Ta gặp em giữa làng xóm cũ
Giữa ngày hội lớn của quê hương
Nhìn em cười, ta bỗng thấy thương thương
Như thể quen nhau từ kiếp trước
Ta thương em nửa đời qua loạn lạc
Tuổi thơ ngây đánh mất giữa tơi bời
Nhưng trời cho em hai bàn tay
Em vươn mãi giữa trường đời oan nghiệt
Trời cho em hai con mắt biếc
Chẳng xa rời ánh nhật nguyệt hôm mai
Trời cho em đôi chân bước đường dài
Chân cứng đá mềm, trèo non lội nước
Đọc thêm...