Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • DaiThinhDuong1200
  • CD4 1200
  • NhaGiuXe1200
  • hinhCu 1200

Chỉ mục bài viết

Cô bé hàng xóm
Giấc ngủ trưa của bà lão hôm nay đến sớm hơn thường lệ. Bà khó khăn lắm mới đi vào phòng ngủ được trên hai cây nạn gỗ. Mặc dầu tật nguyền, nhưng bà luôn vui vẻ và tự làm hết mọi việc. Bà khỏe mạnh so với tuổi của bà. Nhưng hôm nay, bỗng dưng bà thấy hơi mệt trong người, bà muốn nghỉ ngơi chút đỉnh và đi nằm sớm. Vừa gác cặp nạn của bà bên đầu giường và ngã lưng xuống là giấc ngủ ập tới liền.
Bà sống một mình trong căn nhà nhỏ, một mình thôi đã từ nhiều năm nay. Không thấy ai viếng thăm bà thường xuyên ngoài một cô bé hàng xóm tốt bụng. Mỗi ngày, sau giờ học, cô bé hay ghé vào hỏi thăm và đọc sách cho bà, đôi khi giúp bà làm những việc lặt vặt trong nhà, như rửa cái bát, quét cái sàn nhà, bắt nồi cơm. Bà vui và cảm thấy hạnh phúc lắm. Từ đáy lòng, bà luôn cảm thấy biết ơn và yêu thương cô bé hàng xóm này còn hơn chính bản thân bà. Cô bé đã dành cho bà những giây phút ấm áp tình người. Những lời hỏi han chân tình cùng với những săn sóc giúp đỡ bà trong việc cơm nước, đã làm trái tim bà mềm nhũn. Từ lúc nào không biết, sự hiện diện của cô bé đã trở thành một điều gì không thể thiếu trong cuộc sống của bà. Cô bé là niềm tin, là sự sống của bà.
Thường thì cô bé cho bà biết trước những khi cô bé không ghé được. Thế nhưng có một ngày, đã đến 6 giờ chiều rồi mà bà không thấy cô bé đâu cả, bà đứng ngồi không yên. Cặp nạn luôn kẹp sẵn hai bên nách để bà đi nhanh ra cửa mỗi khi nghe tiếng động. Bà vội vàng như thế đã vài lần nhưng chẳng thấy bóng dáng cô bé đâu. Chắc tại khi bà mong ngóng quá, tiếng động nào cũng làm bà tưởng là những bước chân quen thuộc. Bà bắt đầu lo sợ. Cảm giác này đè nặng trái tim bà.
Bà đã trải qua một vài trận đau kịch liệt tưởng chừng đã cướp đi mạng sống của bà, nhưng bà chưa bao giờ có cảm giác lo sợ như lần này. Tay chân bà run rẩy, trái tim bà bắt đầu đập loạn nhịp khi bà nghĩ những diều không may có thể đã xảy ra cho cô bé. Bà tự trấn tỉnh mình bằng một ly nước lạnh và bà hít thật sâu, thở ra chậm rãi. Rồi bà ngồi yên hang giờ như thế trong bóng tối chỉ để chờ mong tiếng chân quen thuộc.
Chợt bà thấy đôi môi mình mằn mặn. Bà đã khóc tự bao giờ. Thế rồi bà khóc như chưa bao giờ được khóc, và những giọt nước mắt làm bà nhẹ lòng hơn. Bà nghĩ có lẽ cô bé đi xa mà không kịp từ giã bà. Với bà lúc nào cô bé cũng hồn nhiên vui vẻ. Tiếng cười trong veo của cô bé cùng với những mẫu chuyện vui ở trường mà cô bé hay kể cho bà làm bà thấy yêu đời hơn. Cô bé biết chia sẻ niềm vui với bà, biết làm cho bà thấy rằng cuộc đời này không phải chỉ toàn là niềm đau. Thật ra bà có biết đâu rằng cô bé cũng có những nỗi niềm riêng mang.
