Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • NhaGiuXe1200
  • CD4 1200
  • hinhCu 1200
  • DaiThinhDuong1200

Kiếp Sau Xin Chớ Làm Người

Nho sĩ – thi sĩ Nguyễn Công Trứ (1778 – 1858 ) xuất hiện một cách khá đặc sắc và độc đáo trên văn đàn Việt Nam. Tác giả là con người hành động, được gọi tên là nhà thơ của chí nam nhi. Qua ba giai đoạn của cuộc đời là hàn vi, xuất chính và hồi hưu, nhà thi sĩ đã sống đúng lẽ xuất xử của nho gia để hoàn thành chương trình hành động – lý tưởng sống nhập thế tích cực của một kẻ sĩ. Thế nhưng, vào một giây phút nào đó ở cuối đời, Nguyễn Công Trứ không muốn làm người mà chỉ muốn làm cây thông ở kiếp sau :

"Ngồi buồn mà trách ông xanh,
Khi vui muốn khóc buồn tênh lại cười.
Kiếp sau xin chớ làm người,
Làm cây thông đứng giữa trời mà reo.
Giữa trời vách đá cheo leo,
Ai mà chịu rét thì trèo với thông."

Xem tiếp...

Cõi nhớ

Tặng Nguyễn Tự Quý

Có người “viết đại” thành thơ
Lung linh bóng chữ đôi bờ tịch liêu
Ra đi từ buổi sang chiều
Vời trông con nước buồn hiu hắt buồn
Cùng trời đâu nẻo quê hương?

Xem tiếp...

Em là tất cả

Tặng chàng Kim

Sau nốt lặng bừng lên giai điệu mới
Màu thanh tân sưởi ấm cõi lưu đày
Giấc say nào chạm nhẹ tóc em bay
Vàng ký ức trải dài thu diễm tuyệt

Xem tiếp...

Thành phố không tên

Thân ái chào mọi người !
Năm mới, xin thân ái chúc mọi người một năm Nhâm Thìn được an lành.
Năm mới, không có chuyện mới để nói, xin phép được nói chuyện cũ...

Cuối năm 1978, mình ra đi, bỏ lại đằng sau biết bao niềm thương nhớ. Cái Tết đầu tiên xa nhà trên đất Mã Lai, nhìn người Tàu ăn tết trên bãi biển... Mình, hai tay ôm hai đứa con mà lòng quặn thắt.

Năm tiếp tới ăn Tết trên một vùng đất xa xôi ở Canada...bạn bè bên VN gởi thư xin quà, bạn bè trong trại tị nạn gởi thư xin giúp đỡ, lòng cũng đau như cắt!!!

Nhưng mà dẫu ngày nghỉ không đuợc trả tiền, mồng một Tết mình vẫn nghỉ việc.
Cuối ngày, hai mắt sưng vù vì đã khóc nhớ quê!!!
Để rồi nghỉ làm ngày mồng một Tết bỗng dưng đã thành lệ ! Mấy chục năm qua vẫn thế.
Mình dọn  về Toronto đã hơn hai mươi năm qua ! Vẫn thế, ngày mồng một Tết đi Chùa, thăm bạn bè ...rất chi là Tết!!!

Tết năm Nhâm Thìn vẫn vậy, nhưng năm nay, sau khi thăm bạn bè về, mình chợt nhớ đến câu chuyện mấy năm trước đi thăm gia đình đứa học trò cũ, chồng cũng là bạn cũ của hắn ngày xưa...
Sau mấy tuần rượu, hắn líu lo :
- Anh ơi ! Có nguời không biết Toronto là đâu đó anh,
- Bà xã mình cười...Răng mà mọi rứa ! Toronto là một thành phố lớn nhất Canada mà không biết !!!
- Người ta ở Mỹ mới lạ chứ chị !
Mình cười:
- Em à ! Có rất nhiều người Mỹ suốt đời không rời khỏi khu phố họ đã sinh ra và lớn lên đấy em, nên họ không biết Toronto ở đâu thì có gì mà lạ chứ !

Người bạn cũ chen vào:
- Anh chị ơi...Thằng T đó, bồ cũ của bả chứ ai...Đi HO qua Mỹ mấy năm nay.

