Cho thuê phòng

Người thứ tư đến coi phòng, có dáng dấp một nghệ sĩ. Ông tự giới thiệu là Hồ làm thợ tiện, lớn hơn tôi độ năm tuổi.  Ông hỏi dò tôi, “Có thích cải lương không ?”. Tôi lắc đầu. “Có thường nghe đài và xem TV không ?” Tôi trả lời nhát gừng: – Thỉnh thoảng. Ông ta thở dài, “Hèn chi”.

Cũng vì tiếng thở dài đó mà sau khi cho ông ta dọn vào nhà, tôi tò mò muốn biết ông ta là ai ? Nghệ sĩ thuộc loại như thế nào ? Vì thế, tôi lấy hết tất cả các tờ báo biếu ở các chợ đem về đọc và khám phá ra ông là một nghệ sĩ cải lương, kiêm luôn ông bầu, thường tổ chức những buổi văn nghệ bỏ túi trong cộng đồng ở thành phố tôi ở với nghệ danh là Vĩnh Hàn.

Anh chàng này sống khá yên tĩnh, sau giờ làm đều về nhà nấu nướng cẩn thận, còn chuẩn bị cho hộp đồ ăn cho ngày mai đi làm. Nhưng cứ hễ đến cuối tuần thì ông biến mất, không thấy tăm hơi. Có lẽ là đi chuẩn bị văn nghệ, mời một ca sĩ nào đó từ Nam Cali sang hát trong buổi văn nghệ tân cổ giao lưu của ông ta. Ngày thường sau bữa cơm chiều, ông thường ngồi nán lại bàn ăn ở nhà bếp để sáng tác những đoạn cải lương mới rồi ca lên mùi mẫn làm cho không khí trong nhà có vẻ sinh động khác với trước kia, buồn bã và tẻ lạnh.

Lóng rày ông bầu Vĩnh Hàn chắc làm ăn ế độ. Cuối tuần mà ngồi ở nhà nhậu lai rai một mình, khi uống được ba bốn ly, anh ta lên giọng ca mùi làm cho tôi ở trong phòng nổi cơn sốt rét, phải kéo bàn, kéo ghế tới tấn cửa phòng. 

– Bớ bà chủ nhà! Ra đây ta bảo ! Vì bởi làm sao mà phòng không chiếc bóng cô đơn một mình …?

Một buổi chiều thứ sáu, kép Vĩnh Hàn đi làm rồi đi luôn không về nhà tắm rửa, sửa soạn quần áo đẹp để đi chơi đêm cuối tuần như mọi khi. Đến sáng chủ nhật, tôi nhận được một cú phone gọi từ khám đường:

–  Hello ! Chị Lan ! Tôi đây ! Hồ đây chị Lan, tôi bị bắt về tội DWI*, uống beer, rượu lái xe. Chị làm ơn đến khám đường đóng bảo lãnh $ 5000. Nhận tôi ra. Ra khỏi tù tôi sẽ đến nhà bank rút tiền trả lại cho chị. Đợi đến ngày mai, tôi sẽ mất việc làm. Chị làm ơn làm phước giúp giùm tôi, không bao giờ tôi quên ơn chị.

– Anh liên lạc với bạn bè anh thử trước đi ! Tôi không biết khám đường chỗ nào, tôi cũng không có tiền trong nhà bank.

–  Tôi đã liên lạc hết bọn chúng rồi nhưng tụi nó nói là không có tiền, kẹt lắm tôi mới gọi điện thoại cho chị. Nếu chị đứng tên chủ quyền căn nhà không phải anh của chị, chị cứ đem theo giấy tờ xác minh bên Công ty bảo lãnh họ sẽ lo hết, chị chỉ ký tên thôi rồi đem giấy tờ của chị về. Ra khỏi tù tôi sẽ lấy lại giấy tờ bảo lãnh trả lại chị.

Tôi mất cả buổi sáng Chủ Nhật làm giấy tờ bảo lãnh cho ông Hồ ra khỏi tù. Hú hồn cho tôi ! Anh ta đem năm ngàn đóng vào tiền bão lãnh, lấy lại tờ giấy thế chấp căn nhà của tôi. Nếu anh tôi biết được, chắc ảnh đuổi tôi ra đường.

