Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • CD4 1200
  • hinhCu 1200
  • NhaGiuXe1200
  • DaiThinhDuong1200

Thu Ơi Đừng Đến Nữa

Hè qua thu đến gợi nhớ nhung nhiều
Phượng úa lá vàng em nhặt được bao nhiêu
Chắc chiu kỷ niệm em còn nhớ
Ngày đó bên nhau tay đang tay dưới nắng thu chiều
Giờ một mình anh đón thu về trên quê người xứ lạ

Xem tiếp...

Nhớ Trường Cũ

Mến tặng tất cả học sinh ở Qui Nhơn, đặc biệt ba trường Trung Học Tuy Phước, Cường Để và Nữ Trung Học Qui Nhơn, và trường Phan Châu Trinh Đà Nẵng.

Có ai về lại trường xưa
Dùm tôi thưa gởi muôn ngàn nhớ thương
Trường tôi có mấy hàng dương
Cùng nhiều phượng vỹ che trường nắng mưa
Giờ đây nhớ lại ngày xưa
Cùng Thầy cùng bạn sớm trưa học hành
Những mong sớm được thành danh
Vui lòng cha mẹ biết công Cô Thầy

Xem tiếp...

Hồn Lưu Nguyễn

Tặng CT

Ba mươi năm đó còn nguyên vẹn,
Một chút xôn xao thuở đầu đời,
Một chút nắng pha màu kỷ niệm,
Chút tình ngày đó dễ gì phai.

Ta về bước lại trên đường xưa,
Lạ ở không gian, lạ cõi lòng?!
Đường xưa giờ đã thay tên cũ,
Lạnh lùng, xa vắng đến mênh mông.

Xem tiếp...

Xuân Canada Nhớ Xuân Bồng Sơn

Đã lâu lắm chưa về Bồng Sơn cùng em đón Xuân trên quê Mẹ
Phố cũ vườn xưa trái đỏ có còn nguyên
Ôi có phải cả mùa Xuân nắng ấm đang về với em bên đó
Trời Tây lạnh thế nầy làm sao em sưởi ấm cho anh
Bồng Sơn ơi mỗi độ Xuân về em còn thương và có nhớ
Một thuở bên nhau vui Xuân tay trong tay to nhỏ những gì
Bỏ lại quê hương anh còn đi và đi mãi
Khi chớm Xuân về có bao giờ em chạnh lòng thương nhớ một người đi.

Xin tặng bạn bè Bình Định một thời ở quê nhà, đặc biệt dành cho Xuân ở Bồng Sơn

Quang Châu Vinh
Xuân Giáp Ngọ, 2014.

Bình Định niềm nhớ khôn nguôi

bien quy nhon
Biển Quy Nhơn về chiều

Trong chúng ta, ai cũng có những kỷ niệm thuở thiếu thời. Bên cạnh những kỷ niệm đánh đáo, bắn bi, câu cá, đánh lộn... Ở nhà trường cũng có những bài học vỡ lòng mà cả đời chúng ta không bao giờ quên...Nhiều khi những bài học vỡ lòng này lại là kim chỉ nam cho những suy nghĩ, ứng xử của chúng ta sau này...

Hơn 40 năm trước, lúc đó tôi đang học lớp nhì (tức lớp 4 ngày nay) có một bài chính tả tựa đề là Mạo hiểm của Nguyễn Bá Học mà tôi còn nhớ đến bây giờ:

Mạo hiểm
"Đường đi khó không khó vì ngăn sông cách núi.
Mà khó vì lòng người ngại núi e sông.

Xem tiếp...

Huế Của Em

Còn không em, con đò cũ kĩ?
Ằp thương đầy áo trắng tóc thề...
Còn không em nắng vàng thôn Vĩ
Thắp sáng hàng cau mỗi chiều về!

Còn không em Ngự Bình trơ trọi
Tầm mắt anh gói trọn kinh thành...
Hay thông xanh chừ che mất lối?
Che cả Kì Đài giữa nắng hanh!

