Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • DaiThinhDuong1200
  • hinhCu 1200
  • CD4 1200
  • NhaGiuXe1200

Tình Hoài Hương

Nguồn: Đặc San Cường Để & Nữ Trung Học Qui Nhơn, 2010

Tôi viết ra đây lời diễn đạt
Rất chân thành của một kẻ tha phương
Trót dấn thân trên đường phiêu bạt
Ôm trọn nỗi sầu vọng cố hương

Xem tiếp...

Hai con đường vào đời, vào thơ

Nguồn: http://nguyenmonggiac.info

Trong một bài tạp ghi viết cách đây khá lâu, tôi có ghi nhận mối duyên nợ thắm thiết giữa nhà thơ và nhà chùa. Hầu hết các nhà sư đều thích đọc thơ, làm thơ, in thơ. Hầu hết các nhà thơ, ngược lại, đều có quan hệ thắm thiết với nhà chùa, nhất là vào những lúc nhà thơ gặp cảnh hoạn nạn. Cũng lạ. Tôn giáo nào cũng tuyên xưng lòng thương yêu. Chùa chiền, giáo đường, thánh thất... luôn luôn mở cửa chào đón những kẻ khốn cùng, những người bất hạnh. Một nhà thơ đau khổ cũng tuyệt vọng, xót xa như bất cứ ai, nhiều khi người biết làm thơ ít đau khổ hơn những người không biết làm thơ, vì nhà thơ có thể chia bớt nỗi đau cho chữ nghĩa. Ðau mà khóc được thì mau vơi hơn nỗi đau thầm. Nhưng khi tìm một nơi an trú, hình như các nhà thơ lại có những cách lựa chọn khác hơn người thường.

Xem tiếp...

Nguyễn Hiến Lê trong đời tôi

Nguyen Hien Le

Văn Học Nghệ Thuật, số 8 & 9, tháng 12/85 & 1/86

 

Một sáng chủ nhật cuối năm 1984, có dịp ghé lại một hiệu sách ở quận Cam, giở tờ báo Đời số Xuân Ất Sửu tôi mới biết tin nhà văn Nguyễn Hiến Lê vừa qua đời tại Việt Nam hôm 22 tháng 12 năm 1984.

Tin đó khiến tôi lặng người bàng hoàng!

Xem tiếp...

Nỗi Băn Khoăn Của Kim Dung - Phần 1: Bước đầu của tên du ca

(Nỗi Băn Khoăn Của Kim Dung, tiểu luận, Nguyễn Mộng Giác, nhà xuất bản Văn Mới, Sài Gòn 1972)

Gạt bỏ tất cả mọi thành kiến tự tôn, ta thấy phải công nhận tiểu thuyết Kim Dung ảnh hưởng lớn lao đến nếp sống tinh thần người Việt hiện nay. Tạo được đam mê cho đám đông đâu phải dễ dàng. Với máu trước mắt và lửa sau lưng, con người có thể dẫn mình vào những hành động bất cần không suy tính. Nhưng khi khói súng nhạt và hào khí hạ xuống, tàn lụi như lửa rơm, người ta chỉ còn lại nỗi chán chường thụ động.
 

Xem tiếp...

Tiếng Chim Vườn Cũ - Chương 1

LTS. Vừa đăng xong bộ trường thiên Mùa Biển Động thì Thầy Nguyễn Mộng Giác cho lên mạng tiếp cuốn truyện dài Tiếng Chim Vườn Cũ do nhà xuất bản Trí Đăng xuất bản hồi năm 1973. Xin mời các bạn đọc chương 1, cả cuốn truyện sẽ được đăng từ  từ lên http://nguyenmonggiac.info.

Tôi đã dùng cả buổi sáng để thuyết phục Phương Thảo:

- Hãy nghe anh nói đây Phương Thảo. Chịu khó nghe anh nói đi. Em phải biết đây là một dịp vui, có thể là vui nhất của đời anh. Bao nhiêu năm học tập khổ cực, nhiều hôm thức đến hai ba giờ khuya như em đã thấy. Bây giờ anh tốt nghiệp. Như xong một món nợ nặng trình trịch. Anh cảm thấy nhẹ hẫng như cái bong bóng bơm hơi đá. Đầu óc thì rỗng không như hộp thuốc cũ. Không vui như mình tưởng tượng mấy năm về trước, nhưng quả thật là thoải mái dễ chịu vô cùng. Khỏi vướng bận cái gì nữa.

 

Xem tiếp...

Tình Của Thầy

Gởi tặng mọi hoc sinh của mình ngày xưa

Mỗi một đứa học trò tựa như một kẻ tình nhân,
Nhưng cả trăm vạn lần, những cuộc tình đều tan vỡ!
Bởi,
Khi ra khỏi trường rồi em đâu còn có nhớ,
Ai hét, ai hò để giúp em mở cửa tương lai.

Xem tiếp...

Tưởng nhớ Nhà Thơ Hữu Loan

1. Hữu Loan, tác giả bài thơ bất hủ Màu tím hoa sim, sinh ngày 2 tháng 4 năm 1916, tại làng Vân Hoàn, xã Nga Linh ( Nga Sơn, Thanh Hoá ). Là con nhà nghèo, không được cắp sách đến trường như bạn bè cùng trang lứa, Hữu Loan được cha là một tá điền nhưng có tư chất thông minh hơn người kèm cặp từ nhỏ, lớn lên tự học để đến năm 1938 ra Hà Nội dự thi và đỗ tú tài khi mới 22 tuổi. Thuở ấy, bằng tú tài Tây rất quý hiếm, người đỗ đạt đếm không quá năm đầu ngón tay, năm sáu chục năm sau người ta còn nhớ những cái tên Nguyễn Đình Thi, Trịnh Văn Xuân, Hồ Trọng Gin, Đỗ Thiện và Nguyễn Hữu Loan.(1)

Không có ý định xuất chính để sống giàu sang phú quý, Hữu Loan về Thanh Hoá dạy học và làm gia sư tại nhà ông tham tá Lê Đỗ Kỳ là Tổng thanh tra canh nông Đông Dương. Ngày Hữu Loan đến nhận việc, mẹ gọi mãi cô học trò 8 tuổi Lê Đỗ Thị Ninh mới chịu ra chào thầy giáo, chào xong cô bé mở to đôi mắt nhìn thầy và đôi mắt đen láy tròn xoe như có ánh chớp ấy đã in sâu vào tâm trí Hữu Loan. Dù nhỏ tuổi nhưng ăn nói khôn ngoan và ứng xử như một người lớn, em Ninh đã bỏ học để nằm lì trong phòng suốt một tuần lễ khi biết Hữu Loan gọi đùa mình là "bà cụ non". Đến khi bà tham tá dẫn Hữu Loan vào phòng, được nghe thầy giáo nói chuyện và ngâm thơ, trò Ninh mới ngồi dậy, chịu ăn uống trở lại, đến hôm sau, đòi thầy giáo đưa lên chơi ở khu rừng thông để cùng nhìn xuống sườn đồi tím ngát một màu sim...

Xem tiếp...

Đăng Nhập / Đăng Xuất