Ta đã về trong nỗi nhớ mông mênh
Hỏi hàng cây có ai vừa trở lại
Mái rêu phong giấu màu chiều tím tái
Như một nỗi buồn xưa cũ Mùa Thu…
Có con chim nào đậu xuống vô tư
Hót thánh thót trên Nhà Tròn gọi bạn
Dòng nước chảy bạc phơ lời sông cạn
Trắng mái đầu, dáng núi đợi người xưa
Tôi lại về lãng đãng những giấc mơ
Đi trên phố biết lòng mình đã cũ
Và mùa Thu, bỗng như người tình phụ
Cười bâng quơ nhìn chiếc bóng trên đường
Hồ Ngạc Ngữ
(08.2010)
Số lần đọc: 2280

Và mùa Thu, bỗng như người tình phụ
[i]”Đi trên phố biết lòng mình đã cũ
Và mùa Thu, bỗng như người tình phụ
Cười bâng quơ nhìn chiếc bóng trên đường”[/i]
Đi trong mùa thu nay mà lòng chạnh nhớ những mùa thu xưa. Mùa thu nay lạ lẫm như người tình cũ quay mặt khi gặp lại anh. Anh hát thầm “nhìn những mùa thu đi, ta nghe lòng đang tê tái…” và mỉm cười. Coi như anh đã đạt đạo, đã về tới bến rồi đó!
gửi Ông Đồ Thơ
Cảm ơn Ông Đồ Thơ đọc và chia sẻ.
Nhưng đạo Thơ thì khó đạt, còn đạo Tình thì mênh mông quá, Ông Đồ Ơi ! Có lẽ Ông Đồ muốn chia sẻ đạo… Thất Tình chăng ?
RE: Khi về Bà Rịa
Ông Đồ Thơ ui!
Thơ người ta, ông ” đồ ” đi đồ lại hèn chi gọi là Ông Đồ Thơ …Coi chừng kẽo đồ lui đồ tới làm mờ dung nhan ( mùa Hạ ) của bà Đồ đấy nhé. 😆 hihihi
Ông Đồ Thơ đồ Bà Đồ,
đồ lui đồ tới nên mờ dung nhan hehe 😉