Những cơn mưa dầm dề dai dẳng ,cứ kéo dài triền miên từ ngày này qua ngày khác, suốt cả tuần lễ liền như vậy.Nước từ trên nguồn thi nhau cuồn cuộn đổ về các con sông.Cây rừng khô rơi rụng cũng thi nhau trôi ào ạt về xuôi.Lớn có, nhỏ có,củi quả là của quí cho dân vùng ven sông do ông trời ban cho họ. Nó trôi lềnh phềnh, rải rác trên khắp mặt nước, ai cũng có thể dễ dàng vớt được.

Ông Sự đã chuẩn bị xong cái xỏng,một ít dây buộc để chiều nay ông đi vớt củi.Chắc chắn ông sẽ kiếm được một mớ khá, tiện dành cho bà vợ ông nấu nướng trong suốt thời gian dài.

 

Bà Tú,vợ ông Sự là người đàn bà lầm lỡ. Bà từng có hai mặt con mà không có chồng trước khi gặp ông. Bà cũng từng là gái giang hồ trong suốt quãng ngày xuân sắc. Một lần xuống Qui nhơn có chút công chuyện, ông đã gặp bà trong quán ăn bình dân. Không hiểu sao, ông già về hưu chưa từng một lần kết hôn này chỉ trong một lần duy nhất quen biết bà ông đã có thể chết ngay vì bà được! Đôi ba lần gặp gỡ. Rồi bà cũng bằng lòng theo ông về quê. Muộn màng thế mà bà cũng có với ông một thằng cu con kháu khỉnh đáng yêu.Ông Sự quí thằng bé còn hơn cục vàng.Nó nói, nó cười, nó làm đủ trò dễ thương khiến người đàn ông có con mọn phải mê mẩn. Đi đâu ông cũng dẫn thằng bé đi cùng.Nó đòi gì ông cũng sẵn sàng chìu nó hết! Những thứ ông làm cho thằng nhỏ vui thích cũng là tạo ra niềm vui sướng vô hạn cho chính ông.

Con Trang, đứa con riêng của bà Tú, nó thương thằng nhỏ em cùng cha khác mẹ khỏi nói. Có món gì ngon nó đều dành cho em, vài ba đồ chơi màu sắc xanh đỏ nó cũng chỉ riêng cho em Trí của nó. Ông bà thấy thế càng lấy làm sung sướng. Hạnh phúc bình dị ấy đã bao trùm lấy căn nhà nhỏ mà ông Sự mới xây xong, Những buổi tối, cả nhà ngồi quây quần trên chiếc chiếu trãi sẵn. Mâm cơm với mấy con cá rô phi chiên béo ngậy,món canh rau bồ ngót nấu với tôm bốc khói nóng nổi, húp một miếng ngọt thơm tận cổ ,thêm chén nước mắm giả ớt tỏi không thể thiếu trong các bữa ăn. Chỉ có vậy cũng làm cả nhà ai cũng thấy ngon miệng.Dưới ánh sáng của ngọn đèn tuýp sáu tất, ông Sự ngồi xếp bằng, rung đùi hớp ngụm rượu thuốc mà bà Tú mới mua cho ông lúc đi chợ sáng, ông tu đánh "trót" một cái khoái trá.Càng nhìn ngắm thằng con trai cưng, ông càng hả dạ.Cuộc đời ông lúc về già như vậy là quá đủ, ông không đòi hỏi gì hơn.

Ông Sự băn khoăn nhìn trời mưa mấy hôm nay, tự hỏi nước ở đâu mà ông trời trút xuống ghê quá! Nước lênh láng mọi chốn mọi nơi. Nhánh sông trước nhà ông, mùa hè thường khi có thể lội đi được,mà nay mực nước tuy có rút đi ít nhiều vẫn còn cao ngang bờ, thiếu điều muốn liếm tới nền nhà .Giờ muốn đi qua bên kia sông phải dùng xỏng.Cái xỏng bằng tre này do ông Sự tự đan lấy.Những lớp cứt trâu được ông Sự trét cẩn thận lên mặt tre trước khi cho một lớp dầu rái lên chà láng. Năm ngoái, ông Sự đã dùng nó trong lần đi vớt củi đầu tiên. Cái xỏng con đã hồ hởi theo ông Sự phăng phăng trên mặt nước. Sau mùa lũ năm ngoái, ông Sự kiếm được khá bộn củi. Bà Tú đã dùng nó thoải mái suốt cả mùa đông.Cho đến lúc những ngọn cỏ non tơ bắt đầu hé mở phủ một màu xanh ấm áp lên mặt đất, thì việc kiếm củi bằng xỏng không cần thiết nữa, cái xỏng được gác lên xà nhà nghỉ ngơi thật gọn ghẽ.

Mưa ngừng đã lâu, những đám mây trắng mỏng chậm chạp trôi về cuối sông.Trời trong pha chút màu xanh nhạt... Ông Sự đã chuẩn bị đâu vào đấy. Vừa đẩy xỏng xuống nước, ông vừa nhảy lên xỏng gọn hơ! Tiếng con Trang làm ông giật mình quay lại :

- Ba! Cho con đi phụ với ba!

Ông chưa kịp trả lời, thằng cu Trí từ trong nhà chạy ra, nó níu chặt áo con Trang ghì lại.

- Con cũng đi nữa!

Gương mặt bầu bĩnh phúng phính của thằng bé trong tiết trời hơi se lạnh đỏ hồng lên, một vết bùn khô quệt lên mặt thằng nhỏ, cu cậu lại nghịch đất đây! Cái miệng chút xíu chu nhọn hoắc thấy ghét quá! Một giây ngần ngừ thoáng qua, nhưng nhìn thấy cặp mắt đen láy của thằng bé như chực khóc, ông Sự xiêu lòng gật đầu, thằng nhóc chỉ chờ có vậy, nó nhoẻn miệng cười toe toét . Con Trang xắn quần bồng thằng Trí lội xuống mé nước giao thằng bé cho ông Sự. Ông đặt nó ngồi trên đầu xỏng, nơi có thanh ngang bằng gỗ ông đã đóng rất chắc.Con Trang nhanh nhẹn kéo cái xỏng về phía mình và cũng như ông Sự, nó phóc một cái, chiếc xỏng có hơi chao đảo rồi đứng yên trở lại.Ông Sự khua nhẹ cây dầm, chiếc xỏng lướt êm ru trên dòng nước đang chảy ngược.Hai bên bờ sông cây cỏ xì xụp trong nước.Dưới nắng chiều, mặt trời lười biếng phả một màu vàng yếu ớt lên hàng cây mọc lộn xộn xanh rậm rì trong cơn gió phảng phất. Con Trang ngồi ôm vai thằng em, lệ thường hai đứa hay nói chuyện huyên thuyên , hôm nay giữa sông nước im ắng, cả hai ngồi lặng thinh, nhìn ngó quanh quất.Con Trang mường tượng đến những bụi sim dại no trái.ăn vào thè ra lưỡi tím rịm, nhát ma là thằng Trí chạy quắn đít.Nó chẳng biết mùa này còn chim chim, dú dẻ nữa không? Chim chim chín có màu đỏ thẩm, mọc thành tua dài nhai ngòn ngọt. Dú dẻ ngược lại trái vàng khè giống như màu bột nghệ mà má nó thường kho cá bống ăn cơm, dú dẻ to tròn thấy ngon con mắt lắm! Mấy loại cây dại ăn được này thường hay mọc ở những mô đá trên triền dốc. Muốn tới đó phải leo lên cao và vượt qua mấy bụi cây chành rành, rồi um sùm cây chà là , còn mấy bụi mây gai không cẩn thận nó đâm vô ống quyển là nhức cả đêm ngủ hết được!.Chút nữa, mót được nhiều củi rồi nó định sẽ xin ông Sự cho hai chị em đi hái trái dại về ăn, thắng Trí nó thích dữ lắm! Còn đang suy nghĩ miên man, con Trang đã nhìn thấy thỉnh thoảng đây đó xuất hiện những cành cây thân nhám rô trôi lập lờ xuôi theo hai bên lườn xỏng. Con Trang nghĩ thầm trong bụng: Chắc đợi đến lúc xuôi về ba sẽ vớt mấy cây củi này, lên đầu nguồn kia thiếu gì cây lớn.Thậm chí có cây gặp mưa to bị tróc gốc,ngã đỗ đã theo nước nguồn đâm đầu chạy cuống cuồng xuống dòng lũ xiết. Chỉ cần gặp được một cây rừng to như thế nằm vướng đâu đấy trên đường ven sông là có thể tìm cách cho nó lên xỏng và yên tâm quay về, vài bữa nữa mới lại phải đi tiếp. Hơn nữa bây giờ đang đi ngược nước, lấy củi lặt vặt chi cho nặng .

Không gian im ắng, chỉ có tiếng mái chèo của ông Sự khua khoắng nhẹ nhàng trong làn nước đục.Cứ thế chiếc xỏng và ba con người cứ thản nhiên lướt đi trong sự yên bình phẳng lặng...Từ xa, có cái gì đang dập dềnh, dập dềnh trôi đối đầu về phía ông Sự.Con Trang reo lên mừng rỡ:

- Ba ơi! có cái cây to, to lắm ba!.

Ông Sự bất giác dừng chèo, nheo mắt trông cho rõ nguyên cả một cái cây còn cả nhánh lá,nó dài thẳng đuột trông thiệt đã. Vòng thân cây to bằng cái gối ôm của thằng Trí, và đang tiến càng lúc càng gần hơn về phía cha con ông.Ông Sự nhanh chóng đặt hẳn cái dầm xuống đáy xỏng. Ông lòm khòm định chuẩn bị tư thế lấy dây tìm cách kéo cái cây về phía mình.Ông Sự tặt lưỡi! Thôi để lên trên kia, tấp vào mé bờ nào đó rồi đi mót ít củi nhỏ cũng được. Hôm nay có thằng Trí đi theo khó vớt cây ngang vầy lắm.Cho hai chị em nó đi chơi là chính.

Dòng nước vẫn xuôi chảy, mặc cho cái cây to bự kia đang chậm chạp trôi qua trong tiếc nuối của ông Sự và con Trang...Đột nhiên, một luồng nước- mà tận nãy giờ do mãi miết nhìn theo cây ông Sự không để ý- đúng hơn là một vòng xoáy thình lình xuất hiện giữa mũi xỏng và cái cây vô hồn kia. Một cái xoay tròn như vặn cuốn tới đáy. Ông Sự phát hiện ra mối nguy hiểm cận kề. Ông quạt mạnh mái chèo cố vượt lên tránh cái quay cuồng hung dữ, nhưng đã muộn. Cái cây bất ngờ quay ngang lao thẳng đâm vào hông xỏng.Chiếc xỏng vọt dựng lên rồi nhanh chóng lật úp.Ba cha con lập tức bị hất tung xuống nước. Trong một giây chới với giữa dòng, ông Sự trồi lên ngay mặt nước. Lóp ngóp ,ông hớt hãi nhìn quanh và gào lên :

- Trang ơi! Trí ơi!

Những cánh tay nhỏ bé yếu ớt vùng vẩy tuyệt vọng đưa lên trên mặt nước rồi mất hút.Lập tức ông lao về phía đó. Chỉ có nước và nước. Rồi ông hụp xuống, quờ quạng điên cuồng dưới làn nước đục.Ông lại ngóc lên tay chân vơ vẩy ,ông lại gục đầu lặn xuống, Ông vừa gào khóc vừa cố sức lặn hụp..Tiếng kêu khóc, gào thét đau đớn xé trời của ông Sự vang dội cả khúc sông,Từ trên nguồn xuống từ dưới mé sông lên, tiếng chân chạy, tiếng người kêu nhau...Ai đó lấy được cái áo phao cũ kỹ ném đại ra giữa sông.Những người đàn ông nổi tiếng bơi giỏi,họ đều hùa nhau nhảy ùm xuống nước.Họ hụp, họ lặn, họ tìm, họ bơi xuống tận xa.Có người còn lấy cả lưới cá rà khắp đáy sông...hy vọng về sự sống của chị em Trang và Trí càng lúc càng trở nên mờ mịt. .

Bà Tú đang làm món tôm kho với thịt ba chỉ. Món này ông Sự và thằng Trí mà ăn là kể như vét hết nồi. Tiếng ồn ào làm bà tò mò bước ra ngoài sân.Người ta chạy ngang qua nhà. Họ vừa chạy vừa nhìn vô nhà ông Sự.Bà cũng bất giác cắm đầu chạy theo. Tới chỗ đông người, bà cố chen tới trước. Nhìn thấy ông Sự mình mẩy lấm lem ướt nhèm nhẹp, gương mặt thất thần.Hai đứa con và cái xỏng không thấy đâu, Đất trời như đỗ ụp trên đầu, bà quị xuống...

Chiều trôi qua nặng nề, hoàng hôn u ám đè nghiến lên cái xóm ven sông thường ngày vốn yên lành hiền hòa. Trời sụp tối thật nhanh. Hai bên bờ sông , đây đó người ta kéo dây ra câu điện, những ngọn đèn mới yếu ớt nhợt nhạt làm sao. Ở xã người ta cũng huy động lực lưỡng cứu hộ đến trợ giúp tìm hai đứa trẻ.Nhưng tất cả đều vô vọng.Trời về khuya vẫn còn kẻ đứng người ngồi trên bờ sông, những gương mặt tiều tụy nặng trĩu suy tư.Không biết họ đang nghĩ gì. Xung quanh, tiếng bìm bịp đã bắt đầu rộn lên khuấy động. Trên tận phía xa, đâu đó tiếng chim cuốc lạc bầy kêu lên bi thương thảm thiết...

Đã một năm qua rồi. Mùa lũ cũng đã đến và đã ra đi. Con sông trước nhà ông Sự nước lũ vẫn dâng lên tràn bờ, đẩy những cây rừng cứ vô tình trôi, trôi mãi về xuôi. Dân ven sông vẫn miệt mài chống xỏng lên nguồn kiếm củi.Trong buổi chiều nắng nhạt, Ngôi nhà ông Sự thiếu đi tiếng cười nói của trẻ nhỏ, trở nên quạnh vắng buồn thiu.Hôm nay là ngày đầy năm của hai đứa.Trên bàn thờ, mâm cơm cúng với dĩa tôm kho thịt ba chỉ, cá rô phi chiên và tô canh rau bồ ngót đã nguội lạnh từ lúc nào chẳng ai buồn dọn xuống. Trong di ảnh, Con Trang thằng Trí, hai chị em đang ôm nhau mặt cười ngượng ngùng. Hai đứa như đang ngó chằm chằm vào ba mẹ chúng, Vợ chồng ông Sự mặt mày hốc hác hai mái đầu bạc trắng. Họ không còn nước mắt để khóc, hố mắt ráo khô đầy những vết chân chim.

Họ ngồi đó, bó gối trên chiếc chiếu cũ. Ngọn đèn tuýp chẳng ai buồn bật lên. Trời càng lúc càng tối đen. Họ vẫn ngồi, ngồi mãi...Bóng tối lan rộng và dần phủ trùm lên hai bóng người già mệt mỏi, cô đơn.

 

Đào Thanh Hòa
18/12/09