3. Khổng Tước Linh – Hồi 1 – Thích Khách

Lúc đó đường xá dĩ nhiên đã hoàn toàn bị cách trở, bọn Đặng Định Hầu người
ngựa dĩ nhiên đã bị hỏa dược nổ tung tán loạn bên này, năm kẻ thích khách sẽ thừa cơ thoái lui, không ai có cách gì truy đuổi được.
Kế hoạch lần này được đặt tên là Thiên Y.
Bởi vì kế hoạch được an bày ổn thỏa đến mức thiên y vô phùng !
Hiện tại cơ hội duy nhất của bọn Bách Lý Trường Thanh là thay đổi hành trình,
không đi theo đường đã chọn trước.
“Bốc, bốc, bốc”.
Một gã thầy bói mù bỗng từ góc đường đi ra, tay trái gõ thẻ trúc, tay phải đưa cao
tấm phướn trắng đề mấy chữ:
“Thiên y thần toán, vạn vô nhất thất”.
Bàn tay của Mã Tiên lập tức nắm chặc cây roi, Dương Dã chụp lấy đòn gánh,
Tiểu Vũ bỏ vò rượu xuống, Đinh Cán cũng ngừng động tác cắt củ ấu.
Kế hoạch Thiên Y sắp sửa được thi hành !
Bởi vì tấm phướn của gã thầy bói mù, chính là tín hiệu bọn họ đã ước định sẵn.
Tấm phướn ấy được đưa lên, là biểu thần Bách Lý Trường Thanh đã theo đúng dự
định hành trình đến đây.
Ông ta đã đến đây, là chắc phải chết thôi !
Trái tim của Cao Lập chìm hẳn xuống … Bách Lý Trường Thanh không thể chết
được !
Hiện tại người có thể cứu được Bách Lý Trường Thanh, chỉ có một mình y.
Tổ chức “Mười lăm tháng bảy” này nghiêm mật ra sao, y đã hiểu quá rõ, người
phản bội tổ chức, không những đừng mong sống sót, ngay cả chết còn rất khốn khổ.
Nhưng y vẫn không thể không cứu Bách Lý Trường Thanh, bởi vì Bách Lý Trường
Thanh đã cứu y một lần.
Lòng bàn tay của y ướt đẫm mồ hôi, y chầm chậm đưa tay vào ngực, nắm lấy
ngân thương.
Y đã thấy bảy kỵ mã đang từ từ chuyển qua khúc quanh đi vào con đường lớn.
Người kỵ mã đi đầu, mày dài mắt phụng, râu tóc đều bạc, mặc chiếc áo trường
bào màu da trời, đeo thanh trường kiếm vỏ da cá màu xanh đập, cạ sát vào yên.
Người ông ta ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa, lưng vẫn rất thẳng, cặp mắt vẫn
loang loáng có thần, xem ra không khác gì mười năm về trước.
Có những người vĩnh viễn không bao giờ già đi. Bách Lý Trường Thanh chính là
hạng người đó !
Huống gì, dù ông ta có biến đổi đến đâu, Cao Lập nhìn là nhận ra ông ta ngay !
Có những người vốn làm cho người ta khó mà quên cho được.
Cao Lập cảm thấy máu nóng đang dồn vào ngực, ngay cả cổ hộng cũng bị tắc
nghẽn, ngay cả giọng nói cũng hầu như chẳng phát ra được.
Y nhất định phải ráng sức khống chế lấy mình.
Y nhất định phải la lớn lên cho Bách Lý Trường Thanh biết, nơi này có nguy hiểm,
có thích khách !
Bảy kỵ mã đều đã vào con đường chính.
Càn Khôn Bút Tây Môn Thắng tướng người thanh tú ốm nhách, và Đặng Định
Hầu trắng trẻo để ria mép, tướng mạo ung dung, đi sát phía sau Bách Lý Trường Thanh.
Sau chót là bốn gã đại hán kiêu hãn trẻ tuổi, mặc áo chẽn màu vàng, hở ngực.
Xem ra bộ ngực của họ tựa như được sắt thép luyện thành.
Người đi đường đều bị khí thế của đoàn người ngựa thu nhiếp, không tự chủ được,
đều vội vả tránh ra một bên nhường đường.
Hiện tại, ngựa của Bách Lý Trường Thanh đã cách chỗ Thiên Y bắt đầu hành
động có hai trượng.
Cao Lập nắm lấy cây thương, y đang chuẩn bị xông ra, vừa xông ra vừa la lên báo
hiệu, vừa nhắm chỗ cây roi tấn công lại.
Nhưng chính ngay lúc đó, y bỗng cảm thấy có thứ gì lành lạnh cứng ngắc đang
đụng vào sống lưng.
… Một thanh đao ! Một thanh đao nhọn hoắc !
Một giọng nói còn bén nhọn hơn cả thanh đao, rót vào bên tai y, từng tiếng một:

   Số lần đọc: 9662

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả