Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • DaiThinhDuong1200
  • NhaGiuXe1200
  • hinhCu 1200
  • CD4 1200

Năm tôi 50 tuổi, tôi đã phá vỡ nổi sợ xuống nước của tôi khi tôi quyết định đi học bơi. Sau tám lần tập, tôi đã có thể ra giữa lòng hồ bơi chứ không còn mon men theo bờ hồ nữa. Cái cảm giác thành công này thật thú vị. Chính cảm giác này đã làm tôi thích thú và để ý đến giấc mơ vượt đại tây dương của bà Nyad, một giấc mơ quá lớn mà bà đã ấp ủ rất nhiều năm tháng. Tôi hồi hộp theo dõi và mong bà đạt được ý nguyện nhưng trong tôi luôn có mối hoài nghi lo sợ liệu sức khoẻ của bà ở tuổi 61 cùng những điều kiện khác có mang lại thành công cho bà hay không?

Nyad, 61 tuổi, là người đã từng nổi tiếng chinh phục biển cả khi bà theo đuổi cuộc bơi từ Cuba đến Florida năm 1978, nhưng sóng to gió lớn đã đánh bại bà và bà đã bỏ cuộc sau 41 giờ bơi. Dù thế, ước mơ vượt đại tây đương, nơi chia cách đôi bờ Cuba và America, chưa bao giờ liệm tắt trong lòng bà.

Ba mươi ba năm sau, vào lúc 7:45 chiều ngày chủ nhật 7 tháng 8 năm 2011, sau hai năm tập luyện, tám tuần chờ đợi trong cái nắng nóng chói chang ở Florida, cuối cùng bà cũng đã hiện diện ở cảng Hemingway Marina in Havana để bắt đầu một chuyến mạo hiểm vượt đại dương dài khoảng 103 dặm đến mũi Key West, Florida trong một thời gian 60 giờ bơi.

Mọi chuyện có vẽ hoàn hảo nếu chỉ dựa trên những kế hoạch, thời tiết và may mắn. Tất cả dường như rất thuận lợi cho bà. Biển lặn, sóng êm, mặt nước biển trong xanh và phẳng lặng như gương. Năm chiếc thuyền hộ tống đã sẵn sang trong đó có hai chiếc được thiết kế đặc biệt để thợ lặn có thể vào ra một cách nhanh nhẹn và dễ dàng.

Người ta lo sợ cho tính mạng của bà vì vùng biển này có nhiều cá mập nhưng bà đã trấn an họ với lòng tin khi tuyên bố rằng bà có thể sẽ chấm dứt cuộc bơi này, chết hay sống- trước khi cá mập cắn bà. Những người theo hộ tống bà trong đó có 4 người lo về thức ăn và vấn đề sức khoẻ khác. Tất cả đã sẳn sàng.

Bonnie Stoll, chủ của nơi rèn luyện thân thể BravaBody, một trong những bạn thân với bà đã dẫn đầu đội ngũ hộ tống bà. Ngoài ra, em gái bà, cháu bà và nhóm làm phim luôn luôn bên cạnh bà.

Không có một đội ngũ bác sĩ thật sự nhưng đi theo, để săn sóc bà chỉ có bác sĩ Michael Broder là bác sĩ của bà và cũng là người cố vấn của bà.

Trong số 40 người trên 5 chiếc thuyền theo hộ tống bà, bà Cadace Lyle Hogan luôn sát cánh với bác sĩ Brody và Stoll là những người có toàn quyền xen vào những quyết định nếu có yêu cầu cấp bach bất kể ngày hay đêm, bất kể lúc giờ nào. Hogan đã là bạn của bà, là cố vấn, là người luôn chia sẻ với bà vào thập niên 70 trong những cuộc thi bơi lội lớn.

Vào lúc 10 giờ đêm, trời không còn êm ả nữa, mưa gió và những con sóng lớn bắt những chiếc thuyền phải di chuyển xa bà hơn, ở một vận tốc là 2 dặm mỗi giờ. Tính đến sáng hôm sau, bà bơi được 20 dặm sau 13 giờ bơi.

Bất thình lình, đội trưởng Heidi Horner báo với Hogan là Nyad cần gặp Hogan. Bắt đầu từ giây phút ấy, tất cả mọi người có nhiều câu hỏi trong đầu, liệu có chuyện gì xấu sẽ xảy ra cho bà, liệu bà có thể vượt qua đoạn đường dài này?

Bà đau bả vai phía tốt nhất của bà, rất đau nên bà phải uống thuốc giảm đau. Sau khi uống bà mới biết là thuốc không làm tại Mỹ nên bà đã bị dị ứng và khó thở. Bác sĩ bảo rằng bà chưa bao giờ bị như thế này trong suốt thời gian tập luyện.

Thế mà bà vẫn tiếp tục bơi.....

Đau quá....

Uống thêm thuốc....

Rồi bơi tiếp....

Đau quá....

Uống thuốc thêm

Rồi bơi tiếp...

Bà lập đi lập lại như thế rất nhiều lần. Bà quyết chí đến cùng và không muốn bỏ cuộc.

Sóng gió đưa thuyền và bà đi về hướng đông vào khoảng 15 dặm....Những người trên thuyền bàn bạc là có nên để bà tiếp tục hay không? Khi bà thú nhận là bà mệt quá không còn biết bơi sấp là gì nữa. Mọi người chỉ còn thấy bà thả nổi nằm dài trên mặt nước cũng là lúc bà hỏi "còn bao lâu nữa?", bà đã quyết định ngừng khi nghe "còn đến 30 giờ đồng hồ nữa"! Bà nói bà không muốn bỏ cuộc nhưng sức lực bà đã không còn nữa. Hãy chấp nhận sự thật!

Ở tuổi đôi mươi bà cũng đã không thực hiện được hoài bảo lớn lao này thì giờ đây, ở tuổi 61 bà không thể thực hiện được cũng không có gì làm lạ. Bà vô cùng thất vọng về thành quả không tốt đẹp này nhưng đối với tôi, bà đã thực hiện giấc mơ ở nửa chặng đường, là bà đã thành công rồi!

Ước ao là một chuyện và điều kiện thời tiết cũng như sức khoẻ có cho phép hay không là chuyện khác. Nhưng dù thế nào thì bà cũng đã làm cho tôi suy nghĩ. Tôi thắc mắc không biết vì sao mà bà đã không thành công khi bà ở tuồi đôi mươi, động lực nào, lý do nào lại thúc đấy, nuôi dưỡng để bà muốn thực hiện giấc mơ quá lớn này ở tuổi 61? Ở độ tuổi mà đối với tôi, tôi luôn nghĩ không biết là tôi có còn đủ sức khoẻ để tôi có thể thực hiện được những giấc mơ nhỏ xíu của tôi!

Phải chăng khi bà đứng nhìn qua Havana từ mũi Key West, giấc mơ nối kết đôi bờ, mà đã nhiều năm dù khoảng cách chỉ là 103 dặm chim bay nhưng là cách trở nghìn trùng, vẫn âm ỉ trong lòng bà. Bà muốn kêu gọi một nhịp cầu bắt ngang hai nước để những chiếc thuyền vượt biên bé nhỏ không còn làm mồi cho biển cả mênh mông!

Tôi thầm ngưỡng mộ và quí trọng bà dù bà không mang về huy chương chiến thắng!

Nguyễn Kim Tiến
11 tháng 8 năm 2011
  
Thêm bình luận


Đăng Nhập / Đăng Xuất