Anh giật mình quay lại. Giọng nói trầm và khỏe ấy là của một người đàn ông lạ xuất hiện từ lúc nào mà anh chẳng hề hay biết. Như tên trộm bị bắt quả tang, anh hơi bối rối, không biết trả lời thế nào, ngoan ngoãn như đứa trẻ anh lùi lại một bước. Người đàn ông từ từ dựng chiếc xe đạp cũ ở ven đường, lấy từ giỏ xe ra một by-đông nước, thong thả tiến lại bãi cỏ gần anh và ngồi xuống. Lật chiếc mũ cối rộng vành bằng lá ra. Mái tóc bạc cắt ngắn, bộ quần áo màu nâu nhưng có lẽ không phải là nhà sư. Anh ngồi xuống không nói gì, quan sát người khách lạ. Dáng đậm và chắc. Bó lá và mụt măng đèo sau xe nhưng bàn tay ấy không phải là của người quen lao động.
Không chú ý đến vẻ tò mò của anh, người khách lạ ngửa cổ tu liền mấy hớp nước tỏ vẻ khoan khoái vô cùng. “Uống không?”. Bất giác anh đưa tay nhận lấy cái by-đông, ngước cổ lên uống một ngụm. Không phải nước chè. Một thứ nước vừa đắng, vừa chát có hương vị rất lạ. Anh chun mũi cố nuốt khiến người khách bật cười. Không khí thân mật hẳn lên. Họ ngồi yên như thế không nói gì. Buổi chiều ở đây cứ kéo tầm mắt con người về phía quãng không bao la trên kia. Mặt trời đỏ ối. Những đám mây phát sáng tạo nên những hình thù kỳ lạ. Chỏm núi phủ mây loáng lên như những khối bạc khổng lồ. Phần phô ra ngoài sáng vàng rực. Sườn bên kia đen xẩm. “Đẹp quá!”. Người khách lạ cũng nhìn theo hướng của anh, mắt hấp háy, miệng hơi mỉm cười. “Đẹp thật!”. Không biết mình đã gặp cảnh này ở đâu nhỉ? … Ở phim “King Kông”. Cô gái ngồi trên lòng bàn tay của con khỉ đột khổng lồ và cả hai ngắm buổi chiều đẹp. Anh đã đi xem phim ấy với Thủy, cô khóc nhiều. Anh chế giễu tính mít ướt của cô, thực ra anh cũng xúc động lắm. Giá như có Thủy ở đây để cùng ngắm buổi chiều đẹp. Tự nhiên anh thấy nhớ cô da diết… Thỉnh thoảng có tiếng xe lướt qua rồi trả lại sự yên tĩnh. Yên tỉnh như thuở còn sơ khai.
Mặt trời xuống bên kia núi. Trời tự nhiên tối hẳn. “Giờ này không còn xe nữa. Anh có thể về chỗ tôi, sáng mai đón xe xuống núi cũng được”. Lời đề nghị đưa ra bình thường và nhẹ nhõm khiến anh ngạc nhiên nhưng cũng thấy không cần phải phân trần tại sao mình ở một mình nơi chốn đèo heo hút gió trong buổi chiều muộn như thế này. Anh ngoan ngoãn đi theo người đàn ông quên cả tư tưởng đề phòng cổ hữu. Mình có còn gì để mất nữa đâu…
Người đàn ông chuyển bó lá và mụt măng ra trước giỏ xe để lấy chỗ chở anh. Đã cao tuổi mà khỏe và dẻo dai đến không ngờ. Hai người băng qua những đoạn đường khúc khuỷu, nhấp nhô trong bóng chiều nhập nhọang. Có đoạn dốc cao phải đi bộ. Sương núi tỏa ra mờ mờ. Không ai nói lời nào. Hình như mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng.
Chỗ ở của người đàn ông là một căn nhà gạch nhỏ xíu ăn vào vách núi được che chở bằng ba bốn cây to trông như một chuồng chim câu. Ngọn đèn nhỏ trên bàn thờ hắt ra một thứ ánh sáng yếu ớt khiến mọi vật lờ mờ. Dựng xe vào một góc, ông ta quay lại bảo anh: “Không quen đi bộ, chắc anh mệt lắm rồi. Ngồi nghỉ đi”. Anh mệt thật. Chưa bao giờ anh đi bộ xa như thế trên con đường quanh co, gập ghềnh như thế. Rứt đôi giày thể thao ra khỏi bàn chân, ngọ ngoạy mấy ngón chân tụ máu sưng phồng cho khỏi tê cóng. Tự nhiên anh cảm thấy dễ chịu vô cùng. Không khách sáo anh thả mình lên chiếc võng.