Chuyện anh thợ tiện không dừng ở đó. Người ta thường nói, thức khuya mới biết đêm dài, ở lâu mới biết lòng người ngay gian. Mấy lúc rày, không hiểu sao người chồng cũ của tôi hay gọi phone tới thăm hỏi, không biết vì tình cũ nghĩa xưa hay vì sợ tôi chết không ai biết cho nên mới gọi phone thường xuyên. Một lần bắt phone lên nghe như có tiếng o o nối với đường dây thứ ba, tôi biết là mình bị nghe lén. Qua ngày hôm sau, tôi chờ ông Hồ đi làm, mới lấy chìa khoá kiểm tra phòng ông ta, tôi sảng hồn với cảnh tượng xảy ra trước mắt mình: Bốn bức tường đều dán hình phụ nữ khoả thân, với tư thế “sắp sửa sinh em bé”. Poster cỡ lớn nhất. Trên tường đối diện cửa có hàng chữ “Con đĩ ! Đi ra khỏi phòng tao !” Trên đầu giường là một cái điện thoại loại có gắn nút đen để nghe lén.

Tôi không ngờ một người có bề ngoài là một nghệ sĩ hiền lành mà lại gớm ghiếc như vậy. Còn bà chủ nhà tốt bụng đã cứu anh ta ra khỏi tù lại biến thành con đĩ. Cũng may trong nhà còn có thêm một cặp vợ chồng khác mới dọn đến thuê phòng, chứ có mình tôi với hắn, chắc có lẽ tôi sợ không dám ngủ ở nhà. Anh ta đi làm về, thấy mất dấu, đoán là tôi đã vào phòng anh ta cho nên ngượng nghịu tránh gặp mặt tôi và cũng không thèm trả tiền nhà trong ba tháng. Một buổi chiều kia đi làm về, cửa phòng mở toang hoác, ông ta đã âm thầm lặng lẽ dọn đi mà không trả chìa khoá lại cho tôi, làm cho tôi tốn thêm mớ tiền thay ổ khoá nhà và ổ khoá phòng.

Nỗi lo sợ phải sống gần người xấu vừa chấm dứt thì nỗi phiền toái khác lại kéo đến. Cặp vợ chồng mới dọn đến làm cho tôi mất ngủ mỗi đêm vì những tiếng nhún kẽo kẹt của chiếc giường nệm lò xo, tiếng thở hổn hển của người chồng, tiếng rên eo ẻo của người vợ làm tôi chịu không nổi, cứ nhắm mắt tưởng tượng là thấy nóng ran, bốc hoả khắp cả người… dật dờ..dật dờ…, ngất ngư con tàu đi. Cuối cùng tôi tìm được một giải pháp hữu hiệu là lấy khăn lông quấn tròn, nhét dưới khe cửa là yên chuyện, những tiếng động ly kỳ kia không lọt vào phòng được nữa. Tôi ngủ được yên giấc.

Phone reo vang inh ỏi, lại có người muốn thuê phòng. Lần nầy là hai người đàn ông đến mướn phòng một lúc, bạn bè làm chung một hãng, trạc cỡ tuổi tôi. Một người tên Vĩ, người kia tên Hải, cả hai đều ưa ngồi tán dóc và kể chuyện tiếu lâm sau bữa ăn tối. Đúng 9 giờ là phòng ai nấy về, ngủ lấy lại sức ngày mai đi “cày ” tiếp để trả nợ xe, cơm áo. 

Một buổi tối thứ sáu, tôi làm thêm giờ về muộn, cả hai anh đã ăn xong và đang ngồi nói chuyện ở bàn ăn.

Tôi loay hoay ở bếp chuẩn bị bữa cơm tối cho mình. Bỗng nhiên Vĩ gõ vào mặt bàn gỗ hai tiếng hỏi tôi:

– Chị nghe thử tôi và Hải. Ai gõ mạnh hơn ?

Cứ thế Hải 3 tiếng, Vĩ gõ 2 tiếng lên mặt bàn liên tục. Tôi trả lời:

– Anh và Hải gõ mạnh như nhau, không ai hơn ai. 

