Thứ bảy, 04 Tháng 9, 2010
   
Cỡ chữ
Đăng nhập

Top-10

Lời Bàn Mới

Về Thăm Quy Nhơn

Tôi Về

Tôi về góp lại hương ngày cũ
Gửi áng mây trời trôi lối xưa
Tôi về nhặt nắng rơi trong phố
Tô sắc thêm nồng những liếp tranh .

Đọc thêm: Về Thăm Quy Nhơn

   

Tị Nạn

Ngày 24 tháng 9 năm nay, thành phố tôi ở sẽ tổ chức một chương trình đánh dấu 35 năm người Việt đến lập nghiệp tại đây. Thời gian đầu người ta hay gọi là đất tạm dung nhưng bây giờ hai từ này hình như đã đi vào quên lãng. Người ta đã xem như đây là quê hương thứ hai của mình. Nước Mỹ và người dân Mỹ đã mở vòng tay quá rộng lớn để ôm gọn những cảnh đời đang cần nơi nương tựa cả vật chất lẫn tinh thần trong bước đầu lưu lạc xứ người. Người dân Mỹ và chính phủ Mỹ đã không hề bỏ cuộc dù có đôi khi mệt mỏi với những cưu mang dài dạn vô ngần.

Đọc thêm: Tị Nạn

   

Chiều St Lucia

Bữa nay trời mưa, ngồi không nhớ lan man, có những ngày ở nội trú, bên cạnh giòng sông, chiều về ngồi trong phòng nhìn ra, ôi, nhớ nhà ... Có điều, bây giờ ngồi đây, hơn ba mươi năm sau, ngồi nhớ lại ... những ngày nội trú ...


Đọc thêm: Chiều St Lucia

   

Những mẫu chuyện rời rạc [11]

NGÀY GIỖ BA

Mọi năm , ngày giỗ ba, mẹ vận bộ đồ gấm đọan xanh, tươi cười tiếp đón bà con và hàng xóm . Mẹ khoe những món quà các chị tặng với khách . Mẹ vui quá đến nỗi các chị nhăn nhó :

- Mạ " nổ " quá , người ta cười cho , ốt dột .

Năm nay , ngày giỗ ba , các chị phải thay đồ gấm cho mẹ .Qùa thật nhiều , mẹ chả buồn ngó , các chị sụt sùi :

- Ước gì , mạ khỏe lại , "nổ" cho vui cửa , vui nhà .

Đọc thêm: Những mẫu chuyện rời rạc [11]

   

Một Chút Gì Để Nhớ

Một chút nhớ về Phố Núi

"May mà có em đời còn dễ thương!" – Ôi... ! Lời ca nghe sao mộc mạc mà lại thiết tha quá, chân tình quá... !

Dễ chừng lâu -- lâu lắm, anh đã nghe nhiều và cũng đã nghêu ngao nhiều vài câu rời rạc trong bản nhạc "Còn một chút gì để nhớ". Nghêu ngao vài câu cho đỡ buồn ấy mà! Mà nếu có muốn nghêu ngao cho hết bài thì anh cũng chả có tài nào nhớ hết vì bộ nhớ anh nó thường hay đi... "nghĩ hè" lắm. Bù lại, trời thương cho anh nhớ dai nhớ dẳng có mỗi một câu này thôi: "May mà có em đời còn dễ thương!". Nhớ thời chinh chiến, gót chinh nhân anh cứ vụt đến vụt đi vội vội vàng vàng với Phố Núi nên Phố Núi ấy đã không kịp ban cho anh một chút gì để nhớ. Có nhớ chăng là nhớ cái triền miên nắng bụi mưa bùn, đỏ cả giày xô áo trận, đỏ cả tóc cả

Đọc thêm: Một Chút Gì Để Nhớ

   

Chuyện Tình Trên Sông Cà Ty

Tặng tất cả những ai đang yêu nhau

Tia nắng chiều lấp lánh trên sông Cà Ty làm cho Kelvin càng thêm say đắm với cảnh đẹp của cái thành phố nhỏ này, nơi có con sông dịu dàng chảy ngang chia thành phố ra làm hai khu vực khác nhau, một bên là khu phố chợ sầm uất, bên kia là khu cung cấp đủ mọi thứ dịch vụ mà con người hiện đại có thể nghĩ ra: khách sạn, nhà hàng, siêu thị và các quán cà phê nên thơ đầy lãng mạn...

