Rất lâu rồi, anh chẳng được gần em
Để cầm lấy bàn tay em gầy guộc
Nghe hơi thở thơm mùi hương quen thuộc
Nghe lắng im rơi xuống một nỗi buồn
Em biết không, trong cuộc sống bình thường
Những nỗi nhớ như chơi trò cút bắt
Những yêu thương tan dần trong hiu hắt
Những đêm tình còn lại chút hương xưa…
Sao chiều nay trời bỗng đỗ cơn mưa
Anh bất chợt gặp em trong quán nhỏ
Cầm lại bàn tay như cầm nỗi nhớ
Cầm lại tiếc thương một thoáng nồng nàn
Rất lâu rồi, ta chẳng có thời gian
Lắng nghe tiếng mưa buồn đang rơi xuống
Có phải tình yêu là điều mộng tưởng
Xoa dịu cô đơn trên mỗi đường về
Hồ Ngạc Ngữ
(Đêm 09.11.2010)
Số lần đọc: 2299

RE: Chiều Mưa Trong Quán Nhỏ
“Cầm lại bàn tay như cầm nỗi nhớ
Cầm lại tiếc thương một thoáng nồng nàn…”
Gặp lại người xưa với lời thơ đầy nuối tiếc , man mác nỗi buồn .Hay !
RE: Chiều Mưa Trong Quán Nhỏ
Bài thơ nhớ thương rất cảm động, buồn tha thiết.
RE: Chiều Mưa Trong Quán Nhỏ
Hồ Ngạc Ngữ ơi, lâu mới đọc lại thơ của bạn
xúc động và bùi ngùi với bài thơ .Thăm và chúc bạn khỏe
gửi Mẫu Đơn,
Cảm ơn Mẫu Đơn đã thường đọc và góp lời bàn về thơ HNN.
Những chia sẻ và đồng cảm của Mẫu Đơn đã động viên rất nhiều.
Chúc an vui.
RE: Chiều Mưa Trong Quán Nhỏ
Một bài thơ hay với nỗi nhớ đong đầy kỷ niệm, ray rứt:
“Em biết không, trong cuộc sống bình thường
Những nỗi nhớ như chơi trò cút bắt
Những yêu thương tan dần trong hiu hắt
Những đêm tình còn lại chút hương xưa..”.
Gặp lại người xưa với bâng khuâng, đau đáu một nỗi buồn:
Sao chiều nay trời bỗng đỗ cơn mưa
Anh bất chợt gặp em trong quán nhỏ
Cầm lại bàn tay như cầm nỗi nhớ
Cầm lại tiếc thương một thoáng nồng nàn.
Cám ơn Hồ Ngạc Ngữ, “Chiều mưa trong quán nhỏ” rất thâm thuý, thật hay.
Chiều Mưa Trong Quán nhỏ
Em biết không, trong cuộc sống bình thường
Những nỗi nhớ như chơi trò cút bắt
…
Có phải tình yêu là điều mộng tưởng
Xoa dịu cô đơn trên mỗi đường về
Tôi thích Chiều Mưa Trong Quán Nhỏ của anh có điều câu đầu tiên: “Rất lâu rồi, anh chẳng được gần em” nghe dường như không còn ranh giới nữa giữa hai người!!!??? Chữ “gặp” thay thế cho chữ “gần”, “Rất lâu rồi, anh chẳng được gặp em” nghe nhẹ nhàng hơn và xác định còn một khoảng cách nào đó giữa hai người!! Đây là cảm nghĩ của riêng tôi, một người nữ không còn trẻ nữa.
Vài dòng xin chia sẻ cùng các bạn.
Gửi Thanh Quí
” Rất lâu rồi, anh chẳng được gần em . . .”, chữ ” gần ” thật nồng nàn ! Thân.
ChieuMuaTrongQuanNho
Tuyệt vời, HồNgạcNgữ ! ChieuMuaTrongQuanNho: Thơ của anh, bồng bềnh và da diết. Nhớ nhiều thuở vừa mới lớn và vừa biết ” gọi là yêu “. Cảm ơn !