Không ai cần, tôi vẫn cứ là tôi
Là câu thơ để vuốt ngực cho người
Cho dịu xuống nỗi buồn từ đâu đó
Dù chỉ đôi khi, đôi khi thôi…
Không ai cần, ngày tháng vẫn hoài trôi
Niềm vui đến và đi như đã trót lẽ đời
Người đến rồi đi như định mệnh
Sông vốn chung dòng cũng rẽ đôi…
Không ai cần, tóc cứ chẻ đường ngôi
Lại dài thêm như thuở ấy thề bồi
Chỉ hương cũ đã phai vào dĩ vãng
Khiến hạ vàng đau một nỗi cút côi
Không ai cần, sao tha thiết chưa nguôi
Chút gió xôn xao cũng bất chợt bồi hồi
Chút heo may lạnh nghe ngùi ngậm
Sao chẳng đành như chuyện đã rồi?
Từ Nguyễn
19/10/2011
Số lần đọc: 2432

GỬI TỪ NGUYỄN
Đọc bài thơ NCAC( anh là người đọc thơ em trước hết )thấy thích ghê rứa mấy câu ni nì:
Không ai cần,tóc cứ chẻ đường ngôi
Lại dài thêm như thuở ấy thề bồi
Chỉ hương cũ đã phai vào dĩ vãng
Khhến hạ vàng đau một nỗi cút côi
Tóc chẻ đường ngôi của con gái Huế rất
riêng phải không Từ Nguyễn?
RE: GỬI TỪ NGUYỄN
Cảm ơn anh đã đọc, thích và ghi lời bàn đầu tiên cho “Nào có ai cần”. 🙂 Hì, con gái miền nào chắc cũng có nét rất riêng của mình, con gái Huế cũng vậy, anh nhỉ? 😉
Một tuần mới cui và khỏe nha anh! 🙂
RE: Nào có ai cần
Một bài thơ ngậm ngùi và hay !
RE: RE: Nào có ai cần
Cảm ơn Mẫu Đơn rất nhiều vì đã đọc và ngậm ngùi cùng TN nha! Chúc Mẫu Đơn khỏe và vui. 🙂