Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • hinhCu 1200
  • DaiThinhDuong1200
  • CD4 1200
  • NhaGiuXe1200

Mình vừa hát vừa viết bài thơ này, nên cho phép mình tạm gọi là bài hát. Chỉ có điều, bài nhạc không được viết bằng nốt nhạc, không được chia thành từng trường canh. Dấu lặng, dấu nghỉ vẫn còn lãng đãng trong hồn mình. Dù thế, phải nói là, mỗi khi hát, mình đã hát với tất cả đam mê xúc cảm của mình.

Hôm nay mình muốn chia sẻ với các bạn, mong rằng nếu một hôm nào đó, rảnh rổi, bạn thử thả hồn trên phím đàn theo cung bâc của riêng bạn và biết đâu bạn sẽ cảm thấy một nhịp cầu cảm thông giữa mình với bạn. Làm thử nghen, không cần nốt nhạc, không cần dấu lặng, dấu nghỉ, bạn vẫn có thể hát lên cảm xúc của riêng mình theo từng tiếng trầm bổng của tiếng đàn và bỗng nhiên khám phá ra rằng trái tim của chúng ta có cùng nhịp đập. Biết đâu!

Em có nghe mùi hương nồng nàn
Từ cuộc đời sao quá chênh vênh
Em có nghe mùa thu vời vợi
Từng cọng buồn thả xuống nơi đây

Rồi từng đêm từng đêm nghẹn ngào
Rồi từng đêm với mắt môi cay
Rồi từng đêm từng đêm mặn nồng
Trái tim buồn khóc một dòng sông

Còn gì đâu em
Còn gì đâu em
Màu nắng thiên thanh
Thả hồn mưa bay
Thả hồn mưa bay
Nhìn bóng chiều tà

Còn gì đâu em
Còn gì đâu em
Ngực trái nhấp nhô
Bầu trời trong ta
Bầu trời trong ta
Là những muộn phiền

Rồi mùa đông ru câu hẹn hò
Rồi mùa thu sương khói mênh mông
Rồi mùa xuân én bay từng đàn
Rồi mùa hạ thắp nắng trên cao

Ôi thiết tha từng đêm lạc loài
Cuộc đời ơi sao quá mong manh
Ôi tháng năm cùng ta miệt mài
Sao vẫn hoài khóc một dòng sông

Nguyễn Kim Tiến
15 tháng 3 năm 2012
Thêm bình luận


Đăng Nhập / Đăng Xuất