Tôi thường viết lăng nhăng
Cho bạn bè, cho lứa đôi, cho cả cành cây, ngọn cỏ…
Nhưng có một ngừời suốt đời bên cạnh
Tôi đã quên chưa viết thành tên
Chỉ lúc ấu thơ, khi đau yêú triền miên
Tôi đã gọi má ơi để dịu đi cơn sốt
Gọi má ơi khi chiếc răng sửa lung lay
Và nũng nịu má ơi khi thèm ly kem mát lạnh
Làm nguời lớn rồi, ốm đau tôi đã quên gọi má
Chiếc bánh kem đã biết bỏ tiền mua
Tưởng rằng tôi đã chân cứng đá mềm
Khi má mất mới hay mình thơ dại
Tóc bạc rồi, thấm thía tiếng: mồ côi
Hà Xưa
Tháng 6/08
Số lần đọc: 2633
