Mùa xuân – tôi gọi mùa em,
Thơ tôi bỗng lạ, lá hiền reo vui,
Mùa đi, là của đất trời,
Mùa em, là của lòng người phải không ?
Vườn tôi bỗng lạ vô cùng,
Yêu em chữ nghĩa không dưng ngọt ngào,
Không dưng ngày tháng nhiệm màu,
Không dưng như thể ngày nào hai mươi .
04.02.2010
Huỳnh Minh Lệ
Số lần đọc: 2326