Xem tiếp...

Thương Nhớ Qui Nhơn

Qui Nhơn hỡi! Nhớ thương! Thương nhớ
Qui Nhơn ơi! Ai nhớ  Qui Nhơn?
Là nơi khởi dậy Tây Sơn
Nông dân triều đại non sông hào hùng.

Thu đất Bắc, Trịnh cùng tận số
Bình phương Nam, Nguyễn tổ lưu vong
Bầu trời Đại Việt thắm hồng
Gom về một mối tổ tong rỡ rang

Xem tiếp...

Mưa Qua

Ngoài khuôn cửa, cây khô buồn lạnh cóng,
Đón xuân về, trời đất phủ màu tang,
Thêm một tuổi, tha hương thêm một tuổi,
Quê nhà xa, chưa biết một ngày về.

Cha mẹ quá già nua, người còn, mất,
Anh em giờ tan tác đứa một phương,
Nhớ ngày cũ êm đềm càng thêm tủi,
Thời gian đi như bóng nắng qua thềm...

Xem tiếp...

Một Lần..... Và Mãi Mãi

Bãi biển mùa này vắng. Căn biệt thự song lập mà Thanh ở mãi đến hôm nay mới có người. Khách là một phụ nữ. Chiếc mũ rộng vành, cặp kính mát màu đen to bè che kín cả khuôn mặt khiến anh không đoán được tuổi tác. Không quá trẻ nhưng chắc cũng không già. Cứ nhìn phom người cô ta thì biết. Cao dong dỏng. Chiếc quần tây đen ôm lấy đôi chân thuôn dài. Bước đi uyển chuyển, hai chân thẳng hàng. Chiếc áo sơ-mi ôm lấy khuôn hình mảnh mai khác với kiểu ăn mặc hở bụng, hở ngực, khoe mông, khoe đùi của phụ nữ trẻ bây giờ.Tự nhiên Thanh có cảm giác ngờ ngợ hình như đã gặp cô ta đâu đó. Quên cả lịch sự anh nhìn chằm chặp vào khuôn mặt người phụ nữ và chờ cô ta mở mắt kính. Nếu gặp được người quen ở đây càng thú vị chớ sao. Người bồi phòng mở cửa kéo va - li vào. Năm phút hoàn thành thủ tục giao phòng, anh ta bỏ đi. Cửa lại đóng. Cô ta không xuất hiện một lần nào nữa.

Xem tiếp...

Họa Thơ Hàn Mặc Tử

Vài lời: Có anh bạn thân Th. T. rủ tôi họa bài thơ nổi danh của cố thi sĩ Hàn Mặc Tử, theo lối "họa thơ" độc đáo chưa hề có trong thơ tự do. Tôi ngần ngại nhưng vì tình bạn già và mối cảm thương người thôn nữ "...áo em trắng quá nhìn không ra" -người tình của cố thi sĩ - và cũng là người chị trưởng trong Gia Đình Phật Tử cùng với tôi ngày xưa, nay cũng đã về cỏi giới bên kia, nên tôi họa, họa để tưởng nhớ hai người: một thi sĩ tài danh mà mệnh bạc và một người chị suốt đời lo cho đạo lý mà chị đeo đuổi.

Sau đây là nguyên tác bài thơ của Hàn Mặc Tử và và bốn bài thơ họa nguyên vận toàn bài thơ này.

Nguyên tác Đây Thôn Vĩ Dạ:

Sao anh không về chơi thôn Vĩ?
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên.
Vườn ai mướt quá, xanh như ngọc,
Lá trúc che ngang mặt chữ điền.

Gió theo lối gió mây đường mây,
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay...
Thuyền ai đậu bến sông trăng đó,
Có chở trăng về kịp tối nay?

Mơ khách đường xa khách đường xa,
Áo em trắng quá nhìn không ra.
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh,
Ai biết tình ai có đậm đà?

Hàn Mặc Tử

Xem tiếp...

Đăng Nhập / Đăng Xuất