Bão ơi xin bão hãy ra khơi
Để lúa vàng ươm ngát cánh đồng
Để quê tôi chan hòa nắng ấm
Thắp nụ cười trên môi em thơ.
Bão ơi xin bão hãy ra khơi
Trả con nước êm đêm trăng rằm
Trả bầu trời xanh, luống khoai nương sắn
Để bóng mẹ êm đềm bên mái tranh.
Bão ơi xin bão hãy ra khơi
Và đi luôn đừng bao giờ trở lại !
Cho anh tôi vơi cơn khốn khó
Cho quê tôi thoát mệnh trời hành.
Trần Dao Chi
Số lần đọc: 2660

🙂 Hơn 30 năm rồi,vẫn một văn phong, chị Dao Chi chăng thay đổi tí nào .(Chắc chị vẫn đẹp như ngày xưa).
Chào bạn LãoNgoanĐồng
Người xưa nói “văn là người”, biết làm sao đây.
Dao Chi