Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • NhaGiuXe1200
  • CD4 1200
  • hinhCu 1200
  • DaiThinhDuong1200

Truyện Thơ & Nhạc

(Áo Vải Cờ Đào – Phần 62 - từ câu 3267 tới 3318)

Trời đất sụp tang thương dâu bể
Ánh mặt trời lặng lẽ tắt sao
"Từ khi áo vải cờ đào
Giúp dân dựng nước, xiết bao công trình"
Người đi sớm dở dang, dang dở
Thế sự tình, người mở ai mang
Làm thân vương hậu Bắc cung
Người đi, ta ở dương trần với ai
Từ áo vải hùng tài dựng nghiệp
Cứu muôn dân, khỏi kiếp lầm than
Phù Lê diệt Trịnh giúp an
Diệt Xiêm, dẹp lọan, chinh nam bao lần
Lòng quảng đại bao dung Lê tộc
Dẫu Hoàng tôn bán nước cầu vinh
Dẹp tan xâm lược Mãn Thanh
Khuyến nông thịnh trị, thanh bình nơi nơi
Cầu hiền sĩ, tìm người lương đống
Khuyến học tài, mở rộng cùng thôn
Người vì một chữ nước non
Người đi xa khuất, mõi mòn cùng ai
Người đi sớm trăm cay, nghìn thảm
Biết ai người cáng đáng nước non
Quốc vương tuổi quá thơ son
Trăm công nghìn việc, gánh dồn được sao
Thiên tài lá cờ đầu đã khuất
Nỗi đau thương, nước mắt chứa chan
Mong sao thay chết vạn lần
Cho người sống mãi, dương trần nghiệp chung
Người lìa bỏ bi hùng, ai oán
Lệ sầu thương cạn máu trái tim
Người đi sao nỡ, sao đành
Rời nguồn, bỏ cội, lìa cành, xa cây
Việc lớn lao, biết ai chỉ bảo
Việc nhìn xa ai thấu, ai tường
Ai người, giữ mối cầm cương
Ai người vạch lối, chỉ đường bước đi
Người đi, ta còn gì thiết sống
Nỗi ai tư sầu mộng cầm canh
Hương người còn đó quẩn quanh
Dáng người khuất lối, non xanh biệt ngàn
Đau đòi đoạn, thở than u uất
Người sao đành, xa khuất viễn phương
Nỗi đau xé nát can trường
Người đi sầu mộng, tang thương một đời
Con thơ dại phận côi cút quá
Giọt chung tình lìa nỡ đành sao
Người đi, đi chốn xa nào
Để bi thương lại, nỗi đau trùng trùng
Người cách biệt, sống mong như chết
Nỗi tang thương, thống thiết man man
Lệ máu tuôn chảy hàng hàng
Chàng ơi cho thiếp, theo chàng chàng ơi.

Hết

Lam Hồng
Bình luận


Đăng Nhập / Đăng Xuất