Cô bé lớn lên không có mẹ bên cạnh, không biết mẹ mình là ai. Chỉ có hai cha con sớm tối có nhau. Cha cô rất ngọt ngào với cô nhưng không vì thế mà mất đi cái tính kín đáo và ít biểu lộ của đàn ông. Ông luôn tìm đủ mọi cách để làm vui lòng cô bé. Ông hay hỏi han, vỗ vể mỗi khi thấy cô đăm chiêu tư lự mặc dù đó không phải là cá tính trời sinh. Ông phải cố gắng ghê lắm, vừa phải đóng vai cả cha lẫn mẹ, nên có lúc ông cảm thấy mệt mỏi. Thật tình mà nói, dù ông có cố gắng đến mấy đi nữa, chưa bao giờ ông nghĩ là ông đã làm tròn vai trò người mẹ. Lòng ông vỡ tan, như trăm ngàn mảnh đang cấu xé ông khi ông nhìn cô bé mỗi ngày mỗi lớn mà thiếu vắng bàn tay chăm sóc của người mẹ.
Cô bé đang ở vào độ tuổi mộng mơ, ở một độ tuổi mà ở đấy tâm hồn dễ xao động dù chỉ là một cơn gió thoảng qua. Một chút nắng hanh vàng đọng lại trên những cành cây, kẽ lá cũng đủ làm cô bé ướt mi. Cô bé thèm được ngã vào lòng mẹ, thèm được mẹ vuốt ve, ôm ấp những khi nỗi buồn vô cớ của tuổi vừa lớn xâm chiếm tâm hồn. Nhưng đó chỉ là mơ thôi! Cô chưa có dịp gọi hai tiếng “Mẹ ơi !”, cũng có thể đã có hàng ngàn lần nhưng cô không nhớ chăng? Trong sâu thẳm cõi lòng, cô là một phần không thể tách rời đời sống của cha cô. Cô là một báu vật mà cha cô luôn nâng niu, gìn giữ và bảo vệ đến suốt cuộc đời. Cô luôn biết ơn là ông đã cố gắng thật nhiều để làm thêm phần của mẹ, nhưng sao trong cô, đôi khi, vẫn cảm thấy cô đơn và bơ vơ. Những khi cô đến chơi ở nhà những người bạn có đủ cha đủ mẹ, nhìn họ rồi nhìn mình, nước mắt cứ chạy quanh. Một sự thèm muốn cứ chực chờ dâng lên làm cô đau đớn. Những thèm muốn tưởng chừng như rất đơn giản, vậy mà nó không đơn giản đối với cô chút nào cả. Những khi cô nóng sốt, trời ơi, cô thèm một bàn tay dịu hiền của mẹ biết dường nào! Cô tưởng như là bàn tay mẹ có thể thay thế những viên thuốc nhiệm màu. Cô đã có lúc ngây thơ nghĩ như thế!
Cô ao ước một ngày nào đó, cô sẽ được gặp mẹ cô, người mà cô luôn nghĩ tới mỗi khi cô gặp khó khăn. Cô ước mơ có mẹ bên cạnh để những hôm cô thấy lòng bâng khuâng, hụt hẩng, hay những cảm giác lạ len lõi vào hồn, cô sẽ tâm sự với mẹ. Chỉ có mẹ mới không phê phán, ghét bỏ mình nếu là những lỗi lầm cô mắc phải. Cô luôn có những niềm tin như thế nên niềm mong đợi cái ngày gặp lại mẹ càng lúc càng đầy, đầy đến nỗi mà có nhiều đêm cô tưởng như mẹ nằm bên cạnh mình.
