Này em, hãy cho tôi quá giang,
Nhiều nhõi gì đâu, một đoạn đường,
Chẳng qua chỉ một lần tay nắm,
Cùng lắm cũng là sợi tóc vương !
Này em, cho tôi đi với em,
Mỗi người đã có một chỗ riêng,
Làm sao tôi được ngồi chỗ ấy,
Một chỗ mà tôi rất …nỗi niềm !
Này em, tôi đi một chút thôi,
Mất mát gì đâu một chỗ ngồi,
Biết một đêm nằm hơn năm ở,
Tôi thì chẳng ở, chỉ ghé chơi !
Này em, cho tôi đi với nghen !
Đời tôi vốn dĩ dở bon chen,
Thì thôi, cũng đành lòng chịu đứng,
Để một lần được quá – giang – em !
Huỳnh Minh Lệ
Số lần đọc: 333

Quá giang đôi khi cũng là cơ duyên và may rủi đó anh Lệ ơi! Biết bao nhiêu người quá giang nhau đến cuối đời bèn la lên: biết vậy tui … cuốc bộ cho xong, hihi. Chúc anh vui khỏe.
Gởi Lê Mây Lan,
Hì hì, con người luôn đứng núi này trông núi nọ, biết đâu cuốc bộ rơi vào tay tướng cướp (hoặc ma nữ ), lúc đó hối hận lại la lên :”biết vậy tui quá giang cho xong !” 🙂
quá giang thì mới “được” gặp ma nữ chứ , dễ gì mà được ngồi bên ma nữ,ông bạn già.. 😛
Hì hì, Ông bạn già đau tim mà còn đòi ngồi bên ma nữ ! :zzz
Anh Mẫn à, anh Lệ mà gặp ma nữ ảnh lâm râm đọc … thơ là ma nữ biến thành ma … xơ liền!
Nhờ LML mách nước mới biết cú pháp : phải nhờ ông Bạn HML phóng thơ hóa giải khi “ma nữ” quậy trên Trang nhà 🙂 nhiều người không bị đau tim nhưng lại bị…”yếu tim” đấy ông Bạn !! 8)
Quá giang một đoạn
Nợ em cả đời
Kiếp sau có gặp
Tặng em vốn, lời! 😉
(Ước gì ta chẳng nợ ai
Mượn thuyền bất nhị, đưa người qua sông)
Dũng,
Lâu nay tưởng “quá giang” ai đi mất tiêu rồi ! 😛
“Mất tiêu” không phải vì quá giang mà vì chỉ mua vé một chiều! 🙂