Đêm bây giờ, buồn hơn tiếng khóc. Con dơi mù cô độc, treo mãi trên cành. Chẳng muốn bay.
Đêm bây giờ, buồn hơn bóng tối. Con dơi mù hấp hối, chết ở cuối vườn. Chẳng ai hay.
Tôi gọi tên tôi, Trong bóng tối.
Huỳnh Minh Lệ
Số lần đọc: 2407
3 BÌNH LUẬN
Anh HML ơi, sao mấy ngày Tết mà bài thơ nào cũng buồn quá đi. Không phải buồn không đâu mà nghe một trạng thái cô đơn. Có một văn sĩ nói rằng “người viết văn là người cô đơn, vì chỉ có cô đơn ông mới thu người ở một góc và quan sát chung quanh với đôi mắt của một con mèo”. Dù sao thì cũng cảm ơn bài thơ buồn bã này. KT.
Anh HML ơi, sao mấy ngày Tết mà bài thơ nào cũng buồn quá đi. Không phải buồn không đâu mà nghe một trạng thái cô đơn. Có một văn sĩ nói rằng “người viết văn là người cô đơn, vì chỉ có cô đơn ông mới thu người ở một góc và quan sát chung quanh với đôi mắt của một con mèo”. Dù sao thì cũng cảm ơn bài thơ buồn bã này. KT.
Cảm ơn Kim Tiến đã chia sẻ về bài thơ.
HML
Toi Goi Ten Em
De nghi ban HML doi lai “Toi goi ten [b]em[/b] trong bo’ng to’i” duoc khong?