Chủ nhân châm cây đèn bão, ngôi nhà có vẻ sáng lên. Bàn thờ ngay chính giữa chỉ có tượng Phật và lư hương. Trước mặt, dưới sàn là một chiếc chiếu cói trên có bồ đoàn. Giá sách và một phản gỗ áp sát vào tường. Chiếc bàn như kê gần cái cửa sổ độc nhất. Mọi cái ở đây xù xì, thô mộc nhưng sạch bóng và ngăn nắp, nó phục vụ cho nhu cầu đơn giản và cần thiết nhất của chủ nhân.
Số lần đọc: 13674

Bài viết thật hay và minh triết ! Tác giả ắt hẳn là một người có nội tâm tĩnh tại và vốn sống phong phú!
Chị Chân Tú ơi! Có phải chị là chị Quy của Quyên (Bác Nhã), em nghĩ chắc chẳng có ai trùng tên đặc biệt như chị đâu! Em là bạn của Bác Nhã! Hôm trước có gặp chị và bây giờ được đọc bài viết này em chắc chắn chính là chị rồi!
Rất vui được đọc bài của chị và rất mong chị vào trang của NTH để tụi em được hân hạnh xem bài của chị nhé!
Thân mến! Em Đông Oanh.
Tác giả của truyện ngắn này là cô giáo day Văn của tôi nam 11. Admin làm ơn update lai danh sách. Cô về day CÐ nam 1973 cung luc voi Cô Tuyết Dao. Tri nho về quê hương cua toi dang duoc phuc hoi !
Cô giáo dạy văn
Bạn Hùynh hữu Quy Nhơn !
nếu như trang cuongde.org có thể giúp phần nào để bạn phục hồi ” [i]trí nhớ[/i] ” thì quả là [i]hạnh phúc[/i] cho mấy admin …
Cùng sống trong ” xóm nhỏ đường Bà Triệu, QN ” nhưng vì khác lớp , Nhơn lại dọn về ở sau nên ít thân …
Sẽ kiểm tra và cập nhật tên cô giáo Lê thị chân Tú vào danh dách Thầy Cô Cường Để, cám ơn HHQN …
re: Cô giáo dạy văn
[quote=Nguyễn Trí Mẫn]Sẽ kiểm tra và cập nhật tên cô giáo Lê thị chân Tú vào danh dách Thầy Cô Cường Để, cám ơn HHQN …[/quote]
Mẫn ơi, cô Chân Tú có phải là em cô Lĩnh Cơ ? Hai cô là bông hoa đẹp của CĐ bấy giờ. Không chỉ thầy mà trò cũng ngẫn ngơ. Nhưng sau đó không ai giữ được, vì cô Lĩnh Cơ đã sang ngang với một sĩ quan Hải quân !!! Lại sầu vạn cổ !!!
Nhớ có comment nào đó của một chiến hữu, ghi lại hai câu thơ của mấy chàng 12B1 ghẹo (không có mình trong đó đâu nhe) cô giáo Chân Tú khi mới về trường:
câu 1: nói về một địa danh, mình quên mất….
câu 2: [i]Hỏi thăm cô Tú có chồng hay chưa?[/i]
Hồi đó cô nghe được thế nào cũng kể khổ về lũ tiểu yêu. Nhưng làm sao được, ý thức giới để sinh tồn đã có trước hàng triệu năm, còn định chế xã hội chỉ mới vài nghìn năm thôi.
Không biết sau này sự thể ra sao (vì 1974 tụi mình ra trường), chứ truyện ngắn của cô bây giờ đậm chất Thiền lắm.
Nhà Phật có một chữ rất hay là Duyên, vừa vô thường vừa định mệnh. Cô đến với cuongde.org là cái vô thường đưa đẩy (vì trước 75, cô đã một lần đến với một Cường Để hữu hình). Nhưng viết văn như chơn tu lại là định mệnh, vì có phải từ khi còn ẵm bồng, mẹ cha đã được khải thị chuyện mai sau nên chợt đặt tên cô là Chân Tú.
Google “Lê Thị Chân Tú” ban se thay them :
Mũi thanh thanh tú , mắt bồ câu
Ai đó bén duyên tự thuở đầu
Lặng lẽ tháng năm răng rứa hỉ
Dịu dàng thời đại có sao đâu
Nội Thành trở lại trường công cuối?