Cả hai cười mĩm chi, đứng dậy dọn dẹp bàn ăn, rửa chén rồi mạnh ai về phòng người đó. Tối hôm đó, đang thiêm thiếp giấc nồng, tôi nghe tiếng gõ cửa hai cái liên tiếp. Tôi trổi dậy kiểm tra lại ổ khoá cửa phòng. Nhớ lại nụ cười mĩm chi của hai chàng hồi chiều, tôi đoán là Vĩ mới gõ cửa phòng tôi. Có lẽ hai anh chàng cá độ là tôi sẽ mở cửa cho người nào tối hôm nay. Tôi lim dim buồn ngủ trở lại, cỡ chừng một giờ sau, lại có tiếng gõ cửa, lần nầy gõ 3 tiếng liên tục, chắc là của Hải. Tôi vùng dậy, kéo hai cái ghế tấn cửa phòng lại, hồi hộp, lo sợ, mất ngủ cho đến sáng.

Qua ngày hôm sau, chạm mặt Vĩ và Hải ở phòng ăn, tôi nói thẳng:

– Nhà nầy của anh Hai tôi, tôi cho thuê phòng để phụ thêm tiền đóng thuế bất động sản cuối năm chứ tôi không phải thuộc loại người share phòng, share tình như các anh nghĩ. Hy vọng là hai anh để tôi yên giấc mỗi đêm.

Cả hai cúi gằm mặt xuống, cắm cúi ăn cho lẹ rồi tẩu vào phòng, không nói chuyện rôm rã như mọi khi. Cuối tháng cả hai dọn đi, cũng âm thầm lặng lẽ như ông Hồ nhưng chìa khoá thì quăng trở lại ở giữa phòng.

Lại đăng báo Thương mại Việt Nam cho thuê phòng !!!

Anh Tiến vui vẽ dọn lại. Anh nầy sồn sồn cỡ bốn mươi tuổi. Hay nói, cái gì cũng biết nhưng trên lý thuyết, không thực hành. Tôi đặt tên cho anh là Tiến “thông thái”, không hiểu kiến thức của anh góp nhặt từ đâu ? Là do bạn bè trong nghề truyền đạt hay ở trên Google mà phải phục anh ấy có trí nhớ tốt. Anh nói có bài bản, cho người ta làm theo trình tự đàng hoàng. Anh chỉ người ta thực hành nhưng anh ta chưa làm việc đó bao giờ. Anh Tiến thấy tôi thích trồng cây, anh ấy nói huyên huyên về phương pháp chiết nhánh, bảo quản và dưỡng cây, phương pháp trồng hoa lan, làm sao cho mau có hoa: phải phun sương, tối tối phải đem cây ra ngoài treo trên một thùng nước, phải bón phân đặc biệt như thế nào trong lúc cây lan trong phòng ảnh chết héo queo.

Anh ta đi làm được hai tuần rồi nghỉ ở nhà, bảo là bị sa thải. Tôi đoán là anh ta đóng kich đi làm trong hai tuần. Còn môt tuần nữa đóng tiền phòng, anh Tiến “vui vẻ” trùm mền ngồi trên giường gọi điện thoại liên tục, hình như cầu cứu ai gởi tiền sang Mỹ để ảnh trả tiền nhà.

Một ngày nọ, chéo mền hở một lỗ trống, tôi vô tình nghe được cuộc điện đàm của ảnh với một người đàn bà ở Canada:

– Mẫn đó hả ! Anh mới bị mất việc tuần vừa rồi. Còn chút đỉnh tiền để dành trong tiết kiệm anh rút ra trả nốt căn nhà để hôm nào em sang đây có chỗ chui ra chui vào, không phải lo phải đóng tiền nhà hằng tháng. Hả ? Hồ sơ bão lãnh đã chuẩn bị xong xuôi nhưng tiền phải đóng trước cho luật sư hai ngàn. Anh không có, tiền bao nhiêu vô căn nhà hết rồi. Em mở email chưa ? Thấy căn nhà của tụi mình đẹp không ? Hả ? Nếu em nôn nóng thì gởi tiền qua cho anh để anh đóng cho văn phòng luật sư. Đừng có lo bị lường gạt ! Ông ta làm việc có uy tín lắm, chỉ có vài tháng là em được cấp visa sang Mỹ ngay. Hả ? Em đừng có lo, với bằng cấp của anh, kiến thức của anh… cái gì cũng biết làm, hãng nào nó cũng mướn. Lợi dụng cơ hội bị mất việc, anh nghỉ xả hơi vài tháng rồi tiếp tục đi cày trở lại. Em gởi tiền qua càng sớm càng tốt, văn phòng luật sư cứ gọi anh hoài, hối phải đóng tiền trước rồi mới tiến hành làm hồ sơ. Bye em ! Chúc em ngủ ngon.

