Thứ Sáu, mưa một vài hạt lẻ loi, đưa bạn bè về neo ở bến Sông Trăng.
Không tưởng tượng có một ngày, tôi, đã qua cái tuổi kết bạn, ngồi đây với những người bạn mới gặp lần đầu. Internet đã là một sợi dây thân ái, không chỉ kết nối những bạn bè xưa, cùng lớp, cùng trường mà còn vươn xa đến những …liên quan mới mẻ.
Có lẽ cái mong muốn được gặp, được nhắc lại những gì thuộc về tuổi hoa niên tươi đẹp là của chung tất cả các bạn và của cả tôi – muốn được nghe những kỷ niệm cũ và sẻ chia những niềm vui sắp tới.
Những mái tóc giờ đã chớm phai, nụ cười đã hằn dấu thời gian nhưng niềm vui thì tươi mới như bao giờ. Tất cả. Quây quần bên nhau. Một đêm tháng 9.
Là Trí Mẫn, tận tụy với hoạt động của nhóm. Một chút thông tin và những quan tâm nho nhỏ làm ấm lòng những vị thầy ngày xưa, thật sự làm tôi cảm động.
Là những câu nói đùa, rôm rả tiếng cười của Thúy Dung, Nguyễn Trường Lưu, Văn Công Mỹ về chuyện làm CD, chuyện quảng cáo trong tương lai trên mạng: nhà hàng, nước mắm, kèm trẻ, khoan cắt bê tông, bàn tay vàng bà ngoại….(!!!)
Là HMLệ, lặn lội từ Bà Rịa về để gặp mặt anh em. Cái túi thơ đột nhiên vỡ òa của Lệ, bị thắc mắc mãi. Nhà thơ cười cười không nói (Chỉ lặng lẽ post lên mấy câu Hoa xưa thật dịu dàng ngay sau đó thôi)
Minh Anh nhắc tới một bạn quen, Phan Phụng Lẫm. Thật bất ngờ và thật vui vì thấy chung quanh, đan chéo nhau, đâu đâu cũng là bè bạn. Chắc rồi sẽ có một ngày gặp mặt không xa. Để nghe Lẫm hát.
Là Thuyên, Bình, Bản lần đầu gặp mặt, lần đầu quen tên vì chưa thấy xuất hiện nhiều trên cuongde.org.
Là PHBình và NTHùng, chu đáo dắt theo hai bà xã để cùng vui cái vui của chồng và bạn chồng.
Vui và không quên bè bạn ở xa, tiếc sao KXHiền không vô được, khoe tin nhắn của DTThôn nhắc bạn thưởng thức tiếng hát mình và rôm rả nhất là định lập một minigroup để làm Thê Nhi Hành tặng bạn Phạm Đình Dũng – người mới làm cha lần đầu (và…đã có thời mặc áo xanh Khoa học ứng dụng Vạn Hạnh, phải không?)
Không thể không nhắc đến phần đặc biệt của buổi gặp mặt là những món ăn. Chủ nhà, vợ chồng Thanh – Mỹ thật ý nhị khi in thực đơn là những món kèm những địa danh quê nhà. Đùa vui đó, nhưng thẳm sâu, như một nỗi nhớ da diết dành cho Quy Nhơn, mà cả chủ lẫn khách đều…bỗng dưng muốn nhớ! Những món được ông bà chủ tuyển chọn chiêu đãi bạn vừa rất ngon miệng vừa no con mắt: tinh tế và thẩm mỹ. Quá cảm phục tài năng của Thanh, bà xã VCMỹ.
Và tôi, thật bất ngờ trước hương vị của chén xu xoa tráng miệng. Nó hanh hao, váng vất. Mùi hương tuổi nhỏ chợt tràn về. Đó là những ngày hè quê nội ngút xa, rong chơi, chạy nhảy, người rực nóng, nhễ nhại mồ hôi…chỉ chịu ngừng chơi khi một chị bán hàng, gánh gánh quà quê ghé qua, múc cho một chén xu xoa có cái mùi rong rất đặc biệt, không hẳn là thơm, chan một muỗng nước đường hẩm thơm mùi gừng. Giống y như thế! Chỉ khác một chút thôi, ngày xưa không có sẵn nước đá và cái chén chỉ là cái chén sành nhà quê.
Tất cả niềm thương nhớ và những hoài niệm của các bạn về một thời đã xa như những giòng nước hòa vào nhau thành một con suối nhỏ, có tôi, trôi miên man theo dòng suối ấy. Và khi những cơn gió mát lạnh từ sông Sài Gòn bời bời thổi mạnh, khi khách của nhà hàng đã về hết và Mẫn nhắc “đường còn xa” đến lần 2, lần 3, tất cả mới ra về.
