Trang thông tin liên lạc của cựu Giáo Sư và học sinh Trung Học Cường Để Qui Nhơn

Trang Facebook của cuongde.org

  • hinhCu 1200
  • NhaGiuXe1200
  • CD4 1200
  • DaiThinhDuong1200

Truyện Thơ & Nhạc

(Áo Vải Cờ Đào – Phần 16 - câu 769 tới 908)

Nhìn hiểm họa, ngọai xâm trước mắt
Lo việc quân tất bật đêm ngày
Thiên Địa hội triệu vời ngay
Hỏi phép công thủ, bố bày quan binh
Vũ khí nào quân Thanh mạnh thế
Đội quân nào định lẽ an nguy
Biết người trăm việc khó gì
Cờ đang vào thế nghĩ suy cho tường
Đọc nghiền ngẫm những trang hùng sử
Trận Bạch Đằng, Ngô mở sang trang
Giang sơn Việt, đất trời Nam
Dựng cờ độc lập, ngang hàng cùng ai
Sông Như Nguyệt lũy dài phòng bố
Ngăn Tống quân cuồng nộ xâm lăng
Tuyên ngôn thiên định trời Nam
Nhữ hà nghịch lỗ, nát tan chẳng còn
Đến Trần triều, quân Mông vó ngựa
Cỏ còn tiêu dưới bước vó câu
Bách thắng từ Á sang Âu
Ba lần xâm lược, gục đầu cả ba
Quân tướng sĩ cha con thủ túc
Hòa nước sông, chén rượu ngọt ngào
Bạch Đằng một trận ba đào
Ống đồng chui trốn mong sao mạng còn
Đến Minh triều đem quân cướp nước
Chốn Chí Linh nếm mật nằm gai
Mười năm chiến đấu dằng dai
Liễu Thăng vong mạng, khởi đài nghiệp Lê
Luật trời đất thịnh suy biến đổi
Phải làm sao giải mối nguy tai
Khẳng khiu đào mộng vương đài
Giữa trùng gió rét, ủ đài hồng tươi
Càng giá buốt, càng vời mộng thắm
Chứa thẳm sâu nồng ấm nụ đời
Chờ ánh dương giữa giá trời
Đông tàn xuân đến, rạng ngời sắc hoa
Dáng hồng thắm, thướt tha trước gió
Đón dương quang, giữa giá lạnh ngàn
Ngẫm hoa lòng rộn chứa chan
Tạo mùa xuân đến ngập tràn niềm vui
Quân tinh luyện dưới tay điều khiển
Đã vượt bao trận chiến cam go
Mưu mô, thần tốc, bất ngờ
Mỗi chiến cuộc, mối thế cờ khác nhau
Phải tìm thấy thâm sâu, vi diệu
Tử huyệt đâu, thấu hiểu đập đầu
Đánh cho thật mạnh, thật đau
Xuất quân tốc chiến, giành đầu tiên cơ
Từ Tây Sơn phất cờ khởi nghĩa
Diệt Phúc Loan chúa Nguyễn đàng trong
Chiến thuyền Tây đã bại vong
Quân Xiêm ngạo mạn, hết mong đường về
Phú Xuân Trịnh, tướng mê cầu nguyện
Giả thầy Tàu, vẽ chuyện lập đàn
Cứu nguy, cầu lộc, cầu an
Phao tin ly gián tướng, quan trong thành
Quân Tây Sơn tốc hành tiến đánh
Tướng nghi nan chóng vánh hàng đầu
Ngô Cầu vỡ lẽ còn đâu...
Phú Xuân phần phật cờ đào Tây Sơn
Thời cơ đến trong muôn nghìn một
Dẫn tinh quân tiến bước Bắc Hà
Vị Hoàng lương thảo binh gia
Lũy thành chắc chắn, giang hà cản ngăn
Đinh tích Nhưỡng tướng quân mưu lược
Trấn ải đầu mưu chước thần cơ
Mù trời gióng trống phất cờ