Có tiếng lục đục, lóc chóc ở máy computer, có lẽ anh đang check email để lấy số phone. Rồi trùm mền, rồi với cái giọng dịu dàng, tha thiết gọi cho một bà sồn sồn giàu có nào đó ở VN:

– Hello ! Hồng đó hả em ! Hả ? cái bồn rửa mặt bị nghẹt ? Dễ lắm ! Em bảo người nhà tháo cái ống nước hình khuỷu tay dưới cái bồn rửa mặt, nhớ phải để cái thau dưới cái bồn trước khi tháo ống, không thôi nước dơ sẽ chảy tùm lum trong buồng tắm. Lấy tóc và đồ dơ trong cái ống nước hình chữ u nầy, nước sẽ thông trở lại. Hả ? Thông rồi ? Em thấy anh của em giỏi không ? Hỏi thợ chuyên nghiệp mà không thông sao được! Mai mốt em đem tiền sang đây đầu tư, mua mấy trăm căn chung cư. Để một mình anh lo hết từ trong ra ngoài cho em, em cứ tha hồ ngồi mà đếm tiền. Anh mới bị sa thải tuần trước …

Những cú phone gọi cho người tình chưa gặp mặt như vậy, đôi khi cũng có hiệu quả không ngờ, khi gặp một con chim nhạn ngốc nghếch nào đó bay là đà vào bẩy sập. Nhận được tiền, Tiến “thông thái” trả ngay bốn tháng tiền nhà liên tiếp, tiền còn lại được tiêu lè phè ở quán cà phê và cơm “chỉ”. Tôi không ngờ trên đời lại có người sống bằng sự nhẹ dạ của đàn bà như vậy.

Ngay tối hôm nhận được tiền, email của Michael Võ (nickname của anh Tiến – đang vui vẻ cùng với hình bóng của một anh chàng đẹp trai nào đó đứng trước một căn nhà sang trọng) bị delete ngay, phone cầm tay cũng được đổi số mới. 

Qua năm năm cho thuê phòng, càng tiếp xúc với đủ mọi hạng người trong xã hội, tôi càng thấy rõ được lòng dạ của con người đằng sau lớp mặt nạ của họ. Càng về già tôi lại càng thích giao tiếp với loại người chân quê hay bình dân. Nghĩ sao nói vậy, không màu mè, không giả trá. Thương thì nói thương, ghét thì quay lưng lại không thèm nhìn. Tôi sợ nhất là loại người dối trá, giả nhân giả nghĩa, hai mặt. Bề ngoài là một người thật thà nhân hậu mà bên trong là một bồ gươm đao, không biết đâu mà lần. Chỉ tội cho những ông chồng, tội cho những bà vợ phải sống chung với người phối ngẫu “đeo mặt nạ ” của mình, cuối đời mới biết thì đã quá muộn, vạch áo cho người xem lưng thì xấu chàng hổ thiếp, đành phải ngậm đắng nuốt cay mà ngậm cười nơi chín suối.   

Sương Nguyễn

* Driving While Intoxicated: Lái xe khi bị say

   Số lần đọc: 6291

1 BÌNH LUẬN

  1. RE: Cho thuê phòng
    Cám ơn tác giả Sương Nguyễn về một mảng sắc màu của cuộc sống.

    (Cho thuê nhà cũng nhọc nhằn quá nhỉ !)

    Khách Trọ Biết Điều

BÌNH LUẬN

Vui lòng viết bình luận của bạn
Vui lòng điền tên của bạn ở đây

Bài Cùng Tác Giả