Cha cô chẳng bao giờ nói với cô về mẹ, ngoài những lúc cô gặn hỏi. Luôn luôn và lúc nào cô cha cô cũng nói rằng: “Mẹ con đẹp và phúc hậu lắm. Mẹ con là người chỉ biết cho mà không biết nhận”. Thế đấy, nên cô không biết nhiều hơn về mẹ. Mẹ cô đã chết? Mà chết ở đâu? Mà vì sao mà chết? Ở biển, ở rừng? Hay mẹ cô bỏ cha con cô mà đi? Cô hoàn toàn không biết gì cả. Có một lần cô khóc lóc đòi cha cô phải cho cô biết sự thật về mẹ cô. Đó là lần cô thấy cha cô đau khổ đến tận cùng, một nỗi đau mà cô chưa từng thấy. Cô đã chạm vào nỗi đau, nỗi đau làm ánh mắt cha cô đen ngòm như biển tối đêm ba mươi. Nỗi đau làm những nếp nhăn trên vầng trán, trên khóe mắt đượm một màu tang thương, buồn bã như sau những cơn bão dữ dội để lại. Nỗi đau đã làm cha cô giận dữ như một người điên. Cha cô đã bắt cô đừng bao giờ hỏi đến nữa, và cô đã hứa. Và từ đó, cô không bao giờ muốn chạm vào nỗi đau này, không muốn chạm vào vết thương lòng chắc đã mưng mủ chờ ngày chín tới. Và cô biết rằng ngay cả cô, người mà cha cô yêu quí nhất, cũng không thể xoa dịu được. Có những nỗi đau với thời gian tưởng vơi đi, nhưng có những nỗi đau, vật vờ, ngủ yên và khi có điều kiện nổi đau ấy lồng lộn như những cơn hồng thủy chuyển mình. Cô mơ hồ cảm nhận được điều này. Và cô cũng gặm nhắm nó một mình như cha cô!
Ngày tháng qua đi, cô bé mỗi ngày mỗi lớn. Ý nghĩ phải tìm ra mẹ mỗi lúc mỗi dày vò cô. Cô quyết định tìm mẹ. Cô bé có một tấm hình của mẹ. Thế là cô lên mạng và tìm kiếm những thông tin. Nhiều tháng, nhiều năm, cô không thấy một dấu hiệu nào là cô sẽ có may mắn tìm được mẹ. Cô thất vọng, chán chường và bỏ cuộc. Cô trách ông trời không công bằng với cô. Cô đau khổ, cô tuyệt vọng. Cô nhốt cô trong bốn bức tuờng. Cô chìm lĩm trong nỗi buồn riêng mang. Nhưng đời sống mà, phải gượng dậy mà sống, phải vươn vai mà đi tới. Niềm đau cũng dịu dần. Cuộc sống rồi cũng trở lại bình thường. Dần dà cô vui trở lại vì cô nghĩ đến cha cô. Cô không thể là nỗi đau thứ hai của cha cô. Phần cô, cô cũng phải bước ra khỏi sự dày vò này kẻo không cô sẽ kiệt sức. Đôi khi, cha cô cũng âu lo khi thấy cô buồn bã, nhưng làm sao cha cô có thể đọc thấu được những tình cảm đang muốn vỡ tung trong lòng ngực của cô. Cô không thể nào tâm sự với cha hết mọi điều. Có nhiều điều thật tế nhị mà cô chỉ có thề tâm sự với mẹ thôi. Chỉ với mẹ thôi!
Nên bà lão hàng xóm đã thay thế mẹ cô, bà đã ở bên cạnh cô trong suốt thời gian cô trưởng thành. Bà luôn có những lời khuyên bổ ích và chân tình nhất những khi cô yếu đuối vấp ngã trước những bão táp phong ba của cuộc đời. Bà đã dạy cô làm thế nào để yêu thương người khác. Yêu thương một người dễ thương, một kẽ bất hạnh là một điều dễ làm. Yêu thương một người mới thoạt nhìn đã sợ và muốn quay lưng đòi hỏi một tấm lòng thiết tha hơn, mạnh mẽ hơn, đòi hỏi một trái tim thánh thiện hơn rất ngàn lần. Khó quá! Cô thấy mình như bơi lội trong bể khổ trần gian. Trái tim cô làm sao chứa nổi những mảnh đời chung quanh. Ôi! Một trái tim nhỏ xíu xiu mà ngày đêm miệt mài đập không biết nghỉ! Có một hôm cô hỏi bà: “Làm thế nào để lòng thanh thản, hả bà?”. Bà đã khuyên cô: “Đôi khi phải cần tỉnh tâm, lắng nghe trái tim mình, nhìn lại mình, thả lỏng mình, nhắm mắt lại, hít thất sâu và thở ra thật nhẹ và chậm….”.Vậy mà hôm nay….
