Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • NhaGiuXe1200
  • CD4 1200
  • DaiThinhDuong1200
  • hinhCu 1200

Chỉ mục bài viết

Mùa xuân 1987, trong một chuyến công tác, mình được tới Cù lao Xanh và ở lại đêm trên đảo.

Đó là một đêm không trăng và đầy sao.

Từ tháp đèn biển nhìn xa khơi, không gian trước mặt tuyền một màu đen, không phân biệt được đâu là trời là nước. Chỉ có ánh điện trên các con thuyền bắt cá của ngư dân trên đảo là chong sáng thâu đêm. Ánh điện yếu ớt chỉ đủ để bảo rằng nó đang có mặt trong đêm đen; trông như những viên ngọc trai đính trên tấm thảm nhung huyền phẳng phiu của biển cả.

Nếu bạn nhìn mê mãi không gian kỳ ảo này và để lòng trống trải, thì thế nào cũng rơi vào một ảo giác lạ thường: dường như đang trôi bồng bềnh trong một không gian vắng lặng, bao vây bởi muôn vàn vì sao.

Lúc ấy mình thiếp đi, rơi vào một giấc mơ lạ…

Khi tỉnh giấc thì đằng đông đã tím thẫm. Ánh điện trên thuyền đã tắt. Trái ngược với bóng tối ở đầu hôm, ánh triêu dương làm những chiếc thuyền câu đổ bóng xuống mặt biển như những con còng non chỏng chơ trên đĩa bạc.

Giấc mơ chưa trọn ở đêm trước còn đọng lại trong tâm trí để thành câu chuyện sau đây kể lại cho các bạn.

Tuy nhiên, trước khi vào chuyện, mình xin giải thích đôi điều.

Thật ra đây không hẳn là một câu chuyện. Nó được xây nên từ chuyến lữ hành lần đầu tiên trong đời mình tới Cù lao Xanh, nên có dáng vẻ một loại ký sự. Cái hư ảo đã tựa vào thực tại thơ mộng của Đảo Xanh năm nào.

Ngày 31 tháng Tám năm nay, mình trở lại nơi này, mà lòng buồn quay quắt. Vì Cù lao Xanh dường như cũng già yếu theo tháng năm.

Giống như 22 năm trước, dân bây giờ vẫn nghèo, thiếu ăn. Trẻ em thì còi đẹt (các cháu bé PTCS mà vóc dáng như học sinh tiểu học)


Dân số không tăng: 2.200 nhân khẩu, 486 hộ dân cư. Thanh niên bỏ đảo đi làm ăn xa hết, rồi chẳng có ý định trở về. Chỉ còn lại trẻ em, người già.

Cảnh quan giờ trở nên xấu. Mấy thửa ruộng xanh mởn xưa đã biến mất từ lâu, thay vào bằng mấy hố rác hôi nồng.
Con đường đất thơ mộng, ven bờ có nhiều cây chà là ta, chim chim, dú dẻ  nay là con đường bê tông thô cứng dài hun hút. Lộ rõ vết phân bò, phân dê.

Và bãi Nam, năm 2002, người ta xây cầu cảng và bờ kè chắn sóng phủ gần hết. Ôi bãi Nam! Nay còn đâu bờ cát trắng, nước trong xanh với rạn san hô muôn màu.

Bây giờ người ta khoát áo cho Cù lao Xanh toàn đường xi măng, nhà bê tông một cách hời hợt biếng nhát.

Người ta thích hiện đại cẩu thả để đánh mất nét hoang sơ quý giá của đảo.


Người ta viện dẫn nhiều lý do để bênh vực. Nhưng cái được thì chưa thấy, cái mất giờ đã nhiều.

Còn chuyện tâm hồn. Hỏi thăm mấy cụ già, xưa ngâm nga bài “Vè Cát Lái” thì không còn ai biết các cụ là ai. Rõ rồi, bài vè quý giá xưa như một hải đồ dân gian, cũng đã đi vào nghĩa trang của ký ức.

Mình trở lại Cù lao Xanh mà cô đơn như kẻ làm ăn xa thất bại, quay về quê hương bản quán.

Buồn và mệt, chợp mắt một lát thì nằm mơ. Giống giấc mơ của hơn 20 năm về trước, nhưng hình như là phần kết của giấc mơ xưa…

Thêm bình luận


Đăng Nhập / Đăng Xuất