Hàng trăm thuyền chiến lờ lờ tiến lên
Tiếng trống thúc vang rền một cõi
Quân trấn thành vội vội nhả tên
Cờ rung trống thúc vang rền
Bao nhiêu tên đạn liền liền bắn ra
Tên cứ bắn thuyền qua lặng lẽ
Hình nhân làm ngụy kế giả quân
Vị Hoàng một trận tiến công
Nát tan ngiệp Trịnh theo dòng sông trôi
Nghe Tự Quân vua tôi chạy trốn
Lếch thếch thân đến chốn Quảng Châu
Ngọc Hân tan nát lòng đau
Đớn hèn Chiêu Thống, nỗi sầu miên man
Một cuộc đổi giang san tàn diệt
Khởi Trần triều diệt tiệt Lý gia
Dẹp Minh khởi nghiệp sơn hà
Công thành khanh tướng Trần gia về vườn
Ngẫm theo sử, lo toan bao nỗi
Hoàng Lê triều bao mối nguy tai
Rét đông, đào sắc nhạt phai
Mưa giăng bão rét, còn ngày hồng tươi !
Ngẫm thân đào ngậm ngùi trong giá
Rét kinh hoàng còn họa nào đây...
Duyên sao con tạo lá lay !
Anh hùng thục nữ, biết rày còn không?
Mảnh mai cánh đào hồng bi lụy
Hoàng thân Lê chờ chỉ chúa công
Nội triều nhiều ý quần thần
Dẹp tan mối họa trong lòng cho yên
Lòng chúa công cầu hiền, đãi sĩ
Độ lượng lòng, suy nghĩ nghiệp chung
Tội ai kẻ ấy cam lòng
Cớ sao ép buộc đóng gông một bè
Diệt trừ bạo dấy cờ tụ nghĩa
Dẹp gian thần tôi chúa Đàng trong
Thuận lẽ trời, hợp lòng dân
Cờ đào áo vải, dấn thân anh hùng
Nông dân đất, vượt trùng gian khó
Mất bao năm dựng mở nghiệp trời
Đánh trong rồi lại dẹp ngoài
Một trận bắt hết giống nòi Nguyễn gia
Lòng trắc ẩn, cho tha Nguyễn Ánh
Là trẻ con nỡ gánh diệt thân
Lòng lành giữ lại chữ nhân
Nguy cơ phản lọan, nảy mầm phục sinh
Giận cho kẻ ham vinh tham vọng
Thiếu đức tài ôm mộng ngôi cao
Giận cho những kẻ công hầu
Không thấy lẽ thiệt, không cầu điều hay
Chữ ngu trung dại ngây chẳng tỉnh
Ham chức cao, quyền bính lợi thân
Mặc cho nỗi khổ muôn dân
Rước voi, cõng rắn bao lần cũng cam
Lòng sao nỡ chém oan, giết lụy
Họa phục vương , dẫu thấy nhãn tiền
Đánh tây dương, diệt giặc Xiêm
Mà lòng giận kẻ tham quyền bá vương
Hoàng thân tộc Lê mừng khôn xiết
Lượng ơn cao, tránh diệt thân vong
Đào vương tươi lại sắc hồng
Dẫu đông giá rét, chồi mong nảy chồ
iTình Vương thượng mừng rơi nướt mắt
Mong trọn đời đối mặt, kề vai
Một đời sống mãi cùng ai
Gieo thương, gởi nhớ đắm say với người
Nhớ làm sao tiếng cười sang sảng
Giọng như chuông vọng động muôn người
Bước chân bay khắp đất trời
Cơ mưu linh hoạt chuyển dời nguy an
Việc chuẩn bị nghĩ ngàn dặm trước
Thấy rõ ràng từng bước việc sau
Huyền cơ có sẵn trong đầu
Lấy ít diệt mạnh, thần sầu giải nguy
 
Lam Hồng
 
Thêm bình luận


Đăng Nhập / Đăng Xuất