Bà đã từng khuyên cô như thế, nhưng sao hôm nay nỗi mong đợi sự hiện diện của cô bé càng lúc càng đốt cháy lòng bà. Ruột gan bà nóng như lửa đốt. Sao tim bà lại co thắt thế này! Bà cảm thấy khó thở. Đôi mắt díp lại, rồi rơi vào giấc ngủ lúc nào không hay. Bà mơ thấy cô bé ôm bà và khóc nức nở. Cô bé đến từ giã bà để đi gặp mẹ. Ồ! Mà sao tìm thấy được mẹ thì phải sung sướng và cười vang lên chứ sao lại khóc thế kia. Chao ôi! Làm sao mà giải thích được cảm xúc của con người đây. Có khi hạnh phúc quá, nước mắt cũng chảy ròng! Bà ôm chặt lấy cô bé và không muốn rời xa. Thế nhưng cô bé đã gỡ tay bà ra và chạy biến mất vào cánh rừng phía trước, để bà một mình đứng giữa cánh đồng hoang vu, trơ trọi. Bà giật mình, miệng vẫn còn ú ớ những điều gì không rõ. Thoảng bên tai, bà nghe hình như ai đó đang gọi tên bà và lay bà dậy. Khó khăn lắm bà mới tỉnh dậy, và thật là hạnh phúc biết bao, khi trước mặt bà, cô bé với nụ cười rạng rỡ trên môi đang nhìn bà vô cùng triều mến. “Bà sung sướng quá! Bà hạnh phúc quá! Chỉ là mơ thôi!”, bà ấp a, ấp úng lập đi lập lại từng ấy chữ. Rồi cô bé xin lỗi đã quên không cho bà biết trước là hôm nay cô không đến sớm được vì ở trường có chương trình văn nghệ kết thúc niên học, rồi những bịn rịn chia tay với bạn bè cứ thế mà kéo dài mãi ra. Bà không giận cô bé, chỉ có hai hàng mi dưới cặp mắt không còn nét tinh anh là đẫm lệ. Bà nắm chặt tay cô bé như sợ sẽ chẳng bao giờ có dịp gặp lại cô nữa. Hai bà cháu lại tíu tít với nhau cả buổi tối như chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Hạnh phúc là thế! Chờ mong và hội ngộ.
Rồi ngày qua ngày, cô bé học xong trung học và quyết định đi học xa. Cô chọn nghề thầy thuốc vì đó là một nghề rất cao quí theo suy nghĩ của cô. Không hẳn chỉ khó về học lực mà nó còn đòi hỏi lòng kiên nhẫn, lòng tận tụy. Thật vậy, một tấm lòng bao la, một trái tim nhận hậu, và một niềm đam mê vô cùng tận không thể thiếu khi chọn nghề này. Đó là một thử thách lớn.  Bà và cha cô đã nói với cô: “Nếu con chỉ muốn có tiền nhiều thì con không nên chọn nghề này. Đồng tiền sẽ làm con sung sướng về mặt vật chất nhưng nó giết chết linh hồn con”, hãy suy nghĩ cho kỹ trước khi quyết định. Cô đã suy nghĩ rất nhiều và cuối cùng thì cô cũng muốn theo con đường mình ấp ủ từ lâu và cô tin rằng cô sẽ không làm hổ thẹn lòng tin và sự yêu thương vô bờ bến của bà và cha cô. Những lời động viên mạnh mẽ trong cô mỗi lúc mỗi no tròn.  Cô mơ hồ nhận ra đó là lời nhắn gửi của mẹ cô tạo cho cô thêm sức mạnh để đi hết đoạn đường khó khăn này. Cô tin rằng trong cô có giòng máu nhân ái của mẹ cô. Cô tin rằng trong cô có giòng máu kiên cường của cha cô. Cô tin rằng cô đã được tạo nên từ hai giòng máu đặc biệt này.
Cô thật may mắn. Một học bổng đặc biệt đã đến với cô. Học bổng 4 năm liền và nếu cô muốn học học cao hơn nữa cô cũng sẽ có. Đó là một học bỗng danh dự mà không phải ai cũng nhận được. Và cô được một trường đại học rất nổi tiếng nhận cô vào học. Đó là niềm tự hào của bà và cha cô. Ngày cô lên đường đi học xa, bà đã đến tiễn đưa cô đi mà trong lòng ngổn ngang bao nỗi. Vui buồn lẫn lộn. Vui vì giấc mơ của cô bé đã trở thanh sự thật. Buồn vì phải xa cô bé. Niểm vui mỗi chiều bên cạnh cô sẽ không còn nữa! Lo vì bà biết đây chỉ là khởi đầu của một hành trình đầy thử thách, người bạn nhỏ của bà có chịu nổi không? Bà biết là bà sẽ rất nhớ cô. Nhưng bà đã không khóc, cố nén nỗi niềm vì sợ trái tim nhỏ bé của cô không chức nổi sự chia xa. Cô bé là người đa sầu, đa cảm mà! Bà biết rất rõ về cô.