Có một con suối rất trong, róc rách trong lòng thành phố. Đêm nay.
Ngọc Dung
Tháng 9.2009
Số lần đọc: 3633

Xin lỗi, có phải bạn Bình trong hình đêm họp mặt là em của chị Thảo phu nhân của thầy Sơn, hôm trước có nghe nói em trai chị bị stroke!!
re:
[quote=Diễm NTH]Xin lỗi, có phải bạn Bình trong hình đêm họp mặt là em của chị Thảo phu nhân của thầy Sơn, hôm trước có nghe nói em trai chị bị stroke!![/quote]
Chào Diễm,tôi không chắc là bạn xem trong hình nào (vì không có hình cụ thể kèm theo)nhưng với những data mà bạn viết trên đây thì có lẽ đúng như bạn nghĩ.
Phạm Hữu Bình
Hạnh,
Đã thử ktra trên Google, Bình Định cũng gọi là xu xoa, QNgãi cũng vậy. Hồi đó thấy đường đen đen, đâu có biết là mật hay đường! Chỉ biết là ngon. 🙂
Diễm ơi,
Đúng Phạm Hữu Bình là em của chị Thảo. Bình đã khỏe lại là nhờ vợ săn sóc và bạn bè thăm hỏi đó!
ndung
re:
[quote=ngocdung]Hạnh,
Đã thử ktra trên Google, Bình Định cũng gọi là xu xoa, QNgãi cũng vậy. Hồi đó thấy đường đen đen, đâu có biết là mật hay đường! Chỉ biết là ngon. 🙂
Diễm ơi,
Đúng Phạm Hữu Bình là em của chị Thảo. Bình đã khỏe lại là nhờ vợ săn sóc và bạn bè thăm hỏi đó!
[/quote]
* Cảm ơn nhà báo Ngọc Dung đã đại diện các bạn có mặt hôm đó, thay lời cho cánh đàn ông đểnh đoảng chuyện bếp núc viết những dòng cảm ơn ý nhị vợ chồng Mỹ – Thanh về một đêm đáng nhớ ở bến Sông Trăng.
Cảm ơn các bạn.
PHBình
Sáng nay may mắn gặp Nguyễn Trường Lưu tại [i]Quê Nhà[/i] (tên khác của Quy Nhơn). Xin trích ghi từ biên bản tường thuật của NT.Lưu về chị Ngọc Dung:
[i]”Ngọc Dung cực kì dễ thương. Vẫn còn đẹp (chắc ngày xưa đẹp lắm), hình như có ngồi gần khóm trúc nên càng xinh hơn. Thùy mị, ý nói ăn nói nhỏ nhẹ (chắc trừ những lúc khiển trách nhân viên). Học hơn 2 lớp. Trí Mẫn có rắp tâm bắn sẻ, nhưng ra sao thì hồi sau sẽ rõ. Dụ này phải chờ Trí Mẫn ”thú tội”. Riêng anh em Quê Nhà vô cùng tiếc nuối vì không diện kiến được ”chị” Ngọc Dung. Chúc chị Ngọc Dung khỏe mạnh xinh đẹp và cuongde.org sẽ là một bến đỗ ân tình với chị…” [/i](Xin xem thêm tại đây: Diễn đàn ([url]http://www.cuongde.org/index.php?option=com_agora&task=topic&id=149&p=1&Itemid=101#p288[/url]))
Chị Ngọc Dung đã đáp lễ bằng một bữa tiệc văn chương thịnh soạn không kém. Ai ai cũng có phần. Đặc biệt là món xa xa hay xu xa (người quê tôi thì lặt hết mấy âm đệm u, o trước âm chính a cho thuận miệng) từ năm nảo năm nao ở quê nội ngút ngàn xa của chị Dung, mà ai cũng bắt thèm. Thèm quay về một thời rong chơi mồ hôi nhễ nhại với cô bạn Ngọc Dung ở tận quê nhà, để được mời một chén xa xa với mật ngọt gừng nồng.
Xin cám ơn chị Ngọc Dung về ”Một con suối nước trong” thâm tình.
K.Xuan Hien
Có một con suối trong
Bữa tiệc văn chương thịnh soạn, như KXH đã gọi, không kém bữa tiệc ẩm thực quê nhà của vợ chồng ông chủ Mỹ-Thanh.
Cảm ơn tất cả. Cảm ơn bạn bè. Cảm ơn chị Ngọc Dung.