Đọc thêm: Chuyện Tình Trên Sông Cà Ty

   

Lễ Hội Đổ Giàn

LTS. Thầy Đào Đức Chương, bút hiệu là Việt Thao, nguyên quán Vinh Thạnh, Phước Lộc, Tuy Phước, Bình Định. Trước 4/1975 Thầy dạy ở Trung Học Kỹ Thuật Qui Nhơn, Trung Học Công lập An Nhơn, Trung Học Bán Công An Nhơn, Trung Học Bồ Đề Nguyên Thiều (Diêu Trì) và Bồ Đề Hương Quang (Tuy Phước). Thầy là Giám Học Trường Trung Học Công Lập Đệ Nhị Cấp Đào Duy Từ, Bình Định 1972-1975. Thầy hiện sống ở San Jose, Hoa Kỳ từ 1993, cộng tác và biên tập một số tạp chí văn chương nghệ thuật. Thầy là một cây bút quen thuộc của Đặc San CĐ-NTH Qui Nhơn với nhiều bài nghiên cứu giá trị về văn hóa Bình Định.

Tại trường thi Hương võ Bình Định ở thôn An Thành tổng Thời Đôn huyện Tuy Viễn phủ An Nhơn, nay là thôn An Thành xã Nhơn Lộc huyện An Nhơn tỉnh Bình Định, cứ khoảng mỗi ba năm một lần, thí sinh Hương võ và thân nhân từ sáu tỉnh Quảng Ngãi đến Bình Thuận, về đây tham dự đông cả vạn người. Thì cũng trong huyện An Nhơn xã Nhơn Phúc thôn Mỹ Thạnh, tại thị tứ An Thái có Lễ hội Đổ Giàn được tổ chức hằng năm, người tham dự lên đến vài ngàn.

Đọc thêm: Lễ Hội Đổ Giàn

   

Tắm Đêm

Ngày xưa em tắm giếng khơi,
Đêm mười bảy tuổi. Sao trời lung linh.
Cây im, thảng thốt đứng nhìn,
Mấy con dế nhỏ giật mình gáy vang.

03.09.2010
Huỳnh Minh Lệ
   

Buổi Chiều Định Mệnh

Cô nhớ cái buổi chiều hôm đó, một buổi chiều cuối tuần tháng sáu cô đang đi trên đường đến nhà bạn cô ở cư xá Lữ Gia thì tình cờ gặp anh từ trường về nhà... anh mời cô về căn phòng trọ cho biết nơi anh trú ngụ...

Cô biết anh và đã gặp anh đôi ba lần ở nhà cô vì anh là bạn thân của anh trai cô nhưng chỉ vậy thôi!!! Sau cái buổi chiều hôm đó anh cũng có đôi ba lần đến nơi cô ở thăm cô và chuyện trò! Thời gian cứ vậy mà trôi rồi những lần cùng nhau hò hẹn xuống phố rong chơi... đến một ngày nào đó họ bỗng dưng trở thành đôi tình nhân!!!

Đọc thêm: Buổi Chiều Định Mệnh

   

Thơ Minh Khôi

Nguồn: Tập San Kỷ Niệm Một Thời, số 3, 2008 (đặc san xuất bản hàng năm của các lớp 12B1,12B2,12B3 Cường Để khóa 1964-1971)

KHÔNG  ĐỀ
  
Mây ơi, em cứ lững lờ.
Đừng mong gió đến, đừng chờ mưa bay!
Gió mưa rồi cũng đổi thay.
Thời gian rồi cũng hết ngày lại đêm.

Đọc thêm: Thơ Minh Khôi

   

Trang 1 của 187

Mới Lên Diễn Đàn

Thư Từ & Bài Vở

Thư từ , photo và bài vở xin email về admin@cuongde.org

Hình Mới

Đang Trực Tuyến

  • 12 Khách

Lượt Thăm Viếng

Hôm nay25
Hôm qua442
Cả đời171102

Menu Cho Các Bạn

Suy Gẫm

Tình yêu là đặt tất cả nghị lực của mính vào tay người  khác

Theophile Gautier


Đăng Nhập






Quên tên dùng trong website/mật mã?
Chưa lập tài khoản? Đăng ký