Cô hay gọi điện thoại thăm bà và năm nào cô cũng dành những ngày nghỉ lễ, nghỉ hè về thăm cha và bà. Đó là niềm hạnh phúc vô cùng lớn của cô.
Cũng như mọi năm, hôm nay cô bé đến thăm bà với một nỗi niềm sung sướng vô biên là muốn chia sẻ với bà sự thành công  của cô sau nhiều năm tháng cố gắng. Cô bé hớn hở với mảnh bằng trên tay. Cô muốn tự mình khoe với bà, muốn bà sờ vào mảnh bằng, sờ vào sự thật, sờ vào lòng tin của bà. Mảnh bằng với cái tên của cô thật đẹp ở trên ấy.
Nhưng gọi mãi tên bà, không thấy bà ra mở cửa. Cô bắt đầu lo lắng. Cô bé đi vòng ra sau nhà tìm chiếc chìa khóa bà dấu ở chỗ bí mật chỉ có hai bà cháu biết mà thôi, để những lúc ra ngoài đóng sập cửa mà quên mang chìa khoa, hay những lúc cô bé đến nhà mà bà chưa về kịp thì không phải lung ta lúng túng. Cô bé mở cửa vào nhà, chẳng thấy bà đâu. Cái ghế bà thường hay ngồi nằm im lìm, căn phòng quá đỗi yên lặng. Tiếng máy quạt rù rù nghe buồn buồn. Cô rón rén bước vào phòng ngủ của bà, thật nhẹ nhàng vì sợ làm bà thức giấc.
Nhìn gương mặt của bà, cô bé biết là điều gì đã xảy ra cho bà. Cô bé sụp xuống dưới chân giường, rồi ôm lấy bà mà khóc như mưa. Tay bà đã cứng. Mắt bà đã nhắm nghiền. Tim bà đã ngừng đập. Miệng bà hình như đang hé mở như có điều gì muốn nói với cô. Cô cúi đầu, hai tay ôm cứng hai đầu gối. Nước mắt đẫm hai ống quần. Một mất mác lớn thứ hai đến với cuộc đời cô. Cô không biết là mình có chịu đựng nổi không?
Cơn nóng quái ác hơn 41°C đã kéo dài quá nhiều ngày và đã cướp đi một người bạn lớn mà trong suốt cuộc đời còn lại phía trước, cô hoài nghi về một tình bạn đẹp giữa một già một trẻ như thế này? Cô hụt hẩng, lao đao với cảm giác mất mác quá lớn này. Giờ đây, cô chỉ có một mình với nỗi buồn. Ôi! cuộc đời có mấy mươi năm mà sao sống khó quá!
Bên ngoài, những chiếc xe chửa lửa đang nối đuôi nhau reo lên những hồi còi vang dội ở một góc trời. Một cánh rừng đang bắt đấu cháy cùng với những cơn gió cuồng điên.
Trời đất đang nổi giận. Biết làm sao !
KTN
27 tháng 7 năm 2006
Giấc ngủ trưa của bà lão hôm nay đến sớm hơn thường lệ. Bà khó khăn lắm mới đi vào phòng ngủ được trên hai cây nạn gỗ. Mặc dầu tật nguyền, nhưng bà luôn vui vẻ và tự làm hết mọi việc. Bà khỏe mạnh so với tuổi của bà. Nhưng hôm nay, bỗng dưng bà thấy hơi mệt trong người, bà muốn nghỉ ngơi chút đỉnh và đi nằm sớm. Vừa gác cặp nạn của bà bên đầu giường và ngã lưng xuống là giấc ngủ ập tới liền.

