Nguồn: Tập San Kỷ Niệm Một Thời, số 4, 2009 (đặc san xuất bản hàng năm của các lớp 12B1,12B2,12B3 Cường Để khóa 1964-1971)
Có thể vợ mình xưa cũng có một người yêu
( Người âý gọi vợ mình là người yêu cũ)
Cũng như mình thôi, mình ngày xưa cũng thế
Yêu một cô, giờ cô ấy đã lấy chồng.
Có thể vợ mình vì những phút mềm lòng
Nên giữ kín những suy tư,không kể về giấc mộng
Người yêu cũ vợ mình có những điều mình không có được
Cô ấy không nói ra vì sợ mình buồn
Mình cũng có những phút giây cảm thấy xao lòng
Khi gặp người yêu xưa với những điều vợ mình không có được
Nghĩ về cái đã qua nhiều khi nuối tiếc
Mình cũng chẳng nói ra vì sợ vợ buồn
Sau những lần nghĩ đâu đâu mình thương vợ mình hơn
Và cảm thấy mình như người có lỗi
( Chắc vợ mình hiểu điều mình không nói
Cô ấy cũng thương yêu và chăm chút mình hơn)
Mà có trách chi những phút xao lòng
Ai cũng có một thời để yêu và một thời để nhớ
Ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ
Đừng có trách chi những phút xao lòng.
Thuận Hữu
Số lần đọc: 3757

RE: Những Phút Xao Lòng
Ai cũng có một thời dể yêu & một thơi để nhớ
Ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ
Đừng có trách chi những phút xao lòng!
Bài thơ rất hay! hết ý! Cám ơn THUẬN HỮU.
Những phút xao lòng
Xin hỏi: có phải Thuận Hữu là Long, chồng của Mai ở Ngô mây??/bây giờ hai bạn ở đâu???Xin liên lạc với bạn cũ
[email protected] (rất mong tin hai bạn) bài thơ của bạn tôi đã đọc vào một chuyến về thăm nhà …mong đọc thêm những bài khác của bạn.
# Những phút xao lòng
Chị Nguyên Hạ – Lê Nguyễn ơi,
Thuận Hữu tên thật Nguyễn Hữu Thuận, 60 tuổi.Quê quán: Xuân Liên, Nghi Xuân, Hà Tĩnh.
Tốt nghiệp Đại học Tổng hợp Hà Nội K21.
Công tác tại Báo Nhân Dân.
Mời đọc thêm bài thơ Thuận Hữu viết về Bình Định:
TRỞ LẠI TÂY SƠN
Anh trở về thăm lại Tây Sơn
Bến đò xưa. Cây cầu qua nhà nội
Ngồi dưới gốc me già nghe gió thổi
Gió tự mấy trăm năm áo vải cờ đào
Trời Phú Phong xanh đến nôn nao
Mây trắng quá như nón trên đầu núi
Hoa đầy tuổi nụ vàng rơi bối rối
Phượng cuối mùa cánh đỏ ngẩn ngơ bay
Em đi xa rồi mình anh trở lại đây
Con chim mía lạc bầy về chốn cũ
Rượn Bầu Đá vẫn nồng như đốt lửa
Bóng nón qua cầu nỗi nhớ ngập dòng Côn
Phố huyện thiếu em phố huyện trở buồn
Mẹ cứ nhắc em hoài căn nhà thêm trống trải
Em đi theo chồng về nơi xa ngái
Gửi nỗi buồn ở lại với Tây Sơn.