Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • hinhCu 1200
  • CD4 1200
  • DaiThinhDuong1200
  • NhaGiuXe1200

"Chú ơi! Chú quên lấy tiền thối! Kỳ lạ! Cái bà hôm qua cũng vậy! Mắt đỏ hoe như muốn khóc, réo thật to kêu lại lấy tiền cũng không nghe! Mấy người này điên hết rồi!" Tai Tài vẫn nghe tiếng người bán hàng gọi , nhưng vẫn cất bước đi thật nhanh.Tài không dám dừng lại, không muốn người bán hàng bắt gặp cái cảm giác vừa tội lỗi, vừa hối hận của mình. Tại sao cũng có cái người nào đó, hôm qua, cũng giống như mình, cặp mắt đỏ hoe muốn khóc!

Tiểu Yêu mới gọi điện bảo ở nhà đã sẵn sàng, chỉ còn chờ anh về, anh cố gắng giải quyết công việc cho lẹ rồi về ngay, mới uống bia phải không? Mình hỏi lại sao biết? Cười hì hì trong điện thoại trả lời: " Chời ơi! Anh nói điện thoại, nồng nặc mùi bia, em ngửi thấy cũng muốn xĩn luôn!" Tiểu Yêu lúc nào cũng vậy, tươi vui, cà rởn, không thắc mắc, không đắn đo. "Gia đình hai bên đều đã sẵn sàng, tất cả đều chỉ còn chờ anh về! "

Xin lỗi Tiểu Yêu! Anh nói láo với em! Em cho anh dối em lần đầu cũng là lần cuối! Em may mắn, em có tất cả, em có những cái mà ngày xưa anh không có, em có thể gọi cho anh bất cứ lúc nào, cầm điện thoại, bấm những con số, không phập phồng lo sợ, người ta biết , người ta gặp như anh và Ái ngày xưa. Có những thứ này, anh đâu có mất Ái. Ái của anh cái thuở học sinh nhút nhát ngày nào, cái thuở lẽo đẽo theo sau tuốt tận đằng xa, chỉ thoang thoảng thấy bóng hình , không biết tên, không thấy mặt, chỉ biết con đường em đi, và giờ em có mặt mà mơ mơ mộng mộng, tốn bao nhiêu giấy mực, yêu em tập làm thơ.

Khoảng cách "anh theo Ngọ về " càng gần cũng là lúc dép anh càng mòn! Cũng ngay tại khúc đường này, đang mải mê theo em, cái quai dép đứt tung muốn làm anh ngã chúi, anh hốt hoảng la: " Ái!" cũng là lúc em quay lại, cái gương mặt lần đầu tiên anh thấy, con mắt tròn xoe ngạc nhiên, lo lắng rồi bừng lên như muốn cười nhạo . Cảm ơn chiếc dép rách quai đã giúp anh mở miệng gọi đúng tên em và làm cho em cười. Cái khoảng cách đi theo từ từ gần lại, rồi song song. Em bắt đầu đi học sớm hơn và anh bị mẹ rầy: " Lúc này đầu óc mày để đâu đâu! "

Bước chân vào trong khuôn viên chùa, tượng phật trắng to cao ngồi tham thiền trước mặt, cây bồ đề đằng xa và Ái đang dơ tay vẫy vẫy. Ái buồn, mắt đỏ hoe, "Anh, em sắp theo ba mẹ ra đi, không biết lúc nào mới gặp lại, em sợ, biết có còn gặp lại nhau nữa không, anh sẽ quên em, em sợ". Anh sẽ không bao giờ quên! Anh thề, em muốn anh thề không? "Không, em tin anh, anh đừng thề". Hai người ngồi bên nhau, thấy trời đất như tối sầm, đầu óc lơ lửng mông lung, Trời Phật không thương chúng con! Cho chúng con gặp nhau xong lại bắt chúng con phải chia lìa. Trời ơi! Phật ơi! Di di chân xuống đất, đụng phải một vật sắc dài, thuận tay lấy lên, tay phải vớ cục đá , nói với Ái: " Anh sẽ đóng cây đinh này vô cây bồ đề, hứa với Ái , anh sẽ không bao giờ quên!" Đừng anh! Tội nghiệp nó! "Con xin lỗi Phật tổ, con xin lỗi cây bồ đề, xin cây bồ đề làm chứng cho con !" Văng vẳng trong căn nhà nào đó phát ra tiếng ru em não nà não nuột : " Tóc mai.. sợi vắn.. sợi dài.. lấy nhau.. chẳng đặng.. thương hoài.. nghìn năm..."
...

Cây bồ đề trước mặt vẫn như thuở nào, cành lá vẫn sum suê, có già đi đôi chút nhưng vẫn sừng sững oai nghi đứng đó như thách thức với thời gian. Tài đến gần thân cây, tay sờ soạng từng nếp vân trên thân cây, kỷ niệm xa xưa ào ạt ập đến, cái kỷ niệm thuở nào như hiển hiện trước mắt. Cũng dưới gốc cây này, cũng cái vị trí này, Ái của anh với đôi mắt đẫm lệ, đã nói những lời cuối cùng trước khi chia tay. Ái của anh, em đã đúng , nhưng em có linh cảm được cái giờ phút này sẽ xãy ra hay không?, em có nghĩ được anh sẽ làm những điều này không? Ái của anh, anh xin lỗi em, em tha thứ cho anh, anh hiểu em sẽ biết anh đau khổ như thế nào. Tay lần đến vị trí quen thuộc trên thân cây, bàn tay Tài không cảm nhận được cảm giác lạnh sắc quen thuộc , đưa mắt kiểm nghiệm lại điều mình vừa cảm nhận, chỉ thấy một vết lõm sâu, vẫn còn mới, và không còn cây đinh ngày nào ở bên trong nữa!

Cảm ơn Trời Phật! Cảm ơn Phật tổ! Ngài đã gỡ giủm con gánh nặng lúc nào cũng canh cánh đè nặng trong con, không để con phải tự làm điều con không muốn, không để cho con mãi mãi hối hận trong lòng. Phật tổ đã rũ bỏ cho con, đã xá tội cho con. Cảm ơn Phật tổ! Cảm ơn Phật tổ! Con không phải dùng đến nó nữa, cái vật vô tri vô giác này, cái vật đồng lõa giúp con làm điều mờ ám này. Con sẽ quăng nó đi, con sẽ không bao giờ dùng nó nữa. Cảm ơn Phật tổ! Tài nắm chặt ,nâng tay lên cao để ném thật xa, bất chợt những hàng chữ đen nhợt nhạt đập vào mắt, đầu óc Tài tối sầm, miệng lẩm bẩm: " Lạy Chúa tôi! Lạy Chúa tôi! Công Ty Trách Nhiệm Hũu Hạn BÚA TRUNG THÀNH! "

Lan Mai
Houston, tháng 10 năm 2009.

   

Thêm bình luận


Đăng Nhập / Đăng Xuất