Bà sống một mình trong căn nhà nhỏ, một mình thôi đã từ nhiều năm nay. Không thấy ai viếng thăm bà thường xuyên ngoài một cô bé hàng xóm tốt bụng. Mỗi ngày, sau giờ học, cô bé hay ghé vào hỏi thăm và đọc sách cho bà, đôi khi giúp bà làm những việc lặt vặt trong nhà, như rửa cái bát, quét cái sàn nhà, bắt nồi cơm. Bà vui và cảm thấy hạnh phúc lắm. Từ đáy lòng, bà luôn cảm thấy biết ơn và yêu thương cô bé hàng xóm này còn hơn chính bản thân bà. Cô bé đã dành cho bà những giây phút ấm áp tình người. Những lời hỏi han chân tình cùng với những săn sóc giúp đỡ bà trong việc cơm nước, đã làm trái tim bà mềm nhũn. Từ lúc nào không biết, sự hiện diện của cô bé đã trở thành một điều gì không thể thiếu trong cuộc sống của bà. Cô bé là niềm tin, là sự sống của bà. Thường thì cô bé cho bà biết trước những khi cô bé không ghé được. Thế nhưng có một ngày, đã đến 6 giờ chiều rồi mà bà không thấy cô bé đâu cả, bà đứng ngồi không yên. Cặp nạn luôn kẹp sẵn hai bên nách để bà đi nhanh ra cửa mỗi khi nghe tiếng động. Bà vội vàng như thế đã vài lần nhưng chẳng thấy bóng dáng cô bé đâu. Chắc tại khi bà mong ngóng quá, tiếng động nào cũng làm bà tưởng là những bước chân quen thuộc. Bà bắt đầu lo sợ. Cảm giác này đè nặng trái tim bà. 
 
Bà đã trải qua một vài trận đau kịch liệt tưởng chừng đã cướp đi mạng sống của bà, nhưng bà chưa bao giờ có cảm giác lo sợ như lần này. Tay chân bà run rẩy, trái tim bà bắt đầu đập loạn nhịp khi bà nghĩ những diều không may có thể đã xảy ra cho cô bé. Bà tự trấn tỉnh mình bằng một ly nước lạnh và bà hít thật sâu, thở ra chậm rãi. Rồi bà ngồi yên hang giờ như thế trong bóng tối chỉ để chờ mong tiếng chân quen thuộc. 

Chợt bà thấy đôi môi mình mằn mặn. Bà đã khóc tự bao giờ. Thế rồi bà khóc như chưa bao giờ được khóc, và những giọt nước mắt làm bà nhẹ lòng hơn. Bà nghĩ có lẽ cô bé đi xa mà không kịp từ giã bà. Với bà lúc nào cô bé cũng hồn nhiên vui vẻ. Tiếng cười trong veo của cô bé cùng với những mẫu chuyện vui ở trường mà cô bé hay kể cho bà làm bà thấy yêu đời hơn. Cô bé biết chia sẻ niềm vui với bà, biết làm cho bà thấy rằng cuộc đời này không phải chỉ toàn là niềm đau. Thật ra bà có biết đâu rằng cô bé cũng có những nỗi niềm riêng mang.

Cô bé lớn lên không có mẹ bên cạnh, không biết mẹ mình là ai. Chỉ có hai cha con sớm tối có nhau. Cha cô rất ngọt ngào với cô nhưng không vì thế mà mất đi cái tính kín đáo và ít biểu lộ của đàn ông. Ông luôn tìm đủ mọi cách để làm vui lòng cô bé. Ông hay hỏi han, vỗ vể mỗi khi thấy cô đăm chiêu tư lự mặc dù đó không phải là cá tính trời sinh. Ông phải cố gắng ghê lắm, vừa phải đóng vai cả cha lẫn mẹ, nên có lúc ông cảm thấy mệt mỏi. Thật tình mà nói, dù ông có cố gắng đến mấy đi nữa, chưa bao giờ ông nghĩ là ông đã làm tròn vai trò người mẹ. Lòng ông vỡ tan, như trăm ngàn mảnh đang cấu xé ông khi ông nhìn cô bé mỗi ngày mỗi lớn mà thiếu vắng bàn tay chăm sóc của người mẹ.
Thêm bình luận


Đăng Nhập / Đăng Xuất