà còn nói đến chuyện "khai thác thiên nhiên hoang dã" e lấn cấn. Vả lại tài nguyên thiên nhiên đâu dư dả như xưa mà cứ ngồi chờ.
Doi cat Nam Cuong
Ảnh internet : Đồi cát Nam Cương -Phan Rang

Xem tiếp...

Lương tâm hay lương tháng tao cũng cóc cần

Tên của nàng là Thuý, tuổi con mèo. Đặc biệt yêu màu đen. Từ áo quần giày dép mũ nón bao tay tuốt tuồn tuột một mầu huyền hoặc. Giang hồ gọi Hắc Thuý Miêu. Thuý đẹp lắm. Đẹp từ tóc tai môi má đến dáng người và ăn nói cực kỳ duyên. Theo đuổi Thuý toàn con nhà danh gia vọng tộc. Vậy mà tiên sư bố cái ông tơ bà nguyệt, sư cha cái tình yêu vô bổ. Nàng lại say đắm một anh đã không đẹp thì chớ còn làm việc trong trại hòm Ngũ Hành với chức năng thợ mộc. Giang hồ nghe qua mà tiếc hùi hụi. Chả hiểu thằng thợ mộc kia có ngón chi mà đạp đổ được một nhan sắc tầm cỡ thành trì. Bố mẹ anh chị em nhà nàng cực lực phản đối. Chả nói chả rằng Hắc Thuý Miêu cuốn áo cuốn quần đến trại hòm anh làm việc ở luôn mới gọi là tình yêu đích thực. Anh khố rách đến độ nhà chỉ là cái cấp bốn không tô kề bên trại hòm. Thêm một lần thiên hạ chửi sư bố cái tình yêu.

Xem tiếp...

Chả thua chi cổ tích

Khi một kẻ bị mất của mắt họ tối lại. Màu tối ấy sẽ hằn lên nét căm hận khi bị gài độ phải chuộc. Nếu ta trả lại thì ngay lập tức ta hưởng được ánh reo vui trong mắt họ. Đố mày lúc đó thằng được trả lại cái bị mất và thằng trả cái lượm được ai sướng?

Quá nửa đêm Dũng mới về đến nhà. Nghe động, bà chị xuống giường, bước qua cái thân thể bèo nhèo bởi ma men hành của ông chồng ra mở cổng cho em trai. Không phải Hạnh – vợ của ông bèo nhèo – giận hay ghét chồng chi cho cam, uống đến độ không tắm, lăn ra gạch men ngủ luôn thì đáng để đánh đòn chứ giận vẫn còn nhẹ lắm.

Nhưng cuối tháng, lương mới lĩnh anh em rủ rê không tới bến e mang tiếng sợ vợ. Chẳng qua bèo nhèo nặng quá, những sáu mươi lăm ký lô, làm sao mà cô lôi lên giường cho được? Thứ nữa, mấy đức ông chồng cứ lợi dụng cái gọi là giao tiếp với đối tác, lúc nào cũng mút chỉ cà tha, không say không về.

Xem tiếp...

Nổi buồn trong đôi mắt sâu

LTS : BBT xin giới thiệu Anh Nguyễn Trí sinh năm 1956 tại Bình Định. Nguyên quán Quảng Bình. Từng kinh qua nhiều nghề: đãi vàng, đá quý, khai thác trầm hương, chặt củi đốt than, nấu đường lậu, cưa kéo, làm đồ tể, dạy Anh văn, xe ôm, công nhân, bán tạp hóa... Hiện đã viết 200 truyện ngắn và 2 truyện dài.

 Vừa ra khỏi trại Minh chơi ma tuý lại ngay. Ở cái nơi nó cai cũng không thiếu. Anh chị em trong nhà bất mãn lắm. Vậy là đứa nào cũng xin ra, có gia đình rồi thì riêng chứ chung chạ làm chi cho rách việc?

Nó chết là quá xá đúng!

Người chết tên Minh, ghê gớm lắm nên dân chơi gọi đại ca. Trong bốn đứa con của vợ chồng Hai Phở thì Minh là út. Nhà giàu nên Minh hư từ bé. Đi học, Minh hoang đàng chi địa không trường nào chịu xiết. Cuối cùng bị đuổi khỏi trung tâm giáo dục thường xuyên về tội đánh thầy giáo ngay trong giờ học. Nó la cà với chúng bạn ở vỉa hè xóm chợ. Biết uống rượu năm mười ba tuổi và dính vô ma tuý năm mười bảy. Hai mươi hai tuổi, Minh có năm năm vừa cai nghiện vừa tù tội. Với bề dày thành tích cộng thêm được bà mẹ thương kiểu mù mắt nên Minh hoá quỷ.

Xem tiếp...

Đi tìm chân tâm



Trích một vài đoạn ngắn từ tuỳ bút Chà Láng của nhà văn Võ Phiến và ý từ truyện khoa học giả tưởng Inna Malkhanova được viết bằng tiếng Nga , được T.M chuyển dịch sang Việt ngữ .