Mình nhìn bà xã, cùng cười, chúng mình biết T và nhỏ này ngày xưa bồ bịch với  nhau, cả hai cùng ngồi trong lớp luyện thi của mình khi mình còn đói mốc meo trong những ngày ở ĐHSP. Mối tình xưa ấy  không thành, nhỏ này đi lấy chồng, không ngờ lại lấy ngay thằng bạn cũ.
- Ủa - mình ngạc nhiên - làm sao em biết T ở brên Mỹ ?
- Em lang thang trên net tìm ra ảnh !
- Hai người nói chuyện cả buổi sáng - người bạn mình bực bội !
Mình cười:
- Chuyện ngày xưa, chỉ còn là kỉ niệm, đừng ghen mày ơi...Uống vài li, say càng tốt...


Khi về, mình chợt nghĩ về những cuộc tình khi còn đi học, lòng rung cảm viết thành bài thơ (?) .
Đã bốn cái Tết rồi!!!
Thời gian như con thoi!!!

Xem tiếp...

Trăng

Trăng vàng trăng ngọc
Trăng nào reo kiếm sắt
Trăng nào réo rắc tỳ bà
Cợt cười ai bảo trăng già
Mà em, em vấn mượt mà rong chơi
Khi mờ tỏ lúc đầy vơi
Thế nhân trăm tuổi muôn đời còn trăng
Kìa ai giặt lụa sông Hằng
Giọt vàng vung vãi long lanh xuống trần
Giọt nào lạc giữa dòng Ngân
Để ai bạt kiếm sang Tần còn mơ

Xem tiếp...

Không Tâm Hành

Tặng Trần Quốc Sủng

Gió xuân nhè nhẹ vờn rau xanh
Phong kín hồn ai hội Đạp Thanh
Giây phút lạc đường đôi ngã rẽ
Đàn ai nức nở điệu thu kinh

Rau vốn không tâm hể tạo thành
Đời dẫu vô tình người nỡ đành
Người đi vào đất thành thiên cổ
Rau xuống lòng sâu trổ ngấn xanh

Xem tiếp...

Xuân

Xuân về trên cành biếc
Thấp thoáng trên đóa hồng
Ta lắng nghe dòng sông
Hát ru lời bất diệt

Áo em qua đầu ngõ
Một thoáng nào xuân xa
Bao giờ ta gặp ta
Bước chân thời thơ dại

Xem tiếp...

Tết xa nhà

Gió cuối mùa đu đưa cành hoa tuyết,
Tết, muôn ngàn năm bất diệt!
Tết vẫn mãi trở về...

Đường đời có muôn ngàn vạn dốc nhiêu khê,
nên Tết về, mang theo niềm hờn tủi
Chưa một lần được nghe lại pháo nổ từng đêm ba mươi,

Nhưng ta biết đời ta già đi thêm một tuổi!
và đôi vai gầy càng nặng trĩu tình người!
Sáng mồng một nhìn những đóa hoa cười,

Ta, lòng rộn ràng như trẻ lại cả mười Xuân!
Dẫu Tết đến muôn vạn lần,
Giữa dòng đời nghiệt ngã!
Giữa phồn hoa muôn vạn ánh đèn màu...

Trong ta!
Tết vẫn về với nải chuối, buồng cau,
với thit heo, hành chua, câu đối đỏ...
Có mai vàng rung rinh trước ngõ,
và trẻ thơ, bì đỏ chạy tung tăng...
Hôm nay, Tết về trong tuyết trắng!
Lòng chợt buồn...màu bạc bẽo phủ đời ta!!!

Địa Cầu Xanh - Lê Bá Tròn

Nhớ

Riêng cho HTX ở Bồng Sơn

Anh vẫn nhớ nhưng giờ đây xa mãi
Có một lần em nói nhỏ bên anh 
Nếu mai nầy mộng ước không thành
Anh vẫn mãi trong tim em đó.

Xem tiếp...

Về trường cũ

Chiều nay tôi trở về trường cũ
Xa cách bao năm nhớ bùi ngùi
Nhớ thuở học trò ngày xưa ấy
Chan chứa bao tình buồn lẫn vui

Xem tiếp...

Đăng Nhập / Đăng Xuất