Hình như chị đã "quên mình". Riêng tôi, những trái xoài của chị còn ngọt mãi đến tận hôm nay.
HML
[b]KXH đã viết [/b]:
[i]…. nhưng ra sao thì hồi sau sẽ rõ. Riêng anh em Quê Nhà vô cùng tiếc nuối vì không diện kiến được ”chị” Ngọc Dung… [/i]
” anh ở Quê Nhà ” ơi ! sao không ráng vào nhập tiệc mà nghe [i]rumour[/i] không à ! 🙂
[i]Bắn thẳng[/i] chưa ăn thua , huống gì bắn sẻ H. ơi !
T.M
re:
[quote=Nguyễn Trí Mẫn]" anh ở Quê Nhà " ơi ! sao không ráng vào nhập tiệc mà nghe [i]rumour[/i] không à ! 🙂
[i]Bắn thẳng[/i] chưa ăn thua , huống gì bắn sẻ H. ơi !
T.M[/quote]
Tạo một event nhằm điệu hổ Trí Mẫn ly sơn để khai khẩu, quả đau cái đầu. Thiệt không bỏ công.
Lộ tẩy rồi Mẫn nhé! Tưởng vậy mà chẳng vậy, không hiền chút nào hết trọi. Mẫn chỉ muốn [i]Bắn thẳng[/i] thôi.
Chị Ngọc Dung có cần hiệp sĩ nào làm bia đỡ đạn không, chứ T.Mẫn mà khai hỏa thì sẽ…
[i]Run như hơi thở chạm tơ vàng,
Run như thần tử thấy long nhan…[/i]
Bác khỏi lo, tui đây cũng là dân bảo tồn "động vật" BD quí hiếm. Nghe nẫu nói "xu xoa" thấy điệu đàng, duyên dáng hơn "xa xa" đó nha.
”Có một con suối rất trong
Có một con suối thật trong
Róc rách trong lòng thành phố
Róc rách trong đêm nay chăng ?”
Có một niềm vui nho nhỏ
Có một giây phút mong manh
Ôm ấp khoảnh trời cây cỏ
Ôm ấp cuộc đời lung linh
Có một hy vọng vươn lên
Biển xanh cát vàng sóng cuộn
Giang tay ôm mình vào mộng
Quy Nhơn ngày tháng êm đềm
Có một con suối rất trong,…,đêm nay.
Lần đầu tiên gặp mặt mà cảm nhận như đã quen nhau từ lâu rồi vậy, Ngọc Dung hòa nhập với anh chị em với trạng thái hết sức thân thương và gần gũi.
Qua đó mới thấy hết ý nghĩa của tình cảm, từ nhiều giọt nước trong, chúng ta sẽ thành con suối rất trong, rồi mai kia sẽ có và còn nhiều con suối trong nữa hợp lại.
Mình tin rằng tương lai sẽ hình thành cho chúng ta con sông thanh khiết êm đềm không có dấu hiệu ô nhiễm.
một dòng sông sâu …
[u]Ng Tr.Lưu đã viết [/u]:
[i]Mình tin rằng tương lai sẽ hình thành cho chúng ta con sông thanh khiết êm đềm không có dấu hiệu ô nhiễm.[/i]
Đó cũng là mong muốn chung của bạn bè chúng ta ..
Không thù hận, óan trách , cùng chung một dòng sông vô nhiễm với chuyện chính trị …chia sẻ cuộc sống hiện tại, quanh ta ..
T.M
“ơn” thì rành rành đó thôi.Chẳng phải nhờ nó mà có bạn tìm được người cũ,biết được người mới đó ru?(à mà còn được tham dự party free nữa chứ,hi hi).Còn “oán” thì bác ngó sang nhà hàng xóm một chút:mấy nường tỉ tê,oán thán sao mải mê nhiệm vụ không ghé thăm người ta kìa.
Đúng Phạm đình Dũng bên KHƯD Vạn Hạnh(Tạo tác 74)đó chị NDung.thường chơi Nguyễn văn Việt,Kiểm & Huỳnh Tần Dũng lúc ở Tạo Tác.Cám ơn NDung viết bài vừa chân tình, hay và cám ơn Ôbà giữ bến STrăng dùm mình luôn.
Cảm ơn cái tựa Trả Lại Em Yêu mà quí huynh đã đặt cho "an bom" thằng tui.
À,tui chịu ý tứ mấy câu của gã (hay ả)ND nào đó.Tui không biết trích câu ra sao nhưng nôm na là "con suối rất trong…niềm vui nho nhỏ…cuộc đời lung linh…Qui Nhơn ngày tháng êm đềm…"