Tặng Người Xứ Quảng
Giả sử có một ngày anh sẽ đi hoang,
Bỏ phấn trắng, bảng đen, bỏ luôn Tiên đề Euclide,
Vì hai đường thẳng song song làm sao gặp,
Cầm tay em, dù để nói lời muộn màng,
Giả sử có một ngày anh sẽ bỏ đi,
Đi như những gì luật trời đã định,
Vì đôi ta cách hai bờ biển rộng,
Mà anh nào có phải chim để thiên di !
Anh với em, như đêm ngày không gặp,
Hồ bên này, ngồi nhớ núi bên kia,
Anh với em, cách mười hai múi giờ địa lý*
Có múi nào, để khỏi phải chia lìa !
05.12.2009
Huỳnh Minh Lệ
* Ý thơ của Người Xứ Quảng , đọc bài Đêm của HML
Số lần đọc: 3196

Cám ơn HML đã tặng thơ.
HML đừng có để anh chàng đi hoang mà phải cho Euclide đi hoang, lúc đó Phi Euclide sẽ…sóan ngôi! Thế là hai đường thẳng song song sẽ gặp nhau! 😆
Dạ, con xin lỗi ngài Euclide!
NXQ
Gặp nhau
NXQ ơi,
Gặp nhau,nhưng ở vô định thì buồn quá!!!
Có nơi nào gần hơn không?
HML
Như vậy nhân gian gọi là “được voi đòi tiên ” đó HML à! 😀
Đường sắt song song!
Anh HML va anh NXQ, Tiến đè nghị hay là mình dùng 2 “đường sắt song song” đi nhé! May ra nó sẽ gặp nhau ở chỗ đổi đầu tàu, hay là hai đưòng sắt có lực hút của nam châm mà sát cánh bên nhau! 😈
hai đường ray
NXQ và K.Tiến à,
Tựa bài thơ là “Hai đường Ray” nghe hay hơn và có hậu hơn!Nhưng lỡ rồi.
HML
Khái quát
Kim Tiến và HNLệ,
Nếu là mình thì mình nghĩ “Song song” thôi là đủ rồi! Bao gồm cả “có hậu” và “vô hậu …tế đợi”! 😆
NXQ
Tặng HML
Giả sử một ngày ta bỏ đi hoang
Bỏ xích đạo, bỏ mặt trời bỏ luôn thời gian vật lý
Hành trang là áo len, là khăn quàng, là thời gian tâm lý
Vượt không gian ngút ngàn về Cực Bắc
Trong vô cùng, nơi hai múi giờ đối đỉnh gặp nhau.