Sẽ không còn tin nhắn lúc nửa đêm
Sẽ không còn nghe điện thọai giữa trưa-trờ-trưa-trợt
Bởi vì đây là sự thật
Mình đã chia lìa nhau…
Anh không trách gì em đâu
Khi qua sông
Qua sông theo tiếng gọi của tình yêu khác
Dù cánh đồng anh bát ngát
Nhưng thường kỳ hạn hán phải không em?
Sẽ không còn những sáng những đêm
Mình uống chung ly cà phê cứt chồn nơi quán cóc
Sẽ không còn nụ hồng Đà Lạt
Nở giữa môi thơm lúc mình kiếm tìm nhau
Anh không trách gì em đâu
Lẽ thường tình ai cũng ham giàu
Mà anh thì nghèo kiết xác
Thơ đâu nuôi nổi đời giữa cuộc bể dâu?
Sẽ không còn tin nhắn lúc nửa đêm đâu
Ngủ ngon nha anh
Sẽ không còn nghe qua điện thọai giọng em
thánh thót lời yêu thương.
Sông có khúc người có lúc
Đây là lúc anh buồn
như củi mục…
Sẽ không còn gì nữa
Khi mình chia lìa nhau
Nhưng có một thứ anh không bao giờ quên
Đó là nụ hôn đầu !
Trần Dzạ Lữ
Số lần đọc: 2611

RE: Bài Thơ Viết Lúc Nửa Đêm
Lời thơ đầy lòng vị tha nhưng cũng vẫn có trách móc đó anh Lữ ơi ! Thơ hay và buồn lắm !Em thích mấy câu này :
“Dù cánh đồng anh bát ngát
Nhưng thường kỳ hạn hán phải không em?
“Đây là lúc anh buồn
như củi mục…
Sẽ không còn gì nữa
Khi mình chia lìa nhau
Nhưng có một thứ anh không bao giờ quên
Đó là nụ hôn đầu !”
GỬI MẪU ĐƠN
Sao em hay thế? Em thích 2 đọan thơ lại
trùng hợp với ý anh thích.Mẫu Đơn qúa giỏi.
Bày thơ này buồn thật, buồn như những bài
không tên của ns Vũ Thành An vậy.Cảm ơn
Mẫu Đơn rất nhiều.Chúc nhiều an vui.
RE: Bài Thơ Viết Lúc Nửa Đêm
Sẽ không còn gì nữa
Khi mình chia lìa nhau
Nhưng có một thứ anh khong bao giờ quên
Đó là nụ hôn đầu!
Bài thơ buồn nhưng rất hay!chấp nhận….để em ra đi….
Nhưng sao TRANDZALU khôn thế! cái gì cũng có thể quên….nhưng có một thứ không hề chịu quên….
Cám ơn bạn bài thơ rất hay!chúc vui nhe!
RE: Bài Thơ Viết Lúc Nửa Đêm
“Bài thơ viết lúc nữa đêm” buồn nhung nhớ, vì vẫn mơ lời em chúc ngủ ngon và thánh thót giọng em nói lời yêu thương nồng cháy.
Anh Trần Dzạ Lữ lãng mạn ghê.
Chúc anh khoẻ, vui nhé.
Sẽ không còn tin nhắn lúc nửa đêm đâu
Ngủ ngon nha anh
Sẽ không còn nghe qua điện thọai giọng em
thánh thót lời yêu thương.
Sông có khúc người có lúc
Đây là lúc anh buồn
như củi mục…
GỬI CHỊ NG.P.L và HKC
Cảm ơn lời bàn của chị L và Hòang Kim Chi.
Mình lãng mạn,trữ tình.Điều này không thể
chói cãi cả trong thơ và ngòai đời.Sống nếu thiếu lãng mạn thì thà chết..sướng hơn!
Khôn mô mà khôn chị L,nhớ chỉ nụ hôn không là dại dột đó chị ơi.Nhưng tui khóai dại như rứa thê! Chúc chị và Kim Chi mọi sự như ý hí!