Hôm nay là Phật Đản 2557 năm . Phật Tổ Như Lai triệu tập phiên họp khoáng đại bất thường cứ 1000 năm tổ chức một lần , Các vị bồ tát , các chư thiên , các vị thánh xuất hiện đồng một lúc , đúng giờ nhờ alert text nhắn tin trên điện thoại cầm tay . Phật tổ ngồi xếp bằng trên một bồ đoàn sen thơm ngát , hào quang toả sáng từ toàn thân ngài rực rở cả một tầng trời . Với ánh mắt từ bi , khoan thứ và độ lượng ngài nhìn xuống chúng sinh ở suốt chín tầng pháp giới , thứ tự theo thứ bậc Bồ Tát , Duyên Giác . Thanh Văn , các Chư Thiên , Atula , Người , súc sanh , ngạ quỷ và địa ngục . Các vị thánh càng lúc càng thưa thớt dần ở bậc Atula và người nhưng đầu người thỉ càng đông đảo , lô nhô, lúc nhúc ở hàng súc sanh , ngạ quỷ và địa ngục , Ngài chắp tay lại niệm : Nam Mô A Di Đà Phật ! tuyên bố khai mạc buổi họp :

Xem tiếp...

Nhành hoa súng ái nghĩa

Luân Hoán
ảnh Nhà thơ Luân Hoán -Đinh cường
Năm nhà thơ Luân Hoán xuất bản tập thơ đầu tiên cũng là năm tôi vào học năm thứ nhất, khóa 3 trường Quốc Gia Sư phạm Qui Nhơn: Đó là tập "Về Trời" (nhà xuất bản Văn Học Saigon – 1964). Trước khi được đọc "Về Trời", tôi đã đọc nhiều thơ anh trên Bách Khoa, Văn Học, Khởi Hành, Văn, Nghiên Cứu Văn học, Vấn Đề... từ vài năm đầu thập niên 1960.

Xem tiếp...

Mẹ tôi

BaHoang Đao
Bà Hoàng Đạo

Tôi không biết phải bắt đầu ra sao khi viết về mẹ tôi, vì có rất nhiều điều để nói. Cũng có thể dưới con mắt chủ quan, tôi nghĩ bà là một trong những người phụ nữ phương Đông tuyệt vời nhất trên cõi đời này. Người mẹ dịu hiền mà tôi được may mắn biết đến, với đầy đủ những đức tính về công, dung, ngôn, hạnh của một người đàn bà Á Đông, đã hy sinh cả một cuộc đời mình cho chồng, cho con và cho những nghĩa cử từ thiện ngoài xã hội với nụ cười luôn trên môi cùng chiếc răng khểnh duyên dáng.

Xem tiếp...

Mùa thu ẩm ướt

hoi-an
Ảnh : Hội An mùa thu -Nguyễn Trí Minh

Nàng rất gầy ,mặc cái áo len màu đen, như theo gió mà nương vào phòng tôi , im lìm và nhẹ nhàng như một con mèo nhỏ.

Cái nệm giường đơn của một thằng độc thân xộc xệch và bẩn. Nàng ké né ngồi trên chiếc ghế đẩu gần đầu giường mà trên đó cái thằng tôi vắt lổn ngổn một mớ áo quần nhàu nát.

Cành hoa hồng màu vàng tuần trước đã khô , mảnh khảnh , vẫn còn cắm trong ly nước đã đục màu ...
Nàng vói tay khép cánh cửa sổ để che bớt ánh nắng đã sắp lên cao ngòai kia. Tôi nhổm dậy ngóng cổ ngó lên đồi xa theo một thói quen đã nhàm chán , nhưng tôi vẫn thế, yêu cái ngọn đồi xa xa kia. Hay nhìn ngắm nó không biết để tìm gì? Có khi muốn nhìn cái mặt trời hay cái vầng trăng xanh biếc những đêm rằm chăng? Hay tôi muốn tìm vô số những linh hồn bay trên đó của một thời vụn vặt tuổi thanh niên , đã lâu.

Xem tiếp...

Tình yêu vô tận

Tôi gặp lại Huy vào một ngày chết tiệt, ngày cuối năm.
Vào những giờ khắc cuối của một năm với những tất bật không thể nào không vội vội vàng vàng mua sắm đủ các thứ lỉnh kỉnh để kịp đón giao thừa , để rồi sau đó là những ngày được thả lỏng thân xác nghỉ ngơi, được ngủ ngon lành trong ngày mùng một Tết.Tôi đã quen với nhịp sống của chính mình, thật sự không còn muốn phải vướng vít một điều gì từ hơn mười năm nay.
Vậy mà tôi vừa gặp lại Huy, bất chợt, khi tôi đang lang thang giữa chợ hoa đêm cố tìm mua một chậu hoa mai cho ngày Tết.
- Ngân ! Ngân!
Tôi nghe ai đó gọi tên mình và tôi quay nhìn lại sau lưng. Huy cũng vừa thắng xe lại bên cạnh tôi, một mùi hương quen quen thoảng vào mũi làm cho tôi trong phút chốc nghe tim mình đập nhộn nhạo trong lồng ngực.
Huy vẫn thế, dù đã bao năm tôi không còn gặp, anh vẫn có nụ cười rất đẹp, vẫn có mái tóc kiểu cũ, bồng bềnh trên đôi mắt sáng. Không biết mình có già đi nhiều không, còn Huy, tôi không thấy anh già, tuy Huy có hơi đẫy đà một chút.
Tôi im lặng đi bên cạnh Huy, mặc cho anh lựa chọn dùm tôi một chậu hoa mai, sau đó thì anh trả tiền rồi cười:" để anh tặng em chậu hoa nầy vậy nhé! ", rồi tôi cũng để mặc cho Huy chở tôi về trước ngõ con hẻm vào nhà, sau khi từ chối ghé đâu đó uống nước với anh. " Cũng muộn rồi anh , vả lại sắp giao thừa rồi" . "Ừ nhỉ !"
" Nào! cho anh mượn điện thoại của em đi"

doi-cu
Ảnh : Đồi Cù -Đà Lạt

Xem tiếp...

Đăng Nhập / Đăng Xuất