Cường Để ra đi nhiệm sở đầu
Viết báo góp tình cho thế hệ
Nhuốm mầu thanh tịnh nguyện kinh cầu
va mot hoi ky ngan o day
http://www.lieuquanhue.com.vn/index.php/feed/9/3469.txt
Theo sự xác nhận của cô bạn thân của mình tên là Bác Nhã, cũng là em gái của 2 cô, thì cô Chân Tú là chị, Lĩnh Cơ là em!
Cô Lê thị Chân Tú
Mình tính hỏi thăm vài bạn… nhưng thấy có bạn [i]"phóng viên quê nhà "[/i] xác nhận lại lời bạn TQK với câu thơ " tiểu yêu":
[i]Ai lên phố cát Đại Đồng,
Hỏi thăm cô Tú có chồng hay chưa?[/i]
Vậy là bạn HHQN đã nhớ lại rất chính xác rồi, nhờ H. cập nhật luôn thể nhé!
Rất vui khi đọc được bài viết hay của cô giáo Cường Để Chân Tú trên trang này…
Thong Tin
Man & Hien than.
Dung nhu hai ban Qui Nhon & Dong Oanh noi. Hai co Chan Tu va Linh Co deu la cuu hoc sinh va cuu giao su Cuong De. Co Chan Tu hien o Hue va co Linh Co o Phap, ca hai deu la cong tac vien nong cot cua DSCD va deu co ten trong Danh Sach GS & HS CD cua DSCD.
Than ai
nmad
re:
[quote=Trần Đông Oanh]Theo sự xác nhận của cô bạn thân của mình tên là Bác Nhã, cũng là em gái của 2 cô, thì cô Chân Tú là chị, Lĩnh Cơ là em![/quote]
Bạn nào còn duyện nợ với cô giáo Chân Tú và Lĩnh Cơ thì xin tăng cường liên hệ bạn Đông Oanh. Rồi vòng vèo gặp cô Bác Nhã. Rồi…rồi…mới tới nơi…!!! 😛
re: Thong Tin
[quote=Nguyen Manh An Dan]Man & Hien than.
Dung nhu hai ban Qui Nhon & Dong Oanh noi. Hai co Chan Tu va Linh Co deu la cuu hoc sinh va cuu giao su Cuong De. Co Chan Tu hien o Hue va co Linh Co o Phap, ca hai deu la cong tac vien nong cot cua DSCD va deu co ten trong Danh Sach GS & HS CD cua DSCD.
Than ai
nmad[/quote]
Anh An Dân thân mến!
Chưa lần nào nghe nửa lời dạy bảo, chưa một dịp diện kiến dung nhan. Thế mà cứ đứng ngồi chẳng yên. Viết lời bàn y như thầy bói, ăn theo nói leo như cuội về triết lý vĩnh hằng.
Anh An Dân có gặp cô Chân Tú, Hiền xin gởi nhờ một lời [i]ân hận[/i] vì lời đã bay tên theo chẳng kịp…[i]và hân hạnh[/i][b]*[/b] vì đã đọc được truyện hay của cô.
K.XHien
[b]*[/b] Phrase [i]italic[/i] này vay của chị Ngọc Dung (cứ phải vay hoài, chẳng biết khi nao mới trả được nợ)
Thư của người không quen.
Bài viết này là một trong những bài viết thật hay mà chị Chân Tú đã viết và tôi đã có dịp may đọc qua. Hy vọng chị Chân Tú cho phép đăng lại những bài khác để anh chị em cùng đọc!
re:
[quote=Huỳnh Hữu Quinhơn]va mot hoi ky ngan o day
http://www.lieuquanhue.com.vn/index.php/feed/9/3469.txt%5B/quote%5D
Lần theo địa chỉ của Huỳnh Hữu Qui Nhơn thì thấy địa chỉ này có vấn đề, truy cập khó khăn.
Nhưng đã có một địa chỉ khác, tới một bài viết về một thời rất là Tự Lực Văn Đoàn: ”Ký ức tuổi thơ” của Lê Thị Chân Tú.
Đã gởi một comment tới tác giả. Hy vọng rằng người ấy cũng chính là cô giáo Chân Tú.
Các bạn nào còn nặng lòng với cố nhân xin click vào: Ký ức tuổi thơ ([url]http://www.lieuquanhue.com.vn/index.php/9/3469.html[/url]), Quà tặng bất ngờ… ([url]http://www.lieuquanhue.com.vn/index.php/n_ng_ph_xu_n/3609.html[/url])
Riêng tui, trời thương còn khỏe mạnh, thế nào cũng lại về cố đô. Sẽ ghé làng Phước Tích bên giòng